Tiểu Thuyết

Em Là Định Mệnh Đời Anh

Chương 17 – Chương 17

“Nhiệm vụ của chúng ta đã triển khai được hai tuần rồi. Anh Chương, Tư Tư, chuyện phỏng vấn Cơ Quân Đào thế nào rồi?” Theo thông lệ, sau khi tổng kết công việc tháng trước, Phó Tổng biên tập Lưu lần lượt hỏi tình hình của các bài viết trọng điểm tháng sau.

“Đã liên lạc với phòng triển lãm Tố rồi nhưng người ta từ chối. Họ nói Cơ Quân Đào phải chuẩn bị cho triển lãm tranh nên không có thời gian”. Tài tử Trương nói: “Họ nói rất khách sáo nhưng không cho mình cơ hội nào để thương lượng tiếp cả”.

“Chồng tôi đã đi tìm viện trưởng Viện Mỹ thuật nhưng ông ấy nói chuyện này không dễ. Bình thường Cơ Quân Đào cũng không giao tiếp với người khác. Kiểu chuyện riêng thuần túy này, nhà trường cũng không tiện can thiệp”, Tư Tư nói: “Người làm nghệ thuật khó tính lắm, lãnh đạo cũng chỉ dọa dẫm được những người không có bản lĩnh gì thôi, còn người thật sự có tài và có tầm ảnh hưởng thì ngược lại, lãnh đạo phải chạy theo nịnh bợ người ta còn không kịp ấy”.

Phó Tổng biên tập Lưu cau mày nói: “Tư Tư, cô nghĩ cách khác đi! Mặc dù Cơ Quân Đào khó tính nhưng anh ta tuổi trẻ tài cao, tài hoa hơn người, tôi phỏng chừng triển lãm tranh của hai bố con anh ta ít nhất cũng có lãnh đạo cấp Bộ đến dự, cũng có khi sẽ có cả lãnh đạo to hơn. Đó chắc chắn sẽ là điểm sáng tin tức. Bây giờ thực sự không tìm được người nào làm nhân vật trang bìa thích hợp hơn anh ta rồi”.

Tư Tư không lên tiếng. Hoài Nguyệt nhìn cô thông cảm, may là mình làm mảng Dân tộc, mấy ông già, bà già ai cũng nhiệt tình. Nếu bắt cô đuổi theo phỏng vấn người ta thì chắc cô cũng không thể mặt dày như vậy được.

Trần Thụy Dương ngồi đối diện, thấy cô ra vẻ suy tư, trong đầu chợt nảy sinh nghi vấn. Lúc tan họp, Trần Thụy Dương đi tới trước mặt cô, nói: “Hoài Nguyệt, đến văn phòng tôi một lát”.

Tư Tư nháy mắt với cô, vẻ mặt rất mờ ám. Hoài Nguyệt không nhịn được, lườm lại Tư Tư. Chuyện của chính mình đã gấp như lửa cháy lông mày rồi mà còn để ý đến ba chuyện tầm phào như vậy.

Trần Thụy Dương định rót trà cho cô nhưng Hoài Nguyệt vội ngăn lại: “Không cần, không cần, em cũng mới pha trà ở phòng em xong”.

“Mấy năm nay mọi người đều nói dư lượng thuốc trừ sâu trong trà cao quá tiêu chuẩn, giờ mọi người thích uống trà hữu cơ hơn. Loại trà Cao Sơn Vân Vụ này anh uống thấy cũng không kém trà Long Tỉnh. Em uống thử xem sao, nếu thấy ngon thì cầm mấy hộp về. Mẹ anh bọc sáu lớp ni lông rồi để trong tủ lạnh, như vậy hương vị sẽ tươi nguyên, không khác gì lúc vừa hái xuống”. Trần Thụy Dương cúi đầu, vừa thêm nước vừa nói.

“Bác gái đúng là một người nho nhã”, Hoài Nguyệt cầm chén trà đưa lên mũi, nhắm mắt lại ngửi: “Thơm quá!”

Trần Thụy Dương nhìn vẻ say mê trên mặt cô, cười nói: “Ngựa thiên lý cần có Bá Lạc, trà ngon phải có người biết thưởng thức. Mặc dù trà của anh bây giờ đã qua chính vụ nhưng bảo đảm tuyệt không kém trà Minh Tiền”.

“Giám đốc Trần giữ lại uống đi, em có trà rồi mà”. Hoài Nguyệt vội vàng từ chối. Từ sau khi cùng đi huyện Ngô Giang xem đua thuyền rồng, mỗi lần gặp nhau ngoài hành lang, Trần Thụy Dương đều dừng lại nói vài câu với cô, lúc thật sự không có chuyện gì để nói thì hỏi xem Đậu Đậu có khỏe không. Cô nghĩ vị giám đốc này đúng là ở nước ngoài lâu quá rồi nên mới luyện thành phong độ quý ông như thế. May là trong Ban biên tập, ngoài Tư Tư thỉnh thoảng nháy mắt thì toàn bộ đều là một đám học giả không thích để ý đến chuyện không đâu. Vì vậy cô có thể bình yên tiếp nhận sự quan tâm của lãnh đạo. Có điều, hôm nay là lần đầu tiên cô cảm thấy hơi bất an. Lãnh đạo tặng quà cho cấp dưới, đây không phải là chuyện tốt lành.

Quả nhiên, Trần Thụy Dương nói tiếp: “Hoài Nguyệt, Phó Tổng biên tập Lưu nói với anh, ông ấy cảm thấy khả năng viết lách của em rất khá, lại còn rất trẻ, làm mảng Dân tộc thì đúng là dùng dao mổ trâu cắt tiết gà. Lãnh đạo cấp trên rất chú ý đến tạp chí của chúng ta. Sau này chúng ta phải đưa tin về các nhân vật văn hóa hàng đầu của tỉnh nhiều hơn nữa, cho nên anh muốn điều em sang làm chuyên mục Nhân vật văn hóa, em thấy thế nào?”

Công việc ở chuyên mục Nhân vật văn hóa nặng hơn chuyên mục Dân tộc, trước giờ đều do tài tử Trương phụ trách, đối tượng tiếp xúc không phải lãnh đạo cấp cao thì cũng là những người ưu tú trong giới hoạt động văn hóa. Tài tử Trương tốt nghiệp khoa Triết đại học Bắc Kinh. Ngoài tài tử Trương, chuyên mục Nhân vật văn hóa còn có một biên tập viên già sắp về hưu rồi, ý của Trần Thụy Dương rõ ràng là định để cô đến lấp vào chỗ trống đó. Hoài Nguyệt cúi đầu nhìn hơi nước lượn lờ bay lên từ chén trà. Lúc mới đến tòa soạn cô đã làm việc với tài tử Trương một thời gian. Tài tử Trương là một người rất chính trực, mặc dù không nhiều lời nhưng những câu chữ viết ra đều là nhả ngọc phun châu, cùng làm việc với anh ta quả thật cô cũng học hỏi được không ít. Sau đó, vì sinh Đậu Đậu nên nhà chồng lại nhờ cậy quan hệ, sắp xếp cho cô công việc thoải mái bây giờ, làm một thời gian cô cũng cảm thấy gắn bó. Có điều cô là biên tập viên trẻ tuổi nhất, ít kinh nghiệm nhất ở đây, giờ lại chẳng còn bất cứ chỗ dựa nào, nói là trưng cầu ý kiến nhưng thực ra cô đâu thể kén cá chọn canh được.

“Em không có ý kiến gì, lãnh đạo sắp xếp thế nào cũng được, chỉ sợ chút trình độ này của em không thể làm thầy Trương hài lòng”. Hoài Nguyệt ngẩng đầu nhìn Trần Thụy Dương, giọng nói quyết đoán.

Trần Thụy Dương hơi bối rối, anh ta không rõ vì sao mình lại cảm thấy thế, có điều nhìn vào đôi mắt điềm tĩnh ấm áp như không tranh chấp với đời của cô, anh không kìm được ý nghĩ liệu có phải mình vừa làm cô tổn thương hay không.

Anh là giám đốc kiêm tổng biên tập tạp chí, mặc dù mọi công việc của tạp chí anh đều giao cho Phó Tổng biên tập Lưu nhưng người ký duyệt in cuối cùng vẫn là anh. Tương tự, để thận trọng, các công việc sắp xếp, điều động nhân viên cũng cần anh đứng ra nói chuyện trước. Đương nhiên, nếu như anh cứ nhất quyết để Phó Tổng biên tập Lưu làm thay thì cũng không phải là không thể được, có điều đối với Hoài Nguyệt thì anh muốn nói chuyện nhẹ nhàng hơn một chút. Từ lúc nhìn thấy nước mắt cô khi bế con hôm đó, anh càng muốn tránh hết sức mọi việc có thể làm tổn thương đến cô. Việc điều động như bây giờ có làm cô cảm thấy tủi thân không? Anh không biết, quả thật cô là người đầu tiên bị điều động công tác kể từ khi anh đến nhậm chức.

“Hoài Nguyệt, mảng Dân tộc quả thật khá phù hợp với phụ nữ, em cũng làm rất tốt”. Trần Thụy Dương cân nhắc từng câu từng chữ: “Nhưng em cũng hiểu tình hình tạp chí chúng ta, nói là tạp chí nhưng cũng có không ít nhiệm vụ khác phải làm. Cả tòa soạn mà chỉ có một phóng viên viết bài, việc sắp xếp nhân viên rõ ràng là không ổn. Anh vừa tới, không thể làm to chuyện được, sau lưng ai có người nào nâng đỡ có thể em cũng biết phần nào”. Thấy nụ cười khổ sở gần như không thể phát hiện trên mặt Hoài Nguyệt, anh vội nói: “Anh để em đổi sang làm việc khác cũng không phải vì điều này, em phải tin tưởng anh”.

Cô gật đầu: “Em biết, Giám đốc Trần, em không có ý kiến gì”.

Trần Thụy Dương đoán trong lòng cô nhất định không phục, nhưng anh vẫn phải nói tiếp suy nghĩ của mình. “Nhưng em trẻ nhất, kinh nghiệm ít nhất, đây cũng là một nguyên nhân làm anh muốn điều động em trước. Vạn sự khỏi đầu nan. Nếu em đồng ý thì sau này người khác cũng rất khó phản đối. Quan trọng nhất là anh Trương nói với anh rằng trong cả Ban Biên tập, em là người phù hợp nhất để hợp tác làm chuyên mục này với anh ấy”.

Hoài Nguyệt gật đầu: “Vâng, Giám đốc Trần, em đồng ý”. Anh ta nói thẳng thắn như vậy khiến cô cũng dễ chịu hơn một chút.

Trần Thụy Dương tiếp tục nói: “Hoài Nguyệt, anh đã đọc bài phỏng vấn của em trước đây. Em viết rất sinh động, có thể lột tả đặc điểm của người được phỏng vấn. Chúng ta cần nâng cao chất lượng của cả tạp chí, phải thay đổi tư duy, thay đổi một số vị trí nhân sự, cho nên em phải chịu thiệt thòi một chút rồi. Sau khi mọi việc đã tạm ổn, nếu như em còn muốn về chuyên mục Dân tộc thì anh sẽ điều em về lại”.

Hoài Nguyệt cười cười: “Cảm ơn Giám đốc Trần đã suy nghĩ chu đáo như vậy. Làm việc với thầy Trương có thể học được rất nhiều thứ, đây cũng là một cơ hội tốt. Chẳng qua là phải đi lại nhiều hơn một chút, phải tự mình viết nhiều hơn một chút, bận hơn trước một chút mà thôi. Đậu Đậu không ở với em, em đang không biết làm gì để giết thời gian đây”.

Trần Thụy Dương nghĩ thầm, đúng là một người phụ nữ thuần hậu. Nếu là người khác thì sao có thể nhẹ nhàng như gió thổi mấy bay như vậy được. Nếu không ra điều kiện thì ít nhất cũng làm ra vẻ thiệt thòi để sau này còn lấy cớ đề xuất này nọ, đằng này thậm chí cô ấy còn tìm cách giúp đối phương bớt áy náy nữa. Trong lòng cảm thấy ấm áp, Trần Thụy Dương không kìm được, nói: “Hoài Nguyệt, em còn trẻ, còn ít tuổi hơn anh nhiều, không được nản chí. Trên con đường đời này, gặp gỡ rồi chia tay là chuyện rất bình thường, chúng ta không thể lúc nào cũng sống vì quá khứ”.

Hoài Nguyệt gật đầu: “Em biết”.

Trần Thụy Dương suy nghĩ một chút rồi cười nói: “Đúng là ngại quá, anh vừa đến đã bắt em phải giải quyết mấy vấn đề nan giải rồi. Không chỉ điều động công việc mà bây giờ, việc phỏng vấn Cơ Quân Đào cũng biến thành việc của em rồi”.

Hoài Nguyệt sửng sốt, gương mặt lập tức nhăn nhó: “Em cũng không có biện pháp gì, cái anh chàng Cơ Quân Đào này rốt cuộc là người thế nào mà khó tính như vậy chứ. Có thể chờ đến lúc làm xong kỳ này rồi mới điều em qua đó hay không?”

Trần Thụy Dương tỉ mỉ quan sát cô một hồi, thấy có vẻ như cô thật sự không biết gì liền kinh ngạc hỏi: “Không phải em với anh ta là hàng xóm sao? Chẳng lẽ em không biết anh ta chính là Cơ Quân Đào?”

Hoài Nguyệt càng giật mình, trợn mắt nhìn Trần Thụy Dương: “Anh nói Cơ tiên sinh chính là Cơ Quân Đào?”

Trần Thụy Dương gật đầu: “Lúc anh ở nước ngoài đã từng lên kế hoạch mời ngài Cơ Trọng Minh mở triển lãm tranh. Mặc dù bị Cơ tiên sinh từ chối nhưng anh cũng hiểu biết sơ qua tình hình nhà họ. Anh đã nhìn thấy một bức ảnh chụp cả gia đình Cơ tiên sinh nên không nhầm được. Hôm đó anh nghe thấy em gọi em gái anh ta là Tiểu Dã. Em biết không, em gái anh ta tên là Cơ Quân Dã, tốt nghiệp chuyên ngành quản trị kinh doanh, bây giờ đang điều hành phòng triển lãm Tố”.

Hoài Nguyệt nhớ tới bức Ánh trăng Lỗ Phong mua cho cô, nghe nói là tác phẩm của Cơ Quân Đào, Lỗ Phong còn nói sau khi mẹ Cơ Quân Đào tự tử, anh ta đã treo bút một thời gian. Còn nữa, hôm đó Tiểu Dã tỏ ra rất bất ngờ khi nhìn thấy bức tranh treo trong phòng sách nhà cô. Chưa hết, bức tranh vẽ cái cây cô nhìn thấy tại phòng triển lãm Tố hôm đó, Cơ Quân Đào từng học tranh sơn dầu, chẳng lẽ đó là tác phẩm của anh ta? Anh ta bảo cô nói rất chính xác, đáng tiếc là cô lại quên đọc tên bức tranh. Chưa dừng ở đó, bức tranh Đậu Đậu hái đậu anh ta vẽ trong vòng không đến một phút mà lại sinh động như vậy. Cô đúng là một con ngốc, còn tưởng rằng đó chỉ là thú vui ngoài giờ của anh ta. Trời ạ, vậy mấy tuần nay Đậu Đậu được ai dạy vẽ tranh đây?

Thấy vẻ mặt cô thay đổi liên tục, Trần Thụy Dương cười hỏi: “Sao thế? Em có tin hay không?”

“Tin chứ”. Hoài Nguyệt thành thật gật gật đầu: “Có điều là hàng xóm cũng không làm gì được, mọi người chẳng qua chỉ quen biết sơ sơ, Cơ tiên sinh sẽ không nể mặt em đâu”.

Lần trước gặp anh ở phòng triển lãm Tố, không phải cô và Duyên Duyên đã nhắc tới việc này với anh ta sao? Còn nhớ lúc đó, anh ta lập tức quay người đi mất, có thể thấy là anh ta rất không thích.

Trần Thụy Dương nói: “Vậy để anh thử tìm Hội trưởng Uông xem sao, ông ấy là bạn thân của Cơ Trọng Minh, có lẽ ông ấy có thể giúp được. Nếu thật sự không được thì chúng ta vẫn còn không ít lựa chọn khác mà. Không được nhụt chí, vấn đề là tạp chí của chúng ta còn chưa đủ nổi tiếng. Nếu như là tạp chí Times thì dù là Đặng Tiểu Bình cũng sẽ đồng ý thôi”.

Hoài Nguyệt cười nói: “Giám đốc Trần đúng là người tràn đầy sinh lực. Vậy dưới sự lãnh đạo của anh, chúng ta sẽ xây dựng một tạp chí Times nhé!”

Hai người nói chuyện một lát nữa rồi Hoài Nguyệt trở lại văn phòng. Thấy hộp trà trong tay cô, Tư Tư cười nói: “Giám đốc đại nhân bắt đầu săn đón người đẹp của chúng ta rồi!”

Hoài Nguyệt đặt hộp trà lên bàn, thở dài nói: “Viên đạn bọc đường đấy, biết không? Điều em đến làm phụ tá cho thầy Trương, nhiệm vụ đầu tiên chính là phỏng vấn Cơ Quân Đào”.

Tư Tư giật mình nói: “Sao lại như vậy được? Quan mới nhận chức mà lại lôi em ra khai đao đầu tiên à? Tên Trần Thụy Dương này đúng là biết mềm nắn rắn buông. Em đồng ý rồi à?

Hoài Nguyệt gật đầu: “Chẳng lẽ em lại xin thôi việc?”

Tư Tư suy nghĩ một chút rồi nói: “Mặc dù chuyên mục Nhân vật văn hóa không thoải mái như chuyên mục Dân tộc, nhưng toàn tiếp xúc với người ở tầng lớp cao, có thể nhanh chóng nâng cao trình độ. Nhìn bề ngoài thì sau khi nhận chức anh ta dùng em khai đao đầu tiên, hạ em từ một chủ biên chuyên mục xuống làm cấp phó cho anh Trương, nhưng mặt khác, em được điều từ một chuyên mục phụ sang chuyên mục chính, cũng coi như là được trọng dụng. Hoài Nguyệt, chị cảm thấy anh ta muốn điều em đến bên cạnh anh ta, làm chuyên mục này sẽ có rất nhiều cơ hội đi cùng với giám đốc”.

Hoài Nguyệt trợn mắt nhìn cô: “Đừng tưởng tượng phong phú như vậy được không? Bây giờ anh ta cho em một bài toán khó như vậy, em đang lo gần chết đây này. Em phải đến phòng triển lãm Tố một chuyến”.

Đến phòng triển lãm Tố, may ra có thể gặp Tiểu Dã, nói chuyện công việc tại đó chắc sẽ tự nhiên hơn. Nếu như gặp nhau ở nhà riêng, công tư lẫn lộn thì cô sẽ rất khó ăn khó nói.

Cơ Quân Đào đến phòng triển lãm Tố cùng ăn cơm trưa với em gái như đã hẹn. Vì mới học được mấy món trên ti vi nên Cơ Quân Dã vô cùng hăng hái, nhất định bắt anh trai đến nếm thử tay nghề. Cơ Quân Đào đành phải nhịn đói, lang thang trong hành lang chờ Cơ Quân Dã, bất giác đi đến chỗ treo bức “Cây” hôm đó cùng xem với Hoài Nguyệt. Bức tranh đó vẫn còn đây, còn người thì, ơ, cũng vẫn ở đây? Cơ Quân Đào dụi dụi mắt, không thể tin được, tại sao cô ấy lại đứng ở trước bức tranh này?

Hoài Nguyệt chỉ đến để xác định bức tranh này có phải là tác phẩm của Cơ Quân Đào hay không, cô nhìn tấm bảng gắn dưới bức tranh.

Tiêu đề: Cây.

Tác giả: Cơ Quân Đào.

Thể loại: Tranh sơn dầu.

Giá: Không bán.

Cô nhìn gốc cây cô độc đó, thở dài rồi lặng lẽ quay đi. Vừa nãy cô đã hỏi nhân viên ở đây, họ nói hôm nay Cơ tiểu thư còn chưa đến.

Cơ Quân Đào hơi thất vọng nhìn Hoài Nguyệt dời đi. Quá vội vàng, quá lơ đãng, mình đứng phía sau cô ấy không xa nhưng cô ấy thậm chí không hề quay đầu lại lấy một lần. Vì sao cô ấy lại đến xem bức tranh này? Cô ấy thích sao? Hay là cô ấy chê đắt quá? Lần trước anh đã dặn bỏ giá bức này đi và đổi thành tác phẩm không bán. Nếu như cô ấy thật sự thích nó thì anh có thể tìm cơ hội nào đó đế tặng cô ấy.

Anh cứ đứng trầm tư suy nghĩ trước bức tranh của chính mình, hoàn toàn không nhận ra đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua, mình tốn thời gian công sức suy nghĩ vì một người phụ nữ như vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *