Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 279 – Đã không thích, đến hít thở cũng sai

Đêm đen gió lớn.

Cùng Quan Sự quay xong quảng cáo, đã là mười một giờ đêm.

Đưa Quan Sự về khách sạn ở, Triệu Phong liền lại xe rời khỏi.

Quan Sự không có bất kỳ hành động mời ở lại nào, bởi vì cô biết, như vậy sẽ chỉ khiến cho ân nhân thấy phản cảm.

Giới giải trí nơi nhiễm bẩn lớn này, cô có thể giữ cơ thể thuần khiết thực sự không dễ dàng.

Cánh cửa mở cho vua, chỉ cờ vua đến đón.

Nếu vua không đến, cũng không cần phải buồn thương ưu tư.

Thế giới này rộng lớn như vậy, khách qua đường nhiều vô kể, nếu có thể bầu bạn bên cạnh vua, cũng là chuyện may mắn của đời người.

Quan Sự mặc váy trắng, xinh đẹp đứng trước cửa sổ, dõi theo chiếc xe Maybach S680 kia, chạy xa khỏi tầm mắt.

Triệu Phong sau khi rời khỏi khách sạn, liền lái thẳng tới nơi ở của Lâm Nhược Nhược.

Cũng giống như mọi ngày, Lâm Nhược Nhược vẫn để cửa cho Triệu Phong.

Vừa bước vào cửa, Lâm Nhược Nhược liền bưng tới một đĩa hoa quả, còn cả một tách trà đã được pha sẵn.

Hai người ăn ý, hiếu ngầm cười, ngồi trên ghế sofa, xem tivi.

Triệu Phong lúc này, cực kì hạnh phúc thoải mái.

Tuy nhiên, phía bên nhà họ Tề, từ đầu tới cuối đều là một quả bom hẹn giờ, khiến anh mơ mơ hồ hồ không yên tâm.

Bốn dòng họ lớn nhất của tỉnh, nhà họ Tề thực lực vững mạnh nhất, chắc chắn không phải người bất tài.

Cùng Lâm Nhược Nhược nói chuyện tâm sự, Triệu Phong liền trở về nơi ở của mình.

Vân Đinh Nhất Phẩm, căn biệt thự nhà họ Tống.

Đã là hai giờ đêm, đèn trong phòng của Tống Từ vẫn sáng.

Tống Từ bị mất ngủ. Đắp chăn, lăn qua lộn lại, không tài nào ngủ được.

“Tên nhãi Triệu Phong kia, mình vốn dĩ rất ghét anh ta, nhưng gần đây mình lại cảm thấy không ghét anh ta nhiều vậy nữa, mà ngược lại trong đầu thường xuyên hiện lên hình bóng anh ta”. ngôn tình hoàn

Tống Từ đối với vấn đề này, đã rối rắm cả một ngày.

Trong lòng cô bồn chồn không yên, chân đất chạy lên bậc thềm phòng ngủ ngắm cảnh, muốn hít thở không khí.

“Hừm, cũng không biết lúc này Triệu Phong đang làm những gì?

Đúng lúc ấy, một bóng người quen thuộc dưới ngọn đèn đường, từ trong tầm mắt lướt qua.

“Triệu Phong? Anh ta ở Vân Đinh Nhất Phẩm sao?” Nhưng rất nhanh, Tống Tử liền lắc lắc đầu.

“Khu nhà mình đối với việc bảo vệ an ninh của chủ nhà kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt, trừ khi là chủ nhà dẫn vào, bằng không căn bản không thể vào được, nhất định là mình bị hoa mắt rồi!”

Tống Tử dụi dụi đôi mắt to, sau đó bước về phòng, nằm dài trên giường. “Triệu Phong đồ xấu xa!” “Là anh hại tôi không ngủ được!” “Đồ khốn kiếp!” Thời gian trôi vụt qua.

Sáng sớm, Triệu Phong bị Mộc Hồng Diệp gọi điện đánh thức.

Trong điện thoại, Mộc Hồng Diệp đã đem một số chuyện liên quan đến tin tức bí mật kinh doanh của tỉnh, nói cho Triệu Phong.

Sau đó, lại nói vài câu chuyện phiếm. “Hồng Diệp, bao giờ cô tới Vân Thành đi dạo?” Vân Thành, chính là thủ phủ của tỉnh. “Cậu chủ, gần đây quá bận, không có thời gian, tập đoàn đầu tư mạo hiểm của chúng ta, ở Hà Nam đã thành lập một chi nhánh mới, tôi phải tới đó giảm

sát.”

“Chúng ta?” “Không sai thưa cậu chủ, tôi chính là người của

ngài”

“Được rồi, khu vực Hà Nam nước nuôi dưỡng con người, cứ coi như đi nghỉ cũng không tệ”

Mộc Hồng Diệp, một ngôi sao đang lên trong giới doanh nhân Hoa Hạ, mới chỉ hai mươi sáu tuổi, chính là độ tuổi xinh đẹp động lòng người, yểu điệu duyên dáng, đã trở thành người phụ nữ đứng đầu của đế chế đầu tư mạo hiểm lớn nhất Hoa Hạ.

Các công ty đầu tư mạo hiểm mà cô quản lý, lĩnh vực đầu tư rất nhiều, ở mạng xã hội trên thiết bị di động, nền tảng giao dịch, OTO, thương mại điện tử, phần cứng thông minh, mạng lưới giáo dục điện tử, cộng đồng dọc và các phương diện khác, đều có tham gia.

Mặc dù các khí chất khác nhau của Hồng Mộc Diệp đều tập trung làm một, nhưng trong trái tim cô, không có chuyện gì quan trọng hơn Triệu Phong.

Ngay trước khi kết thúc cuộc điện thoại, Hồng Mộc Diệp đặc biệt nhắc nhở Triệu Phong một câu: “Cậu chủ, nhiệm vụ thử thách cấp ba cần phải nhanh lên, trước mắt tất cả những công ty mà anh tiếp quản tôi đều có hồ sơ, ngoài ra tôi cũng đang giúp anh điều tra kẻ nội gián được Triệu Tự Nguyên cài vào trong tập đoàn Phi Vũ.

“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ chú ý” Sau khi cúp máy, Triệu Phong thở dài một hơi. “Nội gián ẩn trốn khá kĩ!”

Ăn xong bữa sáng, Triệu Phong đến đại học Giang Hoa, dự định điểm danh, sau đó quay về làm chuyện khác.

Vừa bước vào khuôn viên trường, liền nhìn thấy trên bảng thông báo tuyên truyền của trường, dán một tờ thông báo tin vui nổi bật bắt mắt. “Chúc mừng sinh viên tốt nghiệp khóa 2011 Vương Tử Văn, được hiệp hội thư pháp của tỉnh đặc cách tuyển dụng, và còn được vinh danh trong danh sách hội cựu học sinh trăm năm của trường”

Triệu Phong không đi xem nội dung, chỉ thản nhiên nhìn lướt qua tiêu đề, liền cảm thấy rất tức cười.

Vương Tử Văn cũng chỉ là kẻ may mắn sửa mái nhà dột, lại được đại học Giang Hoa tâng bốc như vậy, lại còn lên hẳn danh sách những người nổi tiếng là cựu sinh viên trường đại học Giang Hoa.

Phải biết rằng, danh sách cựu học sinh trăm năm, đó đều là những giáo sư lão làng, bất kể là trong giới khoa học hay là giới văn học nghệ thuật, đó đều là những người đi trước từng có đóng góp xuất sắc.

Còn Vương Tử Văn kia là cái thứ gì, đã tốt nghiệp nhiều năm rồi, đại học Giang Hoa lại còn lấy ra lật lại, Triệu Phong đối với chuyện này cảm thấy không nói nên lời. Mà ở một góc khác không bắt mắt lắm trên trên bảng thông báo, lại dán một bức thư xin lỗi công khai.

Vốn dĩ Triệu Phong sẽ không để ý những thứ này, nhưng mà chữ ký trên đó, lại là Lý Thư Yểu!

“Người phụ nữ này, ưu điểm và nhược điểm, đều rất rõ ràng” Triệu Phong lắc đầu cười khổ.

Hoá ra là, Lý Thư Yểu chủ động làm sáng tỏ tác phẩm hội hoạ Hoa Hạ được đoạt giải, hoàn toàn không phải do tự tay mình vẽ, đồng thời trả lại toàn bộ số tiền thưởng.

Chỉ nói riêng điểm này, cũng coi là làm khá tốt. Lý Thư Yểu căn bản không ngờ đến, tác giả của (Núi Cao Mây Mù) mà trình độ còn vượt qua cả thầy giáo của cô ta, thực ra lại chính là Triệu Phong người cô ta khinh thường nhất.

Nhưng điều ngu ngốc nhất là, Lý Thư Yểu lại viết trên bức thư xin lỗi, tác gia bức vẽ kia là Vương Tử Văn.

Nhưng đúng lúc này, lớp kính bảo vệ bên ngoài bảng thông báo, có lẽ vì lắp đặt không đúng, đột ngột trượt xuống, rơi xuống mặt đất, rơi vụn thành từng mảnh.

Mà đến cả tờ thông báo tin mừng to lớn trên bảng thông báo, cũng bị rơi xuống.

Tiếng vỡ kính bảng thông báo, lập tức thu hút ánh mắt của rất nhiều sinh viên.

Đúng lúc này Lý Thư Yểu cũng đang ở gần đó, bị thu hút tiến tới.

Khi cô ta nhìn thấy lớp thuỷ tinh bị vỡ, tờ thông báo tin mừng rơi trên mặt đất, cùng với Triệu Phong, lập tức liên tưởng được điều gì đó.

Rất nhanh chóng, cô ta đã đưa ra kết luận. “Triệu Phong! Anh ghen tị!”

Lý Thư Yểu đứng trước mặt Triệu Phong, vẻ mặt lạnh lùng.

Mặc dù tỏ rõ vẻ tức giận, nhưng có thể cảm nhận được, ánh nhìn lạnh lùng trong đôi mắt đẹp đẽ kia, chứa đầy sự thất vọng của Triệu Phong.

Triệu Phong nhìn phía Lý Thư Yểu, ánh mắt rực lửa, bình tĩnh đứng tại chỗ, không chút hoang mang. “Tôi làm sao?

Lý Thư Yểu lao tới lại phun ra câu này, điều này khiến Triệu Phong không hiểu lý do.

“Không ngờ anh lại là loại người như vậy, tôi sao có thể cùng với loại người như anh nắm tay bên nhau một đời!”

Mẹ kiếp!

Rốt cuộc loại người nào, cô ta cũng phải nói rõ ràng ra, cô ta xem phim Quỳnh Dao quá nhiều à.

Những sinh viên đại học đứng xem xung quanh, nhìn thấy cảnh tượng này, chỉ sợ có câu nói: Cô nghe tôi giải thích. Tôi không nghe tôi không nghe.

Mà Triệu Phong, từ trước đến nay rõ ràng lưu loát, sẽ không do dự thiếu quyết đoán.

“Có chuyện cứ nói thắng”

“Anh ghen tị với Vương Tử Văn tài hoa hơn người, cho nên anh mới đập vỡ kính thuỷ tinh, xe tờ tin chúc mừng xuống, có phải vậy không?”

Lý Thư Yểu ánh mắt lạnh như băng, giọng lạnh thấu xương hỏi.

Những sinh viên đại học đứng xem xung quanh, nghe những lời này, tất cả đều hướng về phía Triệu Phong nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ.

“Trời ạ, lại có loại người như này”

“Thật quá vô liêm sỉ, bệnh mắt đỏ thật nghiêm trọng”

“Đại học Giang Hoa, vậy mà lại có loại cặn bã như này sao?”

Khoảnh khắc ấy, Triệu Phong dường như bị hàng nghìn người chỉ trích, hàng vạn người phỉ nhổ.

Hình tượng xuất sắc thanh cao của Vương Tử Văn, đã in sâu vào trong lòng của những sinh viên lớp dưới.

Nhìn thấy đàn anh xuất sắc lớp trên bị người ghen tị, thậm chí còn phá hoại tin chúc mừng, các sinh viên nam nữ lớp dưới vô cùng tức giận.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *