Ngôn Tình

Giấc Mơ Tỷ Phú

Chương 138 – Cậu dám quản việc của tôi?

Thế mà sau ba phút, cửa hàng đồ cổ này tiếp tục tràn ngập khách mới.

Khối lượng giao dịch cũng đột ngột tăng vọt.

Hầu hết mỗi một người khách mới đều hoàn thành giao dịch.

Tuy rằng không phải tất cả đều mua được đồ cổ quý hiếm, nhưng lượng giao dịch gấp mười lần trước đây!

“Trời ạ, đây là thật hay giả vậy?”

Tống Từ thất thần đứng trước quầy, cái miệng nhỏ nhắn há ra cùng với vẻ mặt kinh ngạc.

Tận mắt chứng kiến việc buôn bán đồ cổ bùng nổ như thế này, Tống Từ vô cùng

khiếp sợ, và trong lòng cũng vẫn có nghi hoặc.

“Triệu Phong, anh đã nói sự thật sao? Tôi chưa bao giờ thấy việc buôn bán tốt như thế này, đây là lượng khách vào một cửa hàng đồ cổ sao, đây là chợ bán rau mới đúng!”

“Đừng hoảng sợ” Giọng điệu của Triệu Phong khá bình thản, đúng như anh đã dự đoán từ trước.

Lượng giao dịch quả thực đã tăng lên gấp mười lần, nhưng sẽ không tồn tại được bao lâu, điều này chỉ là do anh tặng quà cho ông nội của Đỗ Thiên Lượng, vì thể Đỗ Thiên Lượng chỉ đáp lại bằng tấm lòng như thế này thôi.

“Lúc này rồi đừng giả bộ nữa. Hôm nay buôn bán phát đạt, điều này tôi thật sự công nhận, nhưng tôi muốn biết anh đã dùng phương pháp gì, nói cho tôi biết đi!”

Lý do của việc này khiến Tống Từ cảm thấy đặc biệt khó hiểu.

Nhưng mà Triệu Phong thật sự không giả bộ gì cả, bởi vì anh đã quá quen với những việc như thế này rồi.

“Không liên quan gì đến tôi” Triệu Phong nhẹ nhàng đáp lại, tay cầm chai rượu để lại trên quầy.

Nếu đổi thành người khác, e rằng anh ta sẽ nhân cơ hội để khoe khoang bản thân, nhưng Triệu Phong không cần chứng tỏ năng lực của mình với Tống Từ, kể cả bất với kỳ ai khác.

“Không liên quan? Không thể nào, lúc nãy rõ ràng anh đã bảo tôi sẵn sàng đón thêm khách hàng, như vậy không thể không liên quan đến anh được, nhất định anh đã dùng phương pháp marketing hiệu quả nào đó!”

Lượng giao dịch tăng mạnh như vậy có thể kéo dài trong một hai ngày. Không cần phải ngạc nhiên, tôi không nghĩ đó là chuyện lớn” Triệu Phong đáp.

Tống Từ nhìn phản ứng như vậy của Triệu Phong, vừa tức giận vừa lo lắng.

Cô cho rằng dù chỉ có thể duy trì sự gia tăng nhanh chóng trong thời gian ngắn cũng không dễ dàng gì, bây giờ bộ dạng giả bộ của Triệu Phong thật sự rất thiếu đánh.

“Anh có biết giả vờ sẽ bị sét đánh không?”

“Nếu cô cho rằng tôi đang giả vờ thì không có cách nào cả, theo nhận thức của tôi, chuyện này thật sự không có gì lớn lao cả.”

Sau khi Triệu Phong nói xong, anh tiếp tục đi tiếp đón khách hàng.

“Tên Triệu Phong này hơi tự đắc rồi, chờ có cơ hội, mình nhất định sẽ lôi kéo anh ta đi mấy thành phố khác để xem thế giới này rộng lớn như thế nào!” Tống Từ lẩm bẩm.

Hai giờ trôi qua trong nháy mắt.

Đã gần đến giờ nghỉ ngơi, Triệu Phong phải đi về.

Hiện tại Triệu Phong chưa nhận được nhiệm vụ mới của gia tộc nên sẽ không bận tối tăm mặt mũi, nhưng cũng không cần đặt quá nhiều tâm sức cho cửa hàng đồ cổ của Tống Từ.

Tống Từ mặc váy ngắn cũn cỡn đứng trước mặt Triệu Phong, nhẹ nhàng nhón chân lên, ngữ khí trịch thượng nói: “Triệu Phong, anh với tư cách là tài xế kiêm vệ sĩ của tôi, bây giờ đưa tôi về nhà!”

Tiểu yêu tinh này thật sự muốn sai khiến Triệu Phong mà.

“Đừng có mơ, cô tự lái xe về đi” Triệu Phong kiên quyết cự tuyệt.

“Anh không đi cùng tôi sao? Đi xe phiền phức quá, tiện đường về nhà, còn có thể làm quen với thiên kim tiểu thư nhà họ Tống, chẳng phải một công đối việc sao? Anh có biết nhiều người muốn làm tài xế của tôi mà không có cơ hội không?” Tống Từ hơi bất ngờ, hỏi vặn lại.

“Tôi đã có hẹn trước, sẽ có người đến đón” Vẻ mặt Triệu Phong khá bình tĩnh.

Không phải anh chưa từng lái xe sang, trong mắt anh, Hennessy Viper GT là một chiếc xe đẩy hàng tạp hóa mà thôi, còn chiếc xe của Tống Từ chẳng là gì cả.

Hơn nữa, làm tài xế cho thiên kim tiểu thư nhà họ Tống, thật sự không có chút cám dỗ nào đối với Triệu Phong.

“Thật sao? Từ khi nào mà anh được đãi ngộ như vậy thế? Bớt thổi phồng đi!” Tống Từ bĩu môi không công nhận.

Triệu Phong không nói chuyện với Tống Từ nữa mà bước thẳng ra khỏi cửa hàng.

Đúng lúc này, một chiếc Bentley Mulsanne dừng trước mặt Triệu Phong.

Người trong xe bước xuống chính là Đỗ Thiên Lượng.

Đỗ Thiên Lượng đích thân mở cửa xe cho Triệu Phong, lịch sự mời Triệu Phong vào.

Tống Từ nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt hết sức kinh ngạc.

“Tình huống này là sao? Từ khi nào mà Đỗ Thiên Lương đối xử khách khí với Triệu Phong như thế này? Anh ta còn lái xe đến đón? Chẳng lẽ khả năng lừa gạt của Triệu Phong lại tiến bộ rồi sao?”

Bốn câu hỏi lần lượt xuất hiện trong đầu Tống Từ.

Tống Từ rất ngạc nhiên trước một loạt điều bất thường của Triệu Phong, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều.

Dù sao thì trong mắt cô, những thủ đoạn lừa gạt của Triệu Phong rất lợi hại, ngay cả người khôn ngoan và hiểu biết như ông nội cô còn bị mắc lừa, cho nên việc lấy lòng một tên Đỗ Thiên Lượng ngu ngốc này cũng không phải việc gì khó.

Thế nhưng một thiên kim tiểu thư như cô không thể coi thường mấy hành động của tên Triệu Phong này được.

Triệu Phong lên xe của Đỗ Thiên Lượng và đi đến một khu nhà lâu đời ở thành phố Bình An.

“Cẩu Đản, cậu mướn người đến mua đồ cổ đúng không?” Triệu Phong đã đoán được rồi.

“Đúng vậy, ông trẻ, em đã tiêu một ít tiền, nhưng em đã sử dụng kho tiền nhỏ của mình, không phải tham ô tiền của công ty đâu” Đỗ Thiên Lượng đáp.

“Sau này đừng làm chuyện này nữa, cho người khác tiền thì làm gì chứ?” Triệu Phong nói.

“Thôi, em cũng vì hạnh phúc của ông trẻ mà, giúp ông trẻ sớm thu phục được cô Tống Từ. Đây cũng là thể hiện tấm lòng của em” Đỗ Thiên Lượng nhoẻn miệng cười.

“Tôi không có ý gì với Tống Từ cả, tính tình cô ta thối nát như thế kia” Triệu Phong nhẹ nhàng lắc đầu.

“Hiện tại thì không, nhưng về sau thì chưa biết chừng. Có vẻ như cô Tống Từ vẫn chưa biết gì về thân thế của anh, nhưng em sẽ thay anh giữ bí mật. Em sẽ không bao giờ tiết lộ rằng anh là người cấp cao trong trong tập đoàn đầu, anh giống như mấy quan lớn đều thích chơi loại trò chơi trải nghiệm cuộc sống, em hiểu điều này mà” Đỗ Thiên Lương cam đoan.

Khi Triệu Phong nghe những lời này, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhạt.

Chuyện này không đơn giản như trải nghiệm cuộc sống, bốn năm qua anh đã chịu nhiều nhục nhã, người bình thường không thể chịu đựng được đâu.

Ngay cả bây giờ cũng phải đề phòng với những người anh em họ trong gia đình, nếu không đạt được một số thành tích và không thể vượt qua thử thách, đến khi có cuộc họp hàng năm của gia đình, chắc chắn sẽ có những tranh chấp và lăng nhục, và thậm chí vị trí người thừa kế cũng sẽ không được đảm bảo.

Nghĩ đến đây, cái tên “Tề Đại Sơn” hiện lên trong đầu Triệu Phong.

Gia tộc của anh cũng có chút liên hệ với nhà họ Tề này, cho dù Tề Đại Sơn trốn đến thành phố Bình An này nhưng cũng không xóa bỏ được những lỗi lầm mà ông ta đã gây ra với gia tộc quyền lực.

Tại sao không thêm chút hương liệu vào cuộc sống của Tề Đại Sơn trước khi nhận nhiệm vụ thử thách mới, để cuộc sống những năm tháng sau này của ông ta thêm phần phong phú và nhiều màu sắc nhỉ?

Hiện giờ Triệu Phong gặp khá nhiều áp lực.

Dương Oánh Oánh bị anh nhốt trong chuồng chó, và kẻ chống lưng đằng sau cô ta nhất định sẽ tìm anh tính số.

Và cả cô My Tuyết ngang ngược kia nữa, gia tộc của cô ta nhất định cũng sẽ trả thù anh.

Tuy nhiên, Triệu Phong không hối hận về những gì mình đã làm.

Một cậu chủ quyền lực có việc nên làm, có việc không nên làm, nhưng nếu đã

dám làm thì nhất định phải dám chịu hậu quả.

Chiếc Bentley Mulsanne chậm rãi tiến vào một khu nhà cũ.

Đây là nơi ở của hoa hậu giảng đường Lâm Nhược Nhược.

Triệu Phong lấy điện thoại di động ra, định gọi cho Lâm Nhược Nhược mang cây sâm núi trăm năm xuống, nhưng không ngờ lúc này chuông điện thoại lại reo lên, có cuộc gọi đến.

Ánh mắt của Triệu Phong khẽ rung lên, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc.

“Đúng vậy, tôi đã làm, thì sao? Để Triệu Tư Nguyên nghe điện thoại đi, chuyện Triệu Phong tôi làm mà cậu ta cũng muốn quản sao?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *