Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 172 – Khinh thường khách hàng

Khi Triệu Phong và Lâm Nhược Nhược đang ăn được một nửa, người phục vụ nhẹ nhàng bước tới.

“Chúng tôi không cho phép đặt hàng từ bên ngoài, người bị phát hiện sẽ bị phạt ạ!”

Người phục vụ này đang cố tình chán ghét Triệu Phong, ăn được một nửa thì mới chạy tới nói.

Tuy nhiên, Triệu Phong cũng không phải dạng người dễ bị qua mặt như vậy.

“Cậu nói không cho à, quán hải sản này rõ ràng không treo biển cấm gì cả. Nếu cậu cố tình tìm lỗi, hãy gọi cho sếp của cậu và tôi sẽ nói chuyện với anh ấy”

Triệu Phong nhấm nháp chút hàu hấp rượu của Bối Long và không ngóc đầu lên đáp lại.

Rượu Mao Đài của Bối Long có mùi thơm và hương vị độc đáo.

Ngay cả người phục vụ kia cũng không kìm được nuốt nước bọt.

Cậu ta nói trong lòng, chất lượng của rượu này tốt như vậy từ bao giờ?

“Ông chủ của chúng tôi rất bận, không phải là người mà anh muốn gặp là có thể gặp được đâu?” Người phục vụ cố đáp lại một cách hào sảng.

“Đừng nói lời vô dụng nữa, nếu cậu có ý kiến với tôi, hãy gọi điện cho sếp của cậu tới đây, nếu không thì cứ im lặng đi!”

“Anh chờ đi, tôi sẽ đi gọi!” Người phục vụ nghiến răng nói.

Về phần Triệu Phong, trong lòng cũng không có bao nhiêu dao động.

Bởi lẽ, một chủ nhà hàng hải sản bình thường sẽ chẳng dại gì mà gây sự với khách hàng.

Nhân viên phục vụ trong cửa hàng thiếu phẩm chất không có nghĩa là ông chủ cũng thiếu.

Chắc chắn là người phục vụ không hề gọi cho ông chủ, trong lòng cậu ta biết rất rõ rằng mình sẽ gây phiền phức một cách vô lý, sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của nhà hàng hải sản và sẽ bị trừ lương.

Triệu Phong và Lâm Nhược Nhược đã ăn tối xong, và đã đến lúc phải tính tiền.

Người phục vụ kia lại đi tới để tính tiền cho Triệu Phong.

Trên bàn chỉ có hai món ăn từ nhà hàng hải sản, nồi hải sản và nước kia đều do Triệu Phong gọi ở chỗ khác.

Người phục vụ không thể phân biệt được hải sản trong nồi hải sản.

Khi người phục vụ liếc nhìn hai chai nước, cậu ta thấy trên bao bì có viết tiếng Anh, cậu ta bày ra vẻ mặt nghi hoặc.

Đây là nhãn hiệu nước nào? Tại sao mình chưa bao giờ nhìn thấy nó?

Khi nhân viên phục vụ còn mập mờ, chủ nhà hàng hải sản đã đến kiểm tra công việc.

Người phục vụ có đôi mắt khá nhạy bén, lập tức giả bộ lễ phép, quay lưng về phía ông chủ, nói với Triệu Phong: “Anh đẹp trai, chị xinh đẹp, đây là hóa đơn của hai người”

Triệu Phong thanh toán tiền xong, người phục vụ xoay người rời đi.

Tuy nhiên, ngay sau đó, người phục vụ đã đến bên ông chủ và nói nhỏ: “Ông chủ, khách ở bàn số hai đến cửa hàng của chúng ta không gọi đồ ăn, mà gọi đồ ăn mang về từ Mỹ Đoàn. Loại người này nên được đưa vào danh sách đen để ngành dịch vụ ăn uống trong thành phố nhận ra họ và không tiếp đón họ!”

Nói Triệu Phong không gọi đồ ăn là hơi quá đáng.

Quả nhiên thật nham hiểm thâm độc.

Kẻ tiểu nhân chuyên giở trò xấu sau lưng người khác.

Ông chủ khẽ cau mày muốn xác nhận: “Tiểu Vương, cậu chắc chứ? Tôi chưa từng thấy khách hàng nào vào cửa hàng mà không gọi món, trừ phi là cố ý làm vậy.”

“Đúng vậy, chính là cố ý!” Người phục vụ thêm một câu vu khống.

“Quên đi, dù sao lúc này cũng không phải giờ cao điểm của khách hàng. Nếu họ chiếm chỗ ngồi trong lúc nhiều người thì mới không được phép”

Chủ nhà hàng hải sản hiểu biết hơn và cố gắng tránh rắc rối.

Phía dưới là một người phục vụ có phẩm chất kém, đạo đức đồi bại, hoàn toàn bất lợi cho lợi ích của nhà hàng hải sản.

Tên phục vụ thấy ông chủ không có ý định truy xét, trong lòng cảm thấy rất tức

giận, cậu ta thật sự muốn đưa Triệu Phong vào tình cảnh xấu hổ.

Nhưng vào lúc này, Lâm Nhược Nhược đang đi vệ sinh trước khi rời đi, Triệu Phong ngồi ở chỗ cũ chờ đợi.

Người phục vụ kia cũng nhìn thấy Lâm Nhược Nhược đi về phía phòng vệ sinh.

“Ông chủ, những người này thực sự không biết điều, đến nhà hàng hải sản của chúng ta không gọi món thì thôi đi, trước khi đi còn muốn dùng phòng vệ sinh nữa. Người dân nơi đây toàn ham của rẻ tiện lợi. Nhà vệ sinh của chúng ta chỉ dành cho những vị khách quý đến nhà hàng hải sản thôi!”

Chủ nhà hàng hải sản khẽ cau mày khi thấy nhân viên của mình lắm mồm như vậy.

“Tiểu Vương, làm tốt chuyện cậu nên làm đi. Nhà hàng hải sản của chúng ta lớn như vậy, chẳng lẽ còn sợ người khác dùng phòng vệ sinh sao? Không cần nhỏ mọn như vậy, chúng ta chỉ cần phục vụ đúng quy định, có lẽ lần sau người ta sẽ tới nhà hàng của chúng ta gọi đồ ăn.”. đam mỹ hài

“Tôi biết rồi ông chủ, tôi chỉ cảm thấy những người như thế này nên cho vào danh sách đen thôi”

Bị ông chủ từ chối một lần nữa, người phục vụ vẫn không cam lòng.

“Sao vẫn còn thất thần đứng đó, mau đi dọn dẹp bàn đi” Chủ nhà hàng hải sản nói với người phục vụ.

Người phục vụ hơi bất đắc dĩ đi tới trước mặt Triệu Phong, còn muốn trút giận vài câu với Triệu Phong.

“Quả nhiên người nghèo có cách ăn uống kém sang thật, mua đồ ăn từ bên ngoài rồi lại vào quán hải sản ăn. Vừa rồi còn chụp hình khoe khoang với bạn bè nữa, chắc những người bạn kia không biết còn tưởng rằng anh đang ăn ở một nhà hàng lớn ở thủ đô đấy!”

Triệu Phong thực sự bị thuyết phục bởi suy đoán ác ý của người phục vụ này.

Không phải chỉ là một bữa ăn hải sản thôi sao? Chẳng lẽ ở thủ đô ăn hải sản còn phải có cảm giác thanh lịch ưu việt sao?

“Cậu bị bệnh à? Tôi gởi cho bạn bè khi nào?” Triệu Phong lạnh lùng nói.

“Đừng ngụy biện, thừa nhận đi, tôi đã nhìn thấy anh dùng điện thoại di động khi đang dùng bữa” Người phục vụ cười khẩy tự mãn.

“Tôi chỉ phản hồi đồ ăn ngon thôi, hơn nữa cho dù có gởi cho bạn bè thì có liên quan gì đến cậu?”

Triệu Phong đã phản hồi với bộ phận phục vụ của Century Blue Card rằng hương vị của nồi hải sản hấp Mao Đài không ngon bằng rượu Ngũ Lương.

Vì rượu Ngũ Lương là một loại rượu có hương vị mạnh, còn Mao Đài là một loại rượu có hương nhẹ, nên sử dụng rượu Ngũ Lương có hương vị mạnh để chế biến hải sản hấp trong rượu sẽ thích hợp hơn, có thể kích thích vị giác.

“Ha ha ha, ai biết rốt cuộc anh chụp ảnh để làm gì? Anh không nhận thì tôi cũng chẳng có cách nào. Tóm lại sau này anh đừng đến quán hải sản chúng tôi nữa, chúng tôi không chào đón anh đâu!”

Người phục vụ để lại những lời này, vừa quay người rời đi, lửa giận cũng nhanh chóng biến mất đi.

Tuy nhiên, Triệu Phong không có ý định bỏ qua cho cậu ta như vậy.

Trước đó vì đang ăn cơm nên sợ sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng, nhưng bây giờ đã ăn no nê, làm sao có thể nhẫn nhịn tính khí của người phục vụ này chứ?

“Đứng lại, gọi ông chủ của cậu ra đây!”

“Tôi nói rồi, ông chủ của tôi không có thời gian để nói chuyện với anh, bản thân

anh có phẩm hạnh gì mà muốn nói chuyện với ông chủ của tôi?” Thái độ của người phục vụ vẫn rất kiêu ngạo.

Triệu Phong cũng không quan tâm nữa, anh hét to lên: “Xin ông chủ của quán qua đây một chút, tôi có chuyện muốn nói”

Khi nghe tiếng động, chủ nhà hàng hải sản bối rối bước tới.

“Thưa anh, có chuyện gì vậy?” Giọng điệu của ông chủ có chút tức giận, bởi vì người phục vụ nói xấu Triệu Phong không gọi món đang đứng phía sau.

“Người phục vụ của anh có phẩm chất như thế này sao? Lúc đầu tôi đã gọi hai món. Cậu ta chê tôi gọi ít, sau đó còn bài xích việc mang đồ ăn từ ngoài vào. Tôi chỉ đến dùng bữa, đơn giản như vậy thôi, tôi tiêu tiền còn phải nhìn sắc mặt của các người sao?”

Tượng đất sét còn có ba điểm tức giận, nếu đối phương không chịu biết điều thì thật đúng là không tự lượng sức mình!

Ông chủ cảm thấy rất buồn bực, lời của Triệu Phong vừa nói có chênh lệch khá lớn với lời của tên phục vụ Tiểu Vương.

“Thưa anh, anh có chắc là anh đã gọi hai món ăn không? Người phục vụ nói với

tôi rằng anh không gọi món gì cả. Tất cả đều được giao từ ngoài vào, có đúng vậy không?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *