Đô Thị

Em Gái Nhà Tôi Siêu Cấp Ngọt

Chương 12 – Cực Kỳ Giống Tra Nam

Edit: Sơ Ly

Beta: Sơ Nặc

___________________________

Dương Kỳ bước chân dài tiến đến phòng bệnh.

“Em gái nhỏ, anh tới xem em?”

Cô bé nhìn Dương Kỳ một cái, ánh mắt sáng lên.

“Anh tới báo ân sao?” Tỉnh lại liền phát hiện cả hai kim chủ đều không thấy, cô còn tưởng rằng sinh ý thất bại, cô còn đang lo về sau nuôi sống chính mình như thế nào.

Hóa ra anh trai kim chủ không chuẩn bị quỵt nợ.

Dương Kỳ trừu trừu miệng, em gái nhỏ, nói trắng ra như vậy sẽ bị người ta cười.

Hắn rút ra một cái thẻ, giống như dâng bảo bối mà đưa cho cô bé.

“Anh cũng không phải là sẽ quỵt nợ em, đây là thẻ phụ của anh, bên trong có tiền tiêu vặt, em muốn xài như thế nào, liền xài như thế đấy. ” Dương Kỳ đã tự quen thuộc mà bỏ chữ “bé” đi, trực tiếp kêu em.

Cô bé tiếp nhận thẻ, lăn qua lộn lại xem, chính là hơi mỏng, bên trong có thể tồn tại rất nhiều tiền.

Đem thẻ thu lại, cô nghiêm túc gật đầu.

“Tiền bạc hai bên thoả thuận xong.”

Mẹ Dương cười khúc khích, cô bé này cũng thật có ý tứ.

Hai ngày này, mỗi ngày ở nhà bị con trai phổ cập khoa học tiểu ân nhân dũng mãnh phi thường như thế nào, bà còn tưởng rằng là một cô bé đặc biệt hung hãn, ít nhất tuổi sẽ không rất nhỏ.

Ai ngờ con trai một chút cũng không khuếch đại, tuổi cô bé là thật sự nhỏ, bộ dáng chỉ mới bốn năm tuổi, hơn nữa lớn lên siêu đáng yêu a.

Bà già này a hoàn toàn chống cự không được.

Dương gia nhà lớn nghiệp lớn, thứ khác có thể không nhiều nhưng tiền thì không thiếu.

Thấy này thấy cô bé, mẹ Dương liền cảm thấy tiền tiêu vặt của con trai quá ít.

Bà từ trong túi rút ra một cái thẻ khác ” Anh trai có chút tiền ấy quá ít, dùng cái này của dì nè. ”

Cô cũng không có nhận, “Anh trai đã cho thù lao, đủ rồi.”

Cha Dương thấy vậy, cũng nhịn không được cười.

“Tiểu gia hỏa còn rất có nguyên tắc.”

Đối mặt trên đứa trẻ đáng yêu nhỏ bé trên giường bệnh, Tống Nham nhịn không được thả nhẹ đi ngữ điệu.

“Bạn nhỏ, chú có mấy vấn đề muốn hỏi con, có thể chứ?”

Cô bé gật gật đầu.

“Con tên là gì? Ba mẹ tên gọi là gì, nhà ở nơi nào còn nhớ rõ không?”

Trên mặt cô bé lộ ra buồn rầu, mấy vấn đề này một cái cô cũng không trả lời được.

“Chú, con cảm thấy đầu óc con có bệnh?”

Tống Nham kinh ngạc, “Vì cái gì? Vì cái gì con cho là như vậy? Bác sĩ đã giúp con kiểm tra qua, đầu con không có chịu bất cứ thương tổn nào hết.”

“Chính là con không nhớ rõ chính mình tên gọi là gì, không nhớ rõ nhà ở nơi nào, không nhớ rõ ba mẹ tên gọi là gì, cái gì cũng đều không nhớ rõ.” Cô từ Lưu lão tam thu hoạch tin tức nơi đó, làm cô nhanh chóng mà tiếp nhận thế giới xa lạ phi thường này, cũng biết ba mẹ chính là ý tứ gì.

Cô cảm thấy chính mình giống như là phim truyền hình “Cổ nhân”?

Như vậy lại vì cái gì xuất hiện ở thế giới này?

Suy nghĩ nhiều não không đau, trái tim lại vô cùng đau đớn, thật vất vả khí sắc mới chuyển biến tốt đẹp một chút, lại lần nữa trở nên tái nhợt.

Mẹ Dương nhìn đến đau lòng.

“Đừng hỏi nữa.” mẹ Dương ngăn trở Tống Nham truy vấn, chủ động ngồi vào giường bệnh bên cạnh, lôi kéo tay nhỏ* của cô bé nhỏ giọng an ủi.

*Nguyên bản gốc là khinh thanh tế ngữ: Nói nhỏ, thì thầm….( theo tui hiểu thì nó có nghĩa như vậy)

“Nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, từ từ nghĩ, một ngày nào đó sẽ nhớ lại, dì cho con quả táo ăn có được hay không, thích ăn cái gì thì nói với dì.” Nói xong nhịn không được xoa bóp tay nhỏ của cô bé, đứa bé tay nhỏ nhỏ, nộn nộn, liền yêu thích không buông tay.

Dương Kỳ:……..

Mẹ nó cái dạng này, cực kỳ giống với tra nam đang chiếm tiện nghi của người khác, không phải muốn gọt quả táo sao, như thế nào còn bắt lấy tay nhỏ của em gái không bỏ, hắn cũng chưa cầm qua tay của em gái.

Mẹ Dương bên kia hoà thuận vui vẻ, Tống Nham lại nhíu mày, tin tức gì cũng đều không có, gần nhất cũng không ai báo mất tích, đứa nhỏ này lần đầu tiên xuất hiện địa điểm là ⅩⅩ cảnh khu, hắn bảo người ở cửa cảnh khu dán bố cáo, hai ngày thế nhưng không ai tới nhận lãnh người, chẳng lẽ là cố ý vứt bỏ con cái?

Tiểu cô nương trên người mặc áo choàng nhỏ, vừa nhìn liền thấy không tiện nghi, hẳn là gia đình điều kiện rất tốt.

Hài tử lớn lên đáng yêu như vậy, dưới tình huống gia đình điều kiện không tồi, rốt cuộc là ai cư nhiên vứt bỏ cô bé xinh đẹp đáng yêu này?

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *