Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 290 – Tên đáng chết!

Không ngờ Lý Hàn Lâm lại không biết xấu hổ đến mức này.

Công khai xé bỏ hợp đồng hôn nhân!

Ngày xưa, gốc rễ của nhà họ Lý không ổn định, chính sư phụ Vận Mặc Sơn đã giúp nhà họ Lý thành dòng họ hạng nhất ở tỉnh và hạng hai ở Hoa Hạ.

Nhưng bây giờ, nghe tin Thính Vũ Lâu và Vân sự phụ đi ở ẩn, Lý Hàn Lâm lại thực sự có thể sẽ xé bỏ hôn ước giữa hai nhà, hoàn toàn không nhớ tới tình cũ.

“Tội lỗi của nhà họ Lý không thể tha thứ!”

Ánh mắt Triệu Phong rét lạnh, vẻ mặt lạnh lùng.

“Haha, cậu cho rằng thầy của cậu vẫn là Tử Y Thần Hầu sao? Còn giả bộ trước mặt ông đây làm gì? Người đâu, ném con cóc ghẻ này ra khỏi nhà cho ông đây!”

Trước đó, Lý Hàn Lâm đã lo lắng cuộc họp thường niên có vấn đề, ông đã thuê người của công ty vệ sĩ.

Bây giờ lại có thể dùng đến.

Ngay khi Lý Hàn Lâm vừa nói xong, mười tên vệ sĩ cao lớn, mạnh mẽ đi vào phòng.

“Nhìn thấy chưa, chính là con cóc ghẻ này, nhanh chóng ném ra ngoài!”

Giấc mơ tỷ phú – giac_mo_ty_phu – Truy cập : để đọc thêm nhiều chương mới nhất

Lý Hàn Lâm chỉ vào Triệu Phong, bọn vệ sĩ vội vàng hành động, ông ta không chỉ muốn hủy bỏ hôn ước, mà còn muốn Triệu Phong nhục nhã.

Những người giàu có và quyền lực khác đến tham dự Hội nghị thường niên của nhà họ Lý cũng mong chờ Triệu Phong sẽ bị nhà họ Lý đối xử như một con chó.

“Bốp!”

Nhưng đúng lúc này, người đàn ông mặt lạnh đi đầu trong mười vệ sĩ trực tiếp ném thẻ công tác đang đeo trên cổ xuống sàn.

“Mong ông mời người khác, tôi xin nghỉ việc!”

Ngay sau đó, chính tên vệ sĩ kia cũng giống như người đàn ông mặt lạnh đó, ném thẻ công tác xuống đất.

Ngay lập tức, mười tên vệ sĩ phất tay áo bỏ đi, khiến Lý Hàn Lâm không còn mặt mũi nào.

Trước khi đi, người đàn ông có khuôn mặt sắt đi đầu còn quay lại, khẽ gật đầu về phía Triệu Phong.

Triệu Phong cũng nhẹ gật đầu. Không một ai chú ý đến động tác này.

Mọi người đứng ngẩn ngơ tại chỗ, biểu hiện không hiểu sao lại phát sinh chuyện xảy ra đột ngột

này.

Đây là hành động ồn ào, náo loạn gì? Vệ sĩ của công ty bảo vệ do Lý Hàn Lâm thuê, đã bất ngờ mặc kệ mọi chuyện, chạy mất, thậm chí còn ném thẻ làm việc xuống đất trước mặt Lý Hàn Lâm.

Đây là vì sao cơ chứ? Chuyện này có liên quan gì đến Triệu Phong sao?

Có người đồn đoán người đàn ông đứng đầu bọn vệ sĩ có quan hệ tốt với Triệu Phong, vì vậy không ngại làm mất lòng Lý Hàn Lâm.

“Thằng khốn! Công ty bảo vệ Bạch Hổ này, lấy tiền mà không làm việc gì, tôi, Lý Hàn Lâm, sẽ để cho mấy người mất việc!”.

Lý Hàn Lâm tức giận đến mức đứng dậy hét lên.

Ông không bao giờ ngờ rằng mình sẽ bị đám vệ sĩ này làm cho mất mặt, sau này bộ mặt nhà họ Lý sẽ để ở đầu được chứ.

Sau đó, Lý Hàn Lâm lạnh lùng liếc nhìn Triệu Phong, trong mắt hiện lên vài phần phức tạp.

Những tên vệ sĩ này chống lại nhà họ Lý vì Triệu Phong, đây là điều mà ông chưa bao giờ nghĩ tới.

“Tại sao? Đây là rốt cuộc là vì sao?” Lý Hàn Lâm vô cùng khó hiểu, rõ ràng ông ta đã thuê Liễu Thiết, huấn luyện viên trưởng của công ty Bạch Hổ, và chín vệ sĩ giỏi nhất của công ty Bạch Hổ với mức lương cao, chỉ yêu cầu bọn họ tống Triệu Phong ra ngoài không cho anh ta làm những việc tốn hại đến lợi ích của bản thân ông ta. Hoàn toàn chống lại nhà họ Lý như vậy, có đáng không?

Tất nhiên là đáng giá rồi. Liễu Thiết gọi Triệu Phong, là tiểu sư thúc, các đệ tử của Vân Môn, hầu hết đều là những người có đạo đức và chính trực, biết đạo lí, trên dưới đồng lòng, biết tôn sư trọng đạo.

Hơn nữa, Triệu Phong là đệ tử thân tín của Vân Mặc Sơn và là đệ tử được yêu thích nhất của Vân Mặc Sơn. Liễu Thiết rất rõ về tầm quan trọng của Triệu Phong ở Vân Môn.

Và chín vệ sĩ còn lại, tất cả là những người có tài năng dưới tay Liễu Thiết, đều là những bảo an có năng lực mạnh mẽ do Liễu Thiết bồi dưỡng cho công ti bảo an, họ cũng đều là những người trong tình nghĩa.

Chỉ cần Liễu Thiết làm được, tất cả đều sẽ đáp ứng.

Lý Hàn Lâm vẫn không hiểu, đứng trước mặt ông ta, Triệu Phong, người mà ông luôn coi thường và ngay cả cháu trai của Hà Nam Vĩnh Định Hầu, khi gặp mặt anh ấy cũng phải cúi đầu chào, hành đại lễ với anh ấy, nên Liễu Thiết không chỉ tức giận mà còn ngạc nhiên nữa.

Khi Lý Hàn Lâm còn đang nghi ngờ, không giải thích được lí do vì sao, Vương Tử Văn bước tới và đến trước mặt Triệu Phong và Lý Hàn Lâm.

Khi Vương Tử Văn nhìn thấy Lý Hàn Lâm xóa bỏ lễ đính hôn trước công chúng, anh ta đã quyết định ra mặt và công khai sự có mặt của mình.

Nhà họ Lý hủy bỏ hôn ước, xé bỏ hôn ước, tương đương với việc tiết kiệm một khoản tiền cho nhà họ Vương, vậy thì nhà họ Vương cũng nên thể hiện tấm lòng của mình, không cần Vương Thanh Minh nhắc nhở, Vương Tử Văn biết rằng đã đến lúc nhà họ Vương phải đứng mũi chịu sào.

“Ông nội Lý, suy nghĩ không bằng hành động. Cháu sẵn sàng tặng 1 tỷ nhân dân tệ làm của hồi môn để cầu hôn nhà họ Lý. Cho cháu thêm mười phút nữa. Khi hết thời gian, cháu sẽ đưa của hồi môn đến ngay lập tức!”

Trước đó, Vương Tử Văn đã hứa rằng sẽ sẵn sàng chịu khoản tiền 1 tỷ nhân dân tệ thiệt hại do hủy bỏ hôn ước của nhà họ Lý.

Mà Lý Hàn Lâm sau khi hủy bỏ hôn ước lại vô cùng ngang ngược, không thể đem khoản tiền bồi thường thiệt hại này ra phơi bày ra ngoài, tương đương với mất trắng, nhưng Vương Tử Văn thông minh đã quyết định dùng số tiền 1 tỷ nhân dân tệ đã chuẩn bị sẵn làm của hồi môn cao cấp.

Trước sự chứng kiến của rất nhiều cậu ấm từ các tỉnh thành, món quà đính hôn trị giá 1 tỷ nhân dân tệ nhất định sẽ làm tăng thể diện cho nhà họ Vương và thể diện nhà họ Vương ngày càng rạng rỡ lên!

Quả nhiên, ngay khi Vương Tử Văn vừa nói xong, hàng loạt tiếng cảm thán đã nổ ra tại hiện trường. “Quả nhiên, nhà họ Vương nhất định phải kiếm

được rất nhiều tiền, mới có thể xuất ra 1 tỷ nhân dân tệ tiền đồ cưới”

“Đây hẳn là kỷ lục về lễ vật đính hôn của tỉnh, thật xứng được xếp vào hàng bốn dòng họ lớn nhất!”

“Nhìn Vương Tử Văn, có bao nhiêu khí phách, Triệu Phong kia không bằng một phần nhỏ của anh ta!”

“Muốn kết hôn thì phải gả cho Vương Tử Văn. Chỉ cần lấy được người đàn ông như vậy là hạnh phúc rồi!”

Nghe được lời khen của người khác, Vương Tử Văn trong lòng khá đắc ý, anh ta thầm cảm khái, chiêu biết người ta biết ta của anh, quả nhiên là kể hoạch thông minh!

“Đối với người phụ nữ mà tôi yêu mà nói, 1 tỷ không là cái gì, chỉ cần cô ấy vui vẻ, tôi nguyện ý làm bất cứ chuyện gì cho cô ấy”

Nói xong, Vương Tử Văn liếc nhìn Lý Thư Yểu, phát hiện lúc này hai má của Lý Thư Yểu đỏ bừng, giữa lông mày và mắt có chút ngượng ngùng.

Lúc này, Lý Thư Yểu cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

“Ông Vương, ông đã nuôi dạy được một đứa cháu trai xuất sắc đấy, và ông đã tặng của hồi môn vô cùng hào phóng. Nhà họ Lý của tôi cũng sẽ không bao giờ có chuyện keo kiệt. Hai nhà chúng ta sẽ sớm trở thành một gia đình lớn thôi. Hai nhà đoàn kết, nhất định có thể thống trị Vân Thành”

Lý Hàn Lâm đối với cách làm của Vương Tử Văn, khen ngợi có thừa và ông rất lạc quan về viễn cảnh của việc hai nhà liên hợp trong tương lai. Sự kết hợp của cả hai nhà và sự hợp tác mạnh mẽ từ hai bên sẽ tạo ra cơ hội lớn để nhảy ra khỏi các dòng họ hạng hai và trở thành một dòng họ đứng đầu.

Khi Vương Tử Văn nhìn thấy Lý Hàn Lâm ám chỉ nhà họ Lý cũng sẽ chuẩn bị một món của hồi môn vô cùng phong phú, anh ta lập tức mở cờ trong bụng.

Anh ta chính là đang đợi giờ phút này, anh ta đã lấy được lòng tin của nhà họ Lý, sau này có thể lật lọng trả nợ, nhà họ Vương mới có hy vọng thẳng. Đánh đổi bằng cả tỷ cũng đáng!

Nhất thời, Vương Tử Văn không kiềm chế được sự sung sướng trong lòng.

“Trong mười phút nữa, tôi sẽ cầu hôn một cô gái xinh đẹp và tài năng nhất trên thế giới, nhưng trước đó, tôi cảm thấy rằng có một con cóc, rất đáng ghét và gai mắt”.

Ngay lập tức, Vương Tử Văn thể hiện bộ dáng cả vú lấp miệng em, chỉ vào Triệu Phong: “Là anh!”

“Đây là buổi tụ tập của xã hội thượng lưu, nó không thuộc về tầng lớp dưới cùng của xã hội như anh!”

“Anh là con cóc ghẻ, thầy của anh là con cóc già, một đôi ếch ngồi đáy giếng!”

“Anh nên biết điều mà tự giác mà rời đi!”

Vương Tử Văn lúc này vô cùng kiêu ngạo, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với vẻ dịu dàng trước đây của anh ta.

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Lý Thư Yểu trở nên phức tạp.

Và đôi mắt của Triệu Phong đầy sát khí.

Sư phụ của anh đã từng là Tử Y Thần Hầu, người cầm quyền Thính Vũ Lâu, cho dù bây giờ ông đã về hưu, cũng không thể để loại rác rưởi bẩn thỉu nào đó ngoài đường tùy ý xỉ vả, mắng nhiếc! “Tên đáng chết!”

Sau một tiếng quát lạnh, Triệu Phong quả quyết ra tay đánh nhau.

“Bốp!”

Lòng cú đánh này đập mạnh vào mặt Vương Tử Văn, khiến khóe miệng anh ta chảy ra máu.

“Bốp!”

Một cú đánh mạnh mẽ khác đánh vào mặt Vương Tử Văn.

Vương Tử Văn lảo đảo, nghiêng người về phía trước, nôn ra một ngụm máu!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *