Đô Thị

Dư Sinh

Chương 31 – Bảo Bảo (1)

Tối đó, Cố Thần Sinh đưa Cố Dư về nhà.

Xe dừng trước cổng, Cố Dư lưu luyến hôn anh một lát, có ý định bảo anh ở lại một hôm.

Cố Thần Sinh véo má cô,

“Vào ngủ đi, anh phải về, đây đâu còn là nhà anh nữa.”

Cố Dư cắn ngón tay anh, “Anh là người dễ thoả mãn như vậy sao?”

Cố Thần Sinh chọc chọc ngón tay vào lưỡi cô, nhẹ quấy, mặc kệ Cố Dư né tránh,

“Sau này sinh con rồi, anh sẽ dạy em cách thoả mãn anh.”

Cố Dư vốn định trêu anh, cuối cùng bị anh chọc lại đến đỏ mặt, mở cửa xe vào nhà.

Cố Noãn đứng bên cửa sổ, nhìn xuống thấy cảnh này, trong lòng không biết nên vui hay nên buồn.

Cuối cùng thở dài một tiếng.

Biết thế từ đầu đã chẳng mắng miếc làm gì.

_____________

Sau hơn một tuần nằm viện, ông cụ Cố cũng được về nhà.

Tối nay Diệp Lộ gọi điện cho Cố Thần Sinh, gọi anh về nhà ăn cơm một bữa.

Cơ hội tốt như vậy, đương nhiên anh đồng ý.

Lúc anh trở về, mọi người đã ngồi vào bàn ăn, mọi thứ thịnh soạn.

Cố Thần Sinh nhìn Cố Dư, ánh mắt hai người chạm vào nhau, anh ho khẽ một tiếng, kéo ghế ngồi xuống.

Mọi người bắt đầu rôm rả dùng bữa, mọi thứ diễn ra thật tự nhiên, tính Cố Thần Sinh không bao giờ câu nệ đối với người anh thân thiết, nên rất nhanh đã hoà vào câu chuyện của mọi người.

Chiếc bụng nhỏ của Cố Dư ngày nào giờ đã đội lên khỏi lớp áo rồi, người ngoài nhìn qua một cái là biết ngay cô mang bầu.

Vì lo lắng cho cô nên công việc dọn dẹp sau bữa tối đều một tay Cố Mạn làm.

Con bé đã biết quan hệ của Cố Thần Sinh và Cố Dư nên cũng ngại, không dám tỏ thái độ nhiều.

Cố Thần Sinh ăn xong liền lên phòng chơi cờ cùng ông nội, hai người đã lâu không chơi cùng nhau rồi.

Khoảng chín giờ hơn, đến giờ ông cụ đi ngủ, anh mới ra về.

Đứng ở cầu thang tầng hai, do dự một chút rồi đi thẳng lên tầng ba, đến căn phòng cuối hành lang, gõ cửa, không ai trả lời, anh mở cửa, nhìn qua một lượt.

Trống không.

Mày cau lại, giờ này chưa ngủ còn đi đâu?

Cố Dư dạo này rất hay ngẩn người, phần lớn thời gian rảnh rỗi ở nhà cô đều dành ra để ngẩn người, nghĩ thật nhiều cuối cùng chẳng nhớ nổi mình đã nghĩ gì.

Giống như bây giờ, quyển sách dày cộp đặt trên đùi còn đang đọc dở, còn người thì tâm trí đã bay ra ngoài cửa sổ rồi.

Đột nhiên một đôi chân dài từ sau ghế sofa nhảy lên, kẹp chặt lấy hai chân cô.

Cố Thần Sinh để cô ngồi giữa đùi mình, há miệng cắn vào má cô một cái. Cố Dư kêu đau, xuýt xoa.

Cố Thần Sinh khẽ liếm vết răng mình vừa lưu lại, thở vào tai cô,

“Sao còn chưa ngủ?”

Cố Dư ảo não, “Ban ngày em đã ngủ nhiều lắm rồi, em cũng đâu phải heo, suốt ngày quanh quẩn ở nhà, không có việc gì làm lại lăn ra ngủ, chán lắm.”

Hiếm khi được nghe cô than thở, Cố Thần Sinh chăm chú lắng nghe, ý cười trong đôi mắt ngày càng đậm, vòng tay anh càng siết chặt hơn,

“Vậy thì ngày mai anh dẫn em đi chơi nhé?”

Cố Dư phản ứng ngay lập tức, quay đầu nhìn để xác nhận anh không nói dối,

“Thật chứ?”

Nhưng lại rất nhanh đã buồn rầu, cụp mắt,

“Chắc không được đâu, em không thể ra ngoài.”

Cố Thần Sinh nhướng mày, “Tại sao?”

“Nếu xui xẻo gặp phải phóng viên, họ chụp lại ảnh con gái thị trưởng Cố vác bụng bầu ra ngoài, khi đó chẳng phải lớn chuyện hay sao?”

Cố Thần Sinh vuốt bụng cô, tròn xoe, hơi cứng,

“Đây là con của Cố Thần Sinh, có gì phải sợ.”

Cố Dư giận dỗi, xoay người đi,

“Anh đừng như thế nữa.”

Cố Thần Sinh hôn vụn lên vai cô,

“Ngoan chút đi, mai chúng ta đi ngoại thành, giờ ngủ sớm, mai anh đến đón, được không?”

Cố Dư hơi do dự, cuối cùng vẫn đồng ý.

Một lát sau, Cố Dư đẩy mặt anh ra khỏi ngực mình, bực bội,

“Khuya rồi, sao anh còn chưa về?”

“Ừm, về liền đây.”

Đôi môi vẫn ngậm chặt nụ hoa màu hồng nhạt của cô, dùng lưỡi trêu đùa khiến nó thẳng đứng.

Cố Dư ôm lấy đầu anh, muốn đẩy ra lại không nỡ, chỉ biết rên rỉ,

“Thôi mà, đang ở nhà.”

“Chậc” một tiếng, anh nhả ra. Con thỏ nhỏ trước ngực cô đã ướt đẫm, run rẩy trong không khí.

Cố Thần Sinh kéo lại áo cho cô, đứng dậy, kéo tay cô ra khỏi phòng,

“Về phòng đi ngủ, không được thức khuya nữa.”

Cố Dư ngoan ngoãn nghe lời, sau khi hôn tạm biệt anh liền lên giường đi ngủ.

______________

Sớm.

Cố Dư thay xong đồ, cố ý mặc một chiếc áo rộng và chân váy xếp li để che bụng.

Xuống phòng khách đã thấy anh ngồi đấy, chân gác lên bàn, xem tivi cùng Cố Mạn, trò chuyện rôm rả.

Thấy cô xuống, anh liền ngồi dậy, tiến lại gần kéo tay cô, nói với Diệp Lộ đang ngồi gần đó,

“Em đi nhé.”

Diệp Lộ lườm anh một cái, “Nhớ cẩn thận đấy.”

Cố Dư chào mẹ rồi theo anh ra ngoài.

Mùa hè, thời tiết thất thường, ngày hôm qua trời nắng, hôm nay lại chuyển thành có mây, không nóng cũng không mát.

Điều hoà trên xe mát rượi

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *