Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 24 – Viện Trưởng tự mình tiếp đãi

“Cái gì? Chiếc xe này có thể đổi lấy 8 Passats!” Tôn Tịnh Nhã sửng sốt.

Cô đã nghe nói về khoảng cách giữa Passat và Phaeton, nhưng không ngờ khoảng cách lại lớn đến vậy.

Tôn Tịnh Nhã lập tức xấu hổ, lúc này còn xấu hổ lớn, ngay cả xe cũng không nhận ra.

“Thật sao? Chiếc xe này đắt như vậy sao? Bao nhiêu tiền?” Tôn Tịnh Nhã kinh ngạc hỏi.

“Không đắt, khoảng 25 vạn tệ ”

Triệu Phong nhẹ giọng đáp.

Phaeton là chiếc xe hạng sang có cấu hình cao cấp nhất và cấu hình của chiếc xe này hoàn toàn xứng đáng với giá tiền.

Đương nhiên, so với xe của Triệu Phong còn kém xa.

Nghe tin chiếc xe trị giá 25 vạn tệ, Lâm Nhược Nhược cũng ngạc nhiên, nghĩ lãng phí quá, vì là xe đi thuê, tại sao không thuê loại rẻ hơn.

“Triệu Phong, anh lãng phí tiền quá ” Lâm Nhược Nhược tự trách rất nhiều, nghĩ đến Triệu Phong giao đồ ăn cả ngày vất vả, sống mũi cô liền cay cay.

Triệu Phong chưa kịp trả lời, Tôn Tịnh Nhã đã cười mỉa mai: “25 vạn tệ không đắt sao? Tỏ vẻ gì! Hơn nữa có đắt cũng chỉ là do đi thuê được,chứ cũng đâu phải xe của anh?” Để thoát khỏi sự bối rối nhanh nhất có thể, Tôn Tịnh Nhã nhanh chóng chuyển chủ đề.

Tuy rằng chiếc xe này quả thật không phải của Triệu Phong, chỉ cần Triệu Phong muốn, Ngô Lương tất yếu sẽ cho luôn.

Cũng thấy Tôn Tịnh Nhã miệng hôi, Triệu Phong búng tay.

“Im lặng!” Một viên thuốc trượt vào miệng Tôn Tịnh Nhã theo một quỹ đạo không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Một lúc sau, môi và lưỡi của Tôn Tịnh Nhã ngứa ran, ngay cả đầu cũng rối bời, giống như đang say.

“Nhược Nhược…

Tự dưng thấy buồn ngủ quá, miệng lưỡi tê dại…

Đi xe này thoải mái quá…” Hiệu quả là rõ ràng.

Đây là viên uống kín miệng độc quyền và bí mật của Triệu Phong, được bào chế từ Hạt Cóc, Hoa Mạn Đà La, Ngũ vị tử, Asarum, Hồ tiêu và hơn mười vị Trung thảo dược, có thể làm tê liệt Triệu kinh tạm thời và hiệu quả.

Chỉ cần Triệu Phong muốn hành hạ người khác thôi, có 10.000 cách để hành hạ, bạn tin hay không? Tôn Tịnh Nhã dần dần rơi vào trạng thái hôn mê, nửa giờ sau mới khôi phục lại.

Mặc dù Lâm Nhược Nhược không nghi ngờ Tôn Tịnh Nhã biểu hiện không bình thường, nhưng người bạn thân này cuối cùng cũng dừng nói một chút.

Cô và Triệu Phong nhìn nhau cười, như thể ngay cả thế giới này cũng trong sạch.

Khoảng nửa giờ sau, cả nhóm đến Bệnh viện Nhân dân cấp 1 Thành Phố Bình An.

Đây là bệnh viện uy quyền nhất Thành Phố Bình An, hiện tại Chu Tử Hào đang điều trị tại đây.

Sau khi Tôn Tịnh Nhã xuống xe, cô càng không thể hiểu nổi, không hiểu sao cô lại hôn mê trong thời gian ngắn như vậy.

Sau khi đăng ký và chuẩn bị thanh toán viện phí, Lâm Nhược Nhược lấy ra một thẻ ngân hàng có năm nghìn nhân dân tệ.

Cô ấy đã tiết kiệm tiền trong suốt ba năm, từ năm thứ nhất đến nay, tiết kiệm tiền, làm việc bán thời gian và làm việc chăm chỉ.

Nhìn thấy cảnh này, Triệu Phong đẩy thẻ ngân hàng của Lâm Nhược Nhược ra.

“Nhược Nhược.

Cô có thể giữ số tiền này để dùng riêng.

Tiền nằm viện của dì, bao gồm cả tiền điều trị, tôi sẽ tìm cách.” Năm nghìn nhân dân tệ không đủ cho phí điều trị.

Triệu Phong vừa túi tiền, có hơn chín tỷ.

Khoản viện phí này đối với anh ấy là mưa phùn.

Nhưng, Triệu Phong sẽ không cố ý nâng cao thân phận làm tổn thương lòng tự trọng của Lâm Nhược Nhược.

Nhưng mà, Lâm Nhược Nhược cảm thấy Triệu Phong đã giúp cô rất nhiều rồi, tiêu tiền của anh cũng không thích hợp, chưa kể cuộc sống của Triệu Phong cũng không dễ dàng.

“Triệu Phong, cám ơn anh hảo tâm.

Tôi hiểu được.

Anh đã giúp tôi rất nhiều.

Tôi không thể để cho anh vì tôi nữa.

Tôi sẽ thanh toán số tiền này ” Lâm Nhược Nhược lắc đầu.

“Đừng lo lắng, cứ coi như tôi cho cô mượn.

Sau này khi có tiền trả lại cho tôi cũng không muộn.

Hiện tại cứu dìtrước là quan trọng nhất.” Triệu Phong không chút do dự mà chủ động đi thanh toán viện phí.

Lâm Nhược Nhược ở tại chỗ, cảm động và thấy rất tội lỗi.

Triệu Phong kiếm tiền rất khó khăn, kiếm được l;à nhờ hết lần này đến lần khác chạy khắp Thành Phố Bình An, điều này làm cho Lâm Nhược Nhược thực sự khó chịu.

Lúc này bạn thân Tôn Tịnh Nhã đã phá tan bầu không khí.

“Nhược Nhược, tôi nhìn ra được tên nhóc này muốn ngủ với cậu, nếu không như vậy thì sao anh ta có thể bỏ tiền ra để chưa trị bệnh cho mẹ cậu?” “Cô…

cô đang nói cái gì vậy.

Tịnh Nhã! cô thật quá đáng!” Lâm Nhược Nhược tức giận đến đỏ bừng mặt.

“Tôi nói sai sao? Nói thật đi, với khuôn mặt xinh đẹp, dáng vóc như người mẫu của cô, ở Bình An Đại Học trước tiên không ai phủ nhận, anh ta chính là con cóc muốn ăn thịt thiên nga ” Tôn Tịnh Nhã khóe miệng có thể nhàn nhạt nói khi vừa tỉnh lại.

“Đủ rồi Tịnh Nhã! Tôi không cho phép cô nói Triệu Phong như vậy!” “Ừm, người này, cô nên thực tế hơn.

Nếu tốt với Chu Thiếu, đảm bảo dì có thể sống trong phòng chăm sóc đặc biệt, Triệu Phong, anh ấy có thể giúp dì hưởng thụ phòng điều trị riêng không?” “Không cần phải phòng riêng để làm gì cả, mẹ tôi có thể chưa khỏi bệnh hay không, Triệu Phong cũng sẽ không uy hiếp tôi.

Đây chính là khác biệt lớn nhất giữa anh ta và Chu Tử Hào!” Lâm Nhược Nhược rất muốn quên đi cô bạn gái này.

Kể từ khi Tôn Tịnh Nhã được Chu Tử Hào tìm được, Lâm Nhược Nhược cảm thấy người bạn này đã thay đổi, không nỡ rời xa Chu Tử Hào, thật sự là muốn đi theo Chu Tử Hào.

” Lâm Nhược Nhược, cô sớm muộn cũng sẽ hối hận, tôi hiện tại gọi điện thoại cho Chu Thiếu, kêu anh ta đến bệnh viện giúp cô xin vào phòng chăm sóc đặc biệt!” Tôn Tịnh Nhã vừa nói vừa bấm vào số điện thoại di động của Chu Tử Hào, nhưng không có ai trả lời.

Chu Tử Hào đang điều trị cùng bệnh viện, làm sao có thể đến chỗ Lâm Nhược Nhược được.

Sau những gì xảy ra ở Hưng Thịnh ngày đó, trong mắt Chu Tử Hào, Triệu Phong giống như Thần Triệu! Có thể dùng mắt để khuất phục và xua đuổi chó ngao Caucasus, hiệu quả này tương đương với phẫu thuật đồng tử! Lâm Nhược Nhược chính là nữ nhân của Triệu thiếu gia, anh ta tránh còn không kịp, trước khi xuất viện cũng không thèm trả lời điện thoại của ai.

Không liên lạc được với Chu Tử Hào, Tôn Tịnh Nhã có chút thất vọng, nhưng vẫn không ngăn cản được các loại khinh thường Triệu Phong.

Triệu Phong không mất nhiều thời gian để giúp Mẹ Lâm Nhược hoàn thành thủ tục nhập viện.

Lúc quay lại nhìn thấy Tôn Tịnh Nhã sắc mặt rũ xuống, người không quen còn tưởng cô ta bị trốn nợ.

“Triệu Phong, thật là lề mề, anh làm sao vậy! Chu Thiếu nếu tới, lập tức giải quyết!” “Đi! Không có chỗ cho cô nói chuyện!” Triệu Phong mắng.

Anh ta che giấu thân phận, làm những chuyện này, đều là vì muốn giúp Lâm Nhược Nhược, Tôn Tịnh Nhã không thì chắc chắn là không tới lượt nói chuyện với anh.

“Triệu Phong, cám ơn anh.”

Lâm Nhược Nhược nhìn Triệu Phong, trong mắt có chút sao trăng.

“Tiện tay mà thôi, không cần phải khách khí, đi theo tôi đi.” Triệu Phong đưa họ đến một căn phòng riêng đầy nắng trong khoa nội trú.

“Chính là chỗ này.” Bây giờ đến lượt Lâm Nhược Nhược và Tôn Tịnh Nhã kinh ngạc.

Đặc biệt là Tôn Tịnh Nhã, miệng cô ta há to, suýt nữa nhét được một cái nút chặn bồn cầu.

“Phòng riêng? Phòng chăm sóc chuyên sâu? Tình huống gì vậy, Triệu Phong, anh như vậy mà lại đặt hẳn một phòng chăm sóc đặc biệt!” Sở dĩ Tôn Tịnh Nhã cao hứng như vậy đương nhiên là bởi vì chỗ này rất đắt! Trong phòng chăm sóc đặc biệt của Bệnh viện Nhân dân số 1 Thành Phố Bình An, mỗi ngày tốn hai ngàn tệ! Lâm Nhược Nhược căng thẳng khuôn mặt nhỏ khẩn trưởng hỏi: “Triệu Phong, anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Đắt quá.

Anh không thể chỉ vì Tôn Tịnh Nhã mà tức giận.

Thật sự là không cần thiết!” “Điều kiện của phòng chăm sóc đặc biệt tốt, sẽ giúp tình trạng của dì tốt lên, bỏ ra một số tiền cũng đáng.”

Triệu Phong muốn hời hợt cho qua chuyện này.

Không đùa đâu, chỉ cần tiền tiêu vặt là hơn chín tỷ, mỗi ngày một triệu cũng là quá ít.

Tôn Tịnh Nhã thật sự không ngờ Triệu Phong để theo đuổi được Lâm Nhược Nhược phải bỏ ra một số tiền lớn như vậy, hai nghìn tệ một ngày, gia đình giàu có cũng không thể chịu nổi.

“Sao, không mua đồ sứ mà không có kim cương.

Đối với Chu Thiếu hai ngàn tệ mỗi ngày là mưa phùn, nhưng đối với anh, việc giao đồ ăn giống như một lớp da.

Anh có thể tồn tại được bao lâu? Một tháng nữa liệu anh có đủ khả năng chi trả không.

Cố mạo danh là trang hảo hán có gì hay?! ” Lúc này Triệu Phong làm mọi việc cũng chỉ đơn giản là thích thì làm.

“Tôn Tịnh Nhã, cô không hiểu, ếch không thể nói về biển, sâu không thể nói về băng vào mùa hè.” Đúng lúc này, trưởng khoa Triệu Thiết Sơn xuất hiện, hướng đến Triệu Phong nở nụ cười.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *