Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 394 – Cô đang dạy tôi phải làm gì đó sao?

Đôi mắt long lanh mê người, như nước mùa xuân của Lâm Nhược Nhược thoáng qua vẻ vui mừng.

“Tốt quá! Quả tốt rồi!” Lâm Nhược Nhược thật sự không ngờ Triệu Phong giúp cô giải quyết nhanh như vậy.

Từ lúc cô gọi điện thoại cho anh đến giờ chỉ mới mấy chục phút mà thôi.

Nhưng Lâm Manh Manh ngồi im bên cạnh, không hề chào đón Triệu Phong.

“Chị! Tôi thấy anh ta đến là để ăn cơm chùa thì có. Một bàn đồ ăn này có giá hơn là 8000 tệ, anh ta rất biết cách ăn chực nhỉ?”

Lâm Manh Manh liếc Triệu Phong, từ chân mày đến khóe mắt đều toán ra vẻ khinh bỉ đối với anh.

Nghe thấy Lâm Manh Manh nói như vậy, Triệu Phong cảm thấy quá buồn cười. Anh là cậu cả dòng tộc Ngoan Nhân mà cũng cần ăn cơm chùa sao?

“Nếu cô muốn tốt cho chị cô thì mau ngậm miệng lại cho tôi, cô nên nói ít thôi!” Triệu Phong không ngờ Lâm Nhược Nhược sẽ dẫn Lâm Manh Manh đến đây.

Anh đoán rằng… Có lẽ là do Lâm Manh Manh thích theo đuổi ngôi sao.

Từ trước đến giờ, Lâm Manh Manh đã không thích Triệu Phong. Hôm qua, anh ta còn dám cho cô ta một cái tát càng làm cô ta nhớ mãi, tức giận không nguôi. Vì vậy, bây giờ trong mắt cô ta tràn đầy lửa giận.

“Không sớm thì muộn, anh cũng sẽ phải trả giá cho những hành động của mình. Ngay cả một người hiền lành, đơn thuần như chị tôi, anh cũng lừa gạt, anh đúng là đồ trơ tráo không biết xấu hổ!”

“Tôi đã lừa gạt cái gì? Ninh Phỉ Phỉ lập tức tới ngay. Hơn nữa, lần này hợp tác sẽ vô cùng thuận lợi. Dù thế nào, tôi cũng sẽ giúp Nhược Nhược giải quyết chuyện này”

Một câu nói của Triệu Phong đã đủ chấn động cả giới giải trí Vân Thành. Trong mắt Lâm Manh Manh, một ngôi sao nổi tiếng như Ninh Phỉ Phỉ là loại người rất ghê gớm, nhưng đối với Triệu Phong, cô ta cũng chỉ là một con hát mà thôi.

“Nếu anh thật sự có thể giúp chị tôi giải quyết chuyện này, tôi sẽ quỳ xuống tại chỗ và gọi anh là bố!” Lâm Manh Manh nổi giận nói.

“Lần trước cô đã cược thua. Lần này, cô chắc chắn là phải đánh cuộc nữa sao?” Triệu Phong cười nhạt hỏi ngược lại.

“Đánh cuộc thì đánh cuộc! Để xem ai sợ ai chứ!” Lâm Manh Manh chu miệng, không phục đáp trả.

Lâm Manh Manh thật sự cảm thấy… Lần này Triệu Phong rất khó thắng cược. Dù sao, phải có thủ đoạn và năng lượng kha khá mới có thể giải quyết một ngôi sao lớn như Ninh Phỉ Phỉ. Mà Triệu Phong chỉ là một người tài xế, dù anh cũng biết một vài ông chủ, nhưng như vậy thì sao chứ? Ông chủ cũng sẽ không nể mặt anh mà.

“Hóa ra cô muốn nhận tôi làm cha nuôi à?” Triệu Phong cười nhạt.

“Tôi vẫn chưa thua đâu!”

“Cô lập tức thua ngay thôi!” Vứt ra một câu như vậy, sao đó Triệu Phong đặt sự chú ý vào thức ăn và rượu vang đỏ trên bàn.

“Thức ăn cũng được rồi, để tôi gọi thêm một chai Romanee Conti!” Triệu Phong thật sự không quen uống loại rượu vang đỏ trên bàn.

Anh vẫy vẫy tay, người phục vụ lập tức đi về phía bên này.

“Chào anh! Xin hỏi anh cần phục vụ gì ạ?”

“Cho tôi một chai Romanee Conti, tôi muốn loại Domaine de la Romanee Conti sản xuất năm 2011” Triệu Phong đáp lại, khí chất tạo nhã nhẹ nhàng tỏa ra từ cơ thể anh.

“Thưa anh! Trong nhà hàng không còn Domaine de la Romanee Conti 2011, mời anh chọn những loại rượu khác được không ạ?” Người phục vụ kiên nhẫn giải thích.

“Có mà! Ông chủ của các anh biết rượu ở đâu đấy! Anh cứ đi hỏi ông chủ của mình đi.” Triệu Phong nhàn nhạt đáp lại.

“Được thôi thưa anh! Xin anh vui lòng đợi một lát!

Sau khi người phục vụ rời đi, Lâm Manh Manh đầy vẻ mất hứng: “Triệu Phong! Ai bảo anh gọi thêm rượu vang? Trên bàn đã có một chai rồi. Tại sao anh phải gọi thêm một chai khác?”

“Domaine de la Romanee Conti sản xuất năm 2011 rất ngon. Triệu Phong trả lời.

“Anh chỉ biết là mùi vị ngon, nhưng anh có từ suy nghĩ đến chị tôi. Anh gọi chai vang Romanee Conti gì đó bao nhiêu tiền hả?” Lâm Manh Manh hỏi.

“Cũng không mắc, hơn 38 nghìn tệ một chai” Triệu Phong trả lời vô cùng bình tĩnh.

“Anh nói cái gì? 38 nghìn tệ ư? Trả lại! Nhanh chóng trả lại ngay!”

Vừa nghe cái giá này, Lâm Manh Manh lập tức nổi nóng.

Đôi mắt cô ta trợn tròn, trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên và sợ hãi.

Một chai vang đỏ mà có giá 38 nghìn tệ, đúng là làm Lâm Manh Manh sợ hãi đến sửng sốt. Dù sao toàn bộ bữa ăn này chỉ tiêu phí Tống cộng là 8000 tệ. Mà Triệu Phong chỉ gọi một chai rượu đã tốn gần gấp năm lần tiền ăn.

Giấc mơ tỷ phú – giac_mo_ty_phu – Truy cập : để đọc thêm nhiều chương mới nhất

“Trả cái gì? Cô cứ yên tâm đi, hôm nay tôi mời khách. Chúng ta vừa thưởng thức rượu vang đỏ, vừa đợi Ninh Phỉ Phỉ” Trong giọng nói của Triệu Phong lộ ra vẻ bình tĩnh tự nhiên.

“Triệu Phong! Anh thật sự không nói đùa chứ? Một chai rượu vang đỏ phải tốn 38 nghìn tệ đấy? Anh chắc chắn là mình mời khách ư? Nếu đợi đến lúc tính tiền, anh để chị tôi tính thay thì làm thế nào?” Lâm Manh Manh lại ngạc nhiên hỏi.

“Tôi không phải là kẻ mặt dày không biết xấu hổ như vậy!” Triệu Phong trả lời..

“Nếu như cuối cùng anh để chị tôi phải trả tiền, tôi sẽ không để yên cho anh đâu!”

Lâm Manh Manh thật sự cảm thấy một chai rượu có giá 38 nghìn tệ là quá mắc. Cô ta không biết vì sao hôm nay Triệu Phong hào phóng như vậy.

Tạm thời cô ta xem như Triệu Phong chỉ đang giả vờ, muốn biểu hiện tốt trước mặt chị cô ta. “Cô nói nhiều quá!”

Triệu Phong đã nói là anh sẽ chi trả tiền bữa cơm này. Thật ra anh chẳng cần tốn một xu nào khi dùng cơm ở Nhà hàng Bách Phỉ.

Ngay lúc này, người phục vụ cầm một chai Domaine de la Romanee Conti ra, đúng loại Domaine de la Romanee Conti sản xuất năm 2011.

Người phục vụ đến trước mặt Triệu Phong: “Thưa anh! Rượu của anh đây!”

Giờ phút này, người phục vụ vô cùng tôn trọng và rất cẩn thận khi đứng trước mặt Triệu Phong.

Bởi vì vừa rồi, khi anh ta hỏi ông chủ về chuyện chai rượu, ông chủ trực tiếp lấy chai vang đỏ này từ trong hầm rượu riêng. Phải biết rằng chỉ khi khách quý đến đây, ông chủ mới có thể sử dụng những chai rượu quý trong hầm rượu riêng.

Người phục vụ này đoán rằng… Có lẽ Triệu Phong là bạn tốt của ông chủ.

“Thưa anh! Anh muốn mở nắp bây giờ ạ?” Người phục vụ hỏi. “Đúng vậy! Mở ra đi!” Triệu Phong khẽ gật đầu.

“Đợi một chút! Anh đừng mở ra! Lâm Manh Manh lại mở miệng ngăn cản hành động của người phục vụ.

“Nghe lời tôi! Lập tức mở ra!” Trong đôi mắt bình tĩnh của Triệu Phong xuất hiện vẻ sắc bén.

“Chai vang đỏ này đắt như vậy, mà hôm nay Ninh Phỉ Phỉ sẽ không tới đây, cứ giữ lại sau này lại sử dụng, như vậy thì tốt biết bao!”

“Giữ để ăn Tết à? Không cần phải để ý đến cô ta, tôi có quyền quyết định”.

Người phục vụ đoán rằng lại lịch của Triệu Phong rất lớn, nên tất nhiên mọi việc anh ta đều làm theo lời Triệu Phong. Lâm Manh Manh không hề có quyền phát biểu.

Sau đó, người phục vụ mở chai rượu này ra, rót vào dụng cụ.

Đợi đến lúc rượu vang đỏ dậy mùi, anh ta lại rót lần lượt vào ly của ba người.

Triệu Phong cầm ly rượu lên, mỉm cười nói với Lâm Nhược Nhược: “Nhược Nhược! Chúng ta cùng cạn ly nào! Rượu này cũng tạm được đấy!”

“Chúng ta không đợi Ninh Phỉ Phỉ sao?” Lâm Nhược Nhược hỏi.

“Không sao cả! Chúng ta cứ thưởng thức rượu trước đi!” Triệu Phong tươi cười trả lời.

Trong lòng Triệu Phong đã suy nghĩ chu đáo, thật sự không cần phải đợi Ninh Phỉ Phỉ cùng thưởng thức rượu, dù sao cô ta cũng chỉ là một con hát mà thôi. Họ có thể để cô ta đến đây là cô ta gặp may rồi.

Hơn nữa, lễ nghi phương Tây cũng không có quy định là một nhóm người rủ nhau ăn cơm, cần phải đợi mọi người đến đông đủ mới được uống rượu.

“Vậy được rồi! Chúng ta cạn ly!” Hai người cùng giơ ly rượu lên.

Triệu Phong phong độ đẹp trai, Lâm Nhược Nhược xinh đẹp bẩm sinh, đúng là một đôi trai tài gái sắc! Vô cùng đẹp đôi!

Nếu trong bàn không có Lâm Manh Manh chen miệng, chắc chắn đây sẽ là một cảnh tượng vô cùng ngọt ngào và ấm áp.

Nhưng bầu không khí tràn đầy tình yêu của Triệu Phong và Lâm Nhược Nhược lại kích thích Lâm Manh Manh. Lâm Manh Manh lập tức không đồng ý.

“Triệu Phong! Anh có biết suy nghĩ không đấy! Chai rượu 38 nghìn tệ mở ra, còn uống hết nữa. Nếu lát nữa Ninh Phỉ Phỉ đến đây, anh định để cô ấy uống gì?”

“Vậy thì không uống thôi!” Triệu Phong bật cười, không hề quan tâm.

“Nhưng người ta là ngôi sao lớn, anh làm như vậy sẽ để cô ấy không vui, thậm chí chọc giận cô ấy. Mặc dù hôm nay cô ấy không thể nào đến, nhưng anh làm việc rất thiếu suy nghĩ. Anh thật sự không chín chắn.” Lâm Manh Manh lại châm chọc.

Triệu Phong đột nhiên mở mắt ra, nhìn về phía Lâm Manh Manh, trong ánh mắt tỏa ra khí thế mạnh mẽ và uy nghiêm khiếp người.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *