Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 392 – Ninh Phỉ Phỉ lỡ hẹn

Triệu Phong hiểu ý nở nụ cười. Đến ngã tư tiếp theo, anh chuyển hướng, lái xe đến văn phòng cho thuế của Lâm Nhược Nhược.

Tuy căn phòng nho nhỏ nhưng cũng rất ấm áp.

Nụ cười của Lâm Nhược Nhược làm người nhìn cảm thấy rất thoải mái, dễ chịu như đang tắm trong gió xuân, lập tức xua tan rất nhiều gánh nặng trong lòng Triệu Phong.

Ở đây, toàn thân Triệu Phong đều được thả lỏng rất nhiều, anh lại có thể quay lại cuộc sống bình thường.

Tay nghề nấu nước của Lâm Nhược Nhược rất tốt, cô nấu rất nhiều món ngon, nhìn một bàn thức ăn đủ cả màu sắc lẫn hương vị, Triệu Phong cũng cảm thấy thèm ăn.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, vừa nói vừa cười, có những hành động thân mật nho nhỏ mà người yêu thường có.

Triệu Phong đau lòng vì công việc của Lâm Nhược Nhược rất khổ cực. Hơn nữa, Lâm Nhược Nhược vẫn còn làm việc trong một chi nhánh công ty nhà họ Tề, việc này vẫn luôn làm Triệu Phong cảm thấy không yên tâm.

“Nhược Nhược! Hay là em đổi sang một công việc khác đi! Em thấy đến Tập đoàn Phi Vũ thế nào?” Triệu Phong đề nghị.

“Bây giờ đổi việc cũng quá đáng tiếc. Quản lý đã nói với tôi, tôi sắp được thăng chức rồi. Hai tháng trước, ông ấy đã nói chỉ cần tôi có thể mời Ninh Phỉ Phỉ tham gia một bộ phim mà công ty đầu tư, ông ta sẽ lập tức thăng chức tăng lương cho tôi. Ông trời không phụ lòng người, sau một thời gian tôi gắng nỗ lực, liên tục trao đổi, rốt cuộc Ninh Phỉ Phỉ đã đồng ý với tôi. Trưa mai, tôi và cô ấy có thể gặp mặt và dùng bữa cùng nhau, sau đó bàn bạc một chút. Tôi cảm thấy cơ hội thành công rất cao!”

Nói tới những việc này, ánh mắt của Lâm Nhược Nhược đầy vẻ quyết tâm. Cô ấy là một người rất bướng bỉnh, cũng rất quan tâm đến công việc. Cô rất có lòng tin trong việc thảo luận chuyện hợp tác với Ninh Phỉ Phỉ.

Lúc trước, Triệu Phong đã từng nghe Lâm Nhược Nhược nhắc đến chuyện này. Ban đầu Lâm Nhược. Nhược nói là công ty muốn quay một bộ phim, muốn mời Ninh Phỉ Phỉ tham gia, đóng vai nữ chính..

Nhưng rất khó mời được Ninh Phỉ Phỉ, mà nhà họ Tề cho công ty rất ít tài nguyên, càng không thể ra mặt đại diện công ty, nói chuyện với Ninh Phỉ Phỉ.

Nhưng Lâm Nhược Nhược vẫn không hề buông tha, cô ấy tìm đủ mọi cách tiếp xúc với Ninh Phỉ Phỉ, cuối cùng làm Ninh Phỉ Phỉ rung động.

Nhìn thấy cảnh được thăng chức tăng lương đã ở trước mắt, đồng thời Lâm Nhược Nhược cũng không hy vọng công sức cực khổ của mình bấy lâu nay đều trôi theo dòng nước, Nếu bây giờ cô ấy đổi việc, cũng chẳng khác gì uổng phí những nỗ lực trước đó.

“Có cần anh giúp đỡ không?” Triệu Phong biết Lâm Nhược Nhược không muốn làm phiền anh. Nhưng làm một người đàn ông, lại nhìn thấy người phụ nữ của mình phải bôn ba khắp nơi, lo lắng khổ cực vì công việc, anh vẫn không nhịn được muốn giúp đỡ cô ấy.

“Không cần đâu! Chuyện hợp tác sắp thảo luận hoàn tất rồi. Trưa mai, anh cứ đợi tin tốt từ em đi!” Lâm Nhược Nhược nở nụ cười.

Thấy Lâm Nhược Nhược tràn đầy tin tưởng như vậy, Triệu Phong cũng khen ngợi, nói vài câu khuyến khích cô ấy.

Hai người đã uống một ít rượu, đều trong tình trạng hơi say.

Khuôn mặt Lâm Nhược Nhược đỏ bừng, đầy nụ cười và nụ cười thẹn thùng như một chú chim nhỏ, hơi thở như hương hoa lan.

Triệu Phong đột nhiên kéo một cái, người đẹp đã nằm trong lòng.

Hôm nay có rượu, hôm nay say. Đời người đắc ý, hãy vui tràn. Cuộc đời ngắn ngủi, lại cực khổ. Tuổi xuân vui sướng, hưởng kịp thời.

Nhưng ngay khi hai người say rượu lại nồng nàn tình ý, một cô gái không có mắt xông vào.

Người này chính là Lâm Manh Manh.

Sau khi vào cửa, Lâm Manh Manh nhìn thấy Triệu Phong ôm chị gái mình, cô ta lập tức bĩu môi, nhướng mày, trên mặt đầy vẻ tức giận.

“Triệu Phong! Anh đang làm gì vậy? Tại sao anh lại ức hiếp chị tôi?” Lâm Manh Manh nhanh chóng chạy tới, muốn kéo cô chị hơi đã hơi say của mình ra khỏi ngực Triệu Phong.

Sau đó, cô ta tiếp tục tỏ vẻ tức giận: “May mà tôi về kịp thời, nếu không thân thể trong sạch của chị tôi sẽ bị anh làm bẩn!”

Bôp!

Triệu Phong vung một cái tát, mạnh mẽ vả vào mặt Lâm Manh Manh.

Thật đáng đánh!

Anh và Lâm Nhược Nhược là người yêu của nhau. Bọn họ đang hưởng thụ thể giới chỉ có hai người, có những hành động thân mật cũng chỉ là chuyện bình thường.

Đáng lẽ đây là một bầu không khí tràn đầy tình cảm, nhưng Lâm Manh Manh lại xuất hiện không đúng lúc, phá vỡ tất cả.

Lâm Manh Manh che lại khuôn mặt nhỏ nhắn, những giọt nước mắt oan ức trào ra, gò má cô đã sưng đỏ lên.

“Chi! Anh ta đánh em! Hu hu hu!” Lâm Manh Manh che mặt khóc.

Lúc này, Lâm Nhược Nhược đã không còn một chút men say. Cô ấy chạy qua an ủi Lâm Manh Manh, nhưng trong lòng cô ấy cũng không đồng ý với cách làm của em gái mình.

Tất nhiên cô ấy cũng rất khó xử, không biết phải làm gì với hành động đánh em gái mình của Triệu

Phong.

Vừa rồi, những lời Lâm Manh Manh nói ra thật sự quá khó nghe. Nếu hôm nay Triệu Phong đổi thành bất cứ ai, cũng sẽ rất tức giận.

Còn Triệu Phong cũng không hối hận vì đánh Lâm Manh Manh.

Nếu cô ta chỉ làm vậy một lần thì cũng thôi, nhưng đã liên tiếp mấy lần rồi. Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống tình cảm của anh và Lâm Nhược Nhược, thường xuyên phá hủy thế giới riêng của hai người.

Ngay cả tán tỉnh một chút cũng bị Lâm Manh Manh quấy rầy, không có một chút không gian riêng với Lâm Nhược Nhược, chẳng thể có thời gian tự do yêu đương, thật sự quá phiền!

“Manh Manh! Không phải em đến nhà đồng nghiệp chơi à?” Chẳng phải em đã nói, tối nay em sẽ không về sao?” Lâm Nhược Nhược vừa an ủi vừa hỏi cô ta.

Giấc mơ tỷ phú – giac_mo_ty_phu – Truy cập : để đọc thêm nhiều chương mới nhất

“Em về lấy ví tiền!” Lâm Manh Manh trả lời: “Chị! Chị không bị anh ta ức hiếp chứ? Chị cần phải tự phòng thủ, bảo vệ thân thể của mình đấy! Dù sao cũng không thể để loại người hèn hạ như anh ta có thể đạt được ước muốn!”

Lâm Manh Manh cắn răng nghiến lợi nói những lời này. Đôi mắt to tròn, long lanh như nước, nhưng lại tràn đầy oán hận với Triệu Phong.

“Manh Manh! Em cũng có sai đấy! Chị và anh ấy vốn là người yêu, bạn trai bạn gái thân thân mật với nhau là chuyện bình thường mà, sao có thể nói là anh ấy ức hiếp chị? Nếu em không có thành kiến lớn với anh ấy như vậy, chắc chắn anh ấy sẽ không ra tay với em.”

Lâm Nhược Nhược vẫn rất tin tưởng vào nhân phẩm của Triệu Phong. Vừa rồi, Triệu Phong làm vậy cũng chỉ vì bị chọc giận. Thật ra trong lòng cô ấy cũng không biết rốt cuộc Triệu Phong làm vậy là đúng hay sai?

Dù sao Lâm Manh Manh vẫn là em gái cô ấy. Em gái bị người ta đánh, cô ấy cũng rất đau lòng.

“Chị! Anh ta là một thằng khốn nạn!” Lâm Manh Manh nói một cách giận dữ.

Giờ phút này, Triệu Phong dứt khóa rời đi.

Ra khỏi chỗ ở của Lâm Nhược Nhược, anh cảm thấy vô cùng chán ghét Lâm Manh Manh, hơn nữa bầu không khí ngọt ngào với Lâm Nhược Nhược cũng bị phá vỡ rồi, vì vậy anh không muốn ở lại đây thêm một phút giây nào.

Thấy Triệu Phong rời đi, Lâm Nhược Nhược thở dài không biết làm sao. Trong lòng cô ấy cảm thấy rất khó xử: “Cô em gái này của mình… Đúng là không để người khác bớt lo!”

Thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó mà đã đến giữa trưa hôm sau.

Lâm Nhược Nhược hẹn Ninh Phỉ Phỉ gặp mặt ở Nhà hàng Bách Phỉ.

Nhà hàng Bách Phỉ được xây dựng theo phong cách phương Tây, là một nhà hàng Tây khá sang trọng ở Vân Thành. Một bữa ăn bình thường có thể tiêu tốn khoảng 5000 tệ.

Có thể nói là vì lần hợp tác này, Lâm Nhược Nhược đã bỏ hết vốn liếng cho một bữa ăn với Ninh Phỉ Phỉ.

Lâm Manh Manh cũng đi theo Lâm Nhược Nhược, cô ta là fan hâm mộ của Ninh Phỉ Phỉ, không phải là fan cuồng, cô ta chỉ thuộc loại fan hâm mộ bình thường.

Nhưng cô ta rất nhiệt tình trong việc theo đuổi thần tượng. Một thời gian trước, cô ta cũng rất say mê một nam ca sĩ nổi tiếng nào đó.

Hôm nay, cô ta nghe chị mình nói muốn đi trao đổi chuyện hợp tác với Ninh Phỉ Phỉ, cô ta lập tức xin chị mình dẫn mình theo.

Cô ta còn chưa bao giờ nhìn thấy Ninh Phỉ Phỉ ngoài đời thật. Nửa năm gần đây, Ninh Phỉ Phỉ rất nổi tiếng. Trong giới giải trí Vân Thành, sức ảnh hưởng của Ninh Phỉ Phỉ chỉ thua Quan Thư thôi. Vì vậy cô ta đi theo chị mình.

Nhưng hai người đã đến Nhà hàng Bách Phỉ, đợi Ninh Phỉ Phỉ suốt một giờ rồi, nhưng vẫn không thấy Ninh Phỉ Phỉ tới.

Lâm Nhược Nhược còn nghĩ là Ninh Phỉ Phỉ là một ngôi sao nổi tiếng, rất bận rộn đóng phim, nhiều công việc bận rộn, không thể đến đúng hẹn cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng lại qua một giờ nữa, Ninh Phỉ Phỉ vẫn chưa tới. Lâm Nhược Nhược rất kiên nhẫn nhưng trước tình huống này, Lâm Nhược Nhược cũng đợi suốt ruột, không muốn tiếp tục ngồi đây.

Công ty đã yêu cầu cô ấy phải giải quyết xong chuyện này trước bốn giờ chiều. Nếu không thì chỉ có thể xem như đây lại là một lần hợp tác thất bại.

Đoàn làm phim sẽ lập tức khởi động máy rồi, thời gian không thể chờ đợi con người. Không thể hợp tác với Ninh Phỉ Phỉ, cũng chỉ có thể ký hợp đồng với diễn viên khác.

Nếu thật sự như vậy, tất cả những cố gắng vất vả của Lâm Nhược Nhược đều trôi theo dòng nước rồi, nỗ lực trong thời gian dài như vậy cũng chỉ là tốn công vô ích, cũng không còn hy vọng thăng chức tăng lương nữa.

Lo lắng sốt ruột không biết phải làm sao, cuối cùng Lâm Nhược Nhược quyết định nhờ Triệu Phong giúp đỡ một chút.

Lâm Nhược Nhược cảm thấy… Mặc dù Triệu Phong chỉ là một người tài xế, nhưng anh làm tài xế cho một ông chủ, hơn nữa Triệu Phong đã từng nói là anh có một người bạn thân rất có quyền thế ở Vân Thành, có lẽ anh ta có thể giúp đỡ cô ấy một chút.

Nhưng hành động của Lâm Nhược Nhược lại làm em gái Lâm Manh Manh vô cùng gai mắt.

“Chị! Chị gọi điện cho anh ta thì có ích lợi gì chứ?Anh ta chỉ là một kẻ không tiền, không quyền, không chỗ dựa, không có sự nghiệp. Anh ta có thể giúp đỡ được gì?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *