Truyện Teen

Em Là Của Chính Tôi

Chương 25 – Suy Sụp Dần

Một tuần sau, trên trang nhất của mọi tờ báo đột nhiên đăng tin về tài liệu đen của những phi vụ làm ăn bất hợp pháp của Vương gia khiến dư luận không khỏi bàng hoàng. Khả Ngân và Vương Dịch Phong cũng không khỏi sửng sốt, vội vàng lái xe trở về Vương gia, vừa lúc nhìn thấy cảnh sát đang tới phát lệnh bắt giữ, Cha Vương – chủ tịch của KR phải bị hầu tòa, Vương Dịch Phong vội vàng giữ lấy cánh tay ông.

– Chuyện gì vậy ba?

Cha Vương ngẩng đầu, sắc mặt tái lại.

– Tất cả là do Vương Khánh Thiên.

Một viên cảnh sát gỡ tay Vương Dịch Phong ra khỏi người ông.

– Xin nhường đường.

Khả Ngân trợn mắt nhìn cha Vương bị áp giải lên xe cảnh sát, ở trong nhà, một mảng hỗn loạn, gia nhân, người hầu hoang mang đi ra đi vào. Cảnh sát bắt đầu lục soát khắp Vương gia.

Vương mama ngã ngồi ở trên ghế, mặt tái nhợt. Chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt bà như thế, Khả Ngân vội chạy tới đỡ bà.

– Mẹ, chuyện gì vậy?

Vương mama run rẩy, khi ngẩng đầu lên nhìn thấy Vương Dịch Phong đang đứng ở trước mắt, bà hoảng sợ.

– Tiểu Phong…

Vương Dịch Phong ngồi xuống, nắm lấy tay bà.

– Mẹ đừng sợ, có chuyện gì mau nói rõ cho con biết.

Vương mama ngay cả tay chân cũng run lên, tóc trên đầu một vài lọn rơi xuống vai, nhìn bà thật phờ phạc.

– Vương Khánh Thiên, Vương Khánh Thiên… hắn có được những dữ liệu đen này. Mẹ…

Vương Dịch Phong sa sầm nét mặt.

– Vậy là, ba thật sự có quan hệ với chợ đen sao?

Vương mama không trả lời, chỉ lặng lẽ gật đầu. Bao năm nay ở trên thương trường có được vị trí này Vương gia không khỏi nhúng tay vào thế giới ngầm. Tuy nhiên chuyện này lại chỉ có mình cha Vương và Vương mama biết, nay những tài liệu đen không hiểu bằng cách nào mà nó đã rơi vào tay Vương Khánh Thiên để rồi cuối cùng tới được trụ sở cảnh sát.

Vương Dịch Phong nheo mắt, đã rất lâu rồi hắn không còn bận tâm tới KR nữa nhưng hiện tại chuyện này lại liên quan tới cả cha và mẹ hắn. Nhẹ vỗ vào vai mẹ hắn hai cái, Vương Dịch Phong trấn an bà.

– Mẹ đừng lo nữa, con sẽ nghĩ cách.

Vương Dịch Phong xoay người bước ra khỏi nhà, Khả Ngân vội ngẩng đầu nhìn hắn.

– Anh đi đâu vậy?

Vương mama hoảng sợ, muốn đứng dậy đuổi theo Vương Dịch Phong nhưng vô lực, những ngày này suy nghĩ nhiều khiến bà suy nhược choáng váng ngã trở lại trên ghế. Khả Ngân hoảng hốt đỡ lấy bà.

– Mẹ làm sao vậy?

Vương mama xây xẩm mặt mày, nắm chặt lấy bắp tay Khả Ngân vội thúc giục.

– Tiểu Ngân, mau theo Tiểu Phong, ngăn nó lại. Nó muốn tới gặp Vương Khánh Thiên.

Khả Ngân trong bụng định nói nếu là tới gặp Vương Khánh Thiên thì tại sao lại phải ngăn, cha Vương là người nâng đỡ để hắn ngồi lên vị trí đó nhưng hắn lại lật mặt, không phải là nên một lần tìm tới để nói chuyện rõ ràng sao? Thế nhưng nhìn tới ánh mắt hoảng hốt của Vương mama, Khả Ngân đành ngậm miệng lại gật đầu.

– Được rồi, mẹ cứ ngồi đây. Con sẽ đuổi theo anh ấy.

Khả Ngân vội dặn dò quản gia chăm sóc cho Vương mama sau đó chạy ra ngoài đuổi theo Vương Dịch Phong. Nhưng lúc ra tới bên ngoài hắn đã lái xe đi mất, Khả Ngân nắm vạt áo của một người cảnh vệ gần đó ra sức giục:

– Đưa tôi đuổi theo Vương Dịch Phong.

Người cảnh vệ mất vài giây ngỡ ngàng, lóng ngóng gật đầu mở cửa xe.

– Vâng vâng.

Vương Dịch Phong bình thường lái xe khá chậm, không ngờ tới khi thực sự điên lên thì lái xe có thể đạt tới cái tốc độ kinh người thế kia. Cảnh vệ một bên lái xe, một bên khó khăn nói.

– Thiếu gia chạy nhanh quá, tôi đuổi theo không kịp.

Khả Ngân nhìn bóng chiếc Lamborghini Aventador màu đen của hắn đang ngày một xa khỏi tầm nhìn, nóng lòng.

– Vương Dịch Phong chắc chắn là tới KR thôi, anh cứ chạy xe tới đó cho tôi.

Đúng như Khả Ngân nói, Vương Dịch Phong chạy thẳng xe tới KR. Ở trước sảnh chính có một con đường dẫn vào trong, cảnh vệ vừa mở cửa cho xe tổng giám đốc từ trong đi ra nhìn thấy xe của Vương Dịch Phong đang muốn đi vào, định ngăn lại nhưng thấy hắn đang lái xe với tốc độ kia thì sợ tới kinh hoàng, vội tránh sang một bên, sợ còn tới cản hắn, chỉ e rằng sẽ bị hắn tông chết.

Vương Khánh Thiên ngồi ở trên xe của tổng giám đốc, thấy Vương Dịch Phong lái xe tới không khỏi nhếch cao khóe miệng lệnh cho tài xế lái xe dừng lại. Gã biết Vương Dịch Phong trước sau gì cũng tới tìm gã, Vương Dịch Phong quay tay lái, đạp mạnh chân phanh. Bánh xe sau ma sát với nền bê tông bên dưới quay ngang một đường rồi dừng hẳn lại.

Vương Khánh Thiên biết Vương Dịch Phong tới tìm mình, cho nên không nhanh không chậm bước ra, gã cũng không có ý định sẽ trốn tránh. Thậm chí là tò mò muốn nhìn xem Vương Dịch Phong rốt cuộc sẽ làm gì.

Không ngờ tới Vương Dịch Phong vừa xuống xe đã xông tới chỗ Vương Khánh Thiên, không nói nhiều, trực tiếp đấm thẳng mặt gã một cước. Khóe miệng rách ra, máu chảy vào đầu lưỡi có vị mằn mặn tanh nồng.

Vương Khánh Thiên mới ngẩng đầu, đã bị Vương Dịch Phong túm lấy cổ áo ghì chặt vào thân xe.

– Mày phản bội nhà tao?

Vương Khánh Thiên nhìn Vương Dịch Phong, ở trong mắt hắn gân đỏ đã hằn lên những sợi tơ máu. Ở trước mặt Vương Dịch Phong trực tiếp nhếch miệng cười.

– Phải đấy!

Vương Dịch Phong gầm lên một tiếng, nắm tay túm lấy cổ áo Vương Khánh Thiên dằn mạnh xuống.

– Thằng khốn, vậy mà cha tao đã nâng đỡ mày, đã cho mày lên vị trí này!

Cảnh vệ ở phía bên kia lúc này mới kịp chạy tới vội túm lấy Vương Dịch Phong kéo ra khỏi người của Vương Khánh Thiên. Gã đứng thẳng người, nhìn Vương Dịch Phong vẫn còn đang hung hãn muốn xông vào mình.

Vương Khánh Thiên kéo lại cổ áo bị Vương Dịch Phong làm cho nhăn nhúm, nhếch miệng cười một tiếng.

– Vương Dịch Phong, mày hiện tại không có tư cách nói chuyện với tao. Đợi khi nào mày cùng đẳng cấp với tao rồi chúng ta hãy nói chuyện.

Vương Dịch Phong vùng vẫy khỏi bốn tên cảnh vệ đang giữ lấy vai hắn, giận dữ gào lên.

– Thằng khốn!

Vương Khánh Thiên nhếch miệng, xoay người bước vào trong xe. Ngẩng cao đầu nói với tài xế.

– Lái xe đi.

Người kia gật đầu.

– Vâng.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *