Truyện Teen

Đen Đắng Không Đường!

Chương 34 – Chương 34

Phần 34

Tôi chậm rãi đưa ly cafe lên miệng, từng giọt đắng trôi vào cổ họng … đắng … đắng nao lòng.

– Thy sắp lấy chồng rồi M à

Câu nói thoát ra từ miệng nhỏ Hân … rõ ràng … từng chữ … bất giác tay tôi siết chặt ly cafe … lòng tôi như cái ly đang rơi chạm đất vậy … đột ngột vỡ tan … đôi mắt tôi vẫn hướng nhìn về phía trước … vô định.

– Con Thy nó chỉ mới biết chuyện đám cưới thôi đó M. Anh Huy nói ba ảnh làm ăn bị thua lỗ lâu rồi nghe nói cần vốn, vụ đó cũng hổng ảnh hưởng mấy tới con Thy nhưng mà mẹ nhỏ … bả đi đánh casino ngoài biên giới đó … thiếu nợ nhiều lắm cầm cố thâm hụt vô vốn làm ăn của ba nhỏ luôn … tự nhiên bả nghĩ ra cách … cho con Thy cưới con ông nào đó bạn đối tác lâu năm vói ba nhỏ để … để có tiền cứu gia đình …

Giọng nhỏ Hân càng ngày càng chậm đi vì xúc động. Còn tôi … chẳng thay đổi nét mặt … chẳng phản ứng gì cả. Thi thoảng có những người khác đi ngang … có cả người quen chào tôi … nhưng đáp lại chỉ là nụ cười vô hồn.

– Anh đó tên Quang, giờ đang định cư ở Canada. Hồi đó ảnh ở Việt Nam chơi thân với tụi Hân, hay về Việt Nam phụ ba ảnh làm cũng đang theo đuổi nhỏ Thy lâu rồi. Anh Huy nói 2 bên gia đình bàn bạc làm xong giấy tờ, chuẩn bị đám cưới mà hổng cho anh em nhỏ Thy biết … tới hồi biết con Thy với anh Huy hổng chịu, mẹ ảnh làm dữ lắm … tội nghiệp nhỏ Thy … hèn gì tự nhiên mẹ nhỏ bắt nó nghĩ học đi học ngoại ngữ để đi du học … giờ mới biết để bắt nhỏ cưới chồng theo anh Quang qua Canada sống … nhỏ Thy nó … bị gia đình ép thôi … M … M đừng giận nó, tội nghiệp …

Nhỏ Hân không còn đủ bình tĩnh nữa, giọng nghẹn đi vì xúc động … nhưng vẫn cố gắng nói

– Tôi sợ M đau lòng, sợ M suy sụp nên … nên hổng dám cho M biết … âm thầm chịu khổ một mình … giờ hết cách rồi tôi mới nhờ Hân … xuống để để … an ủi M nè … Nhỏ Thy nói …

– Thôi … đừng nói nửa … tự nhiên khóc dữ vậy … Hân nín đi

Tôi đưa tay lau nước mắt cho Hân, mỉm cười lắc lắc cái vai nhỏ

– M hổng buồn thôi mắc gì Hân khóc … nè uống sinh tố đi

Hân ngơ ngác nhìn tôi … mắt đầy vẻ lo lắng ái ngại …

– M … M hổng sao chứ

– Ừ hổng sao … nè đi chơi hông

– Đi đâu M

– Uống hết đi M dẫn đi chỗ này

– Ù ừ …

Tôi mĩm cười cầm ly cafe lên uống một ngụm … ngậm trong miệng nuốt từ từ để thưởng thức mùi vị đắng nghẹt lòng màu đen ấy rồi ngồi im lặng thả mình vào ghế lắng nghe tiếng nhạc dịu dàng … tha thiết. Môi tôi mỉm cười … người ta có thể nhìn thấy rõ ràng nụ cười tôi … nhưng … trời tối, mấy ai nhìn thấy đôi mắt tôi như thế nào vào lúc này nhỉ.

Ly cafe gần cạn, nhỏ Hân có vẻ cũng uống xong ly sinh tố của mình. Tôi gọi tính tiền rồi kéo tay nhỏ Hân lên xe chạy ào về nhà tôi … nhưng không phải vào nhà mà chạy thẳng ra cánh đồng gần đó, có một con đập nước người ta dùng để chia cắt hai bên dòng sông. Một bên là nước ngọt và một bên là nước mặn … Dừng xe ở chân đập, tôi leo lên phía trên, nhỏ Hân leo theo sau lưng khá khó khăn vì giày cao gót. Leo lên trên thành cao của con đập tôi ngồi im nhìn về phía xa. Sau lưng tôi là cánh đồng lúa trải dài … phía trước mặt là những dãy đèn điện của các trang trại nuôi tôm sáng lấp lánh cả một vùng rộng lớn … Ngỡ ngàng với vẻ đẹp lung linh trước mắt … nhỏ Hân nắm chặt tay tôi thích thú

– Đẹp quá M ơi … Sao người ta đốt đèn nhiều vậy

– Ừ trang trại nuôi tôm đốt đèn sáng để giữ tôm.

– M hay tới chỗ này lắm hả

– Ừ … buồn buồn M lại chạy lên đây ngồi …

– Một mình hả

– Ừ … một mình.

Tôi im lặng ngồi nhìn về phía xa … nhỏ Hân thi thoảng quay nhìn tôi lo lắng. Tôi chẳng nghĩ gì cả, một cảm giác trống rỗng đến lạ lùng. Đêm ở vùng quê nghèo bình yên đến lạ, thi thoảng vài tiếng dế, tiếng côn trung kêu râm ran, xa xa tiếng máy bơm nước đều đều … nhưng vẫn không làm tôi cảm thấy ồn ào … mọi thứ xung quanh đối với tôi đều nhạt nhòa … im lặng.

– Sao M không nói gì

– Nói chuyện gì cơ

– Về Thy … về … chuyện Hân vừa nói … M … M không sao chứ

– Ngốc à … không sao. Mà sao xuống đây … rồi nhà Hân biết không

– Biết!

– Hổng la hả …

– Hông …

– Sao vậy …

– Hân đi suốt … chuyện thường …

Tôi quay qua nhìn Hân … rồi lại nhìn ra xa …

– Sao hồi đó ghét M lắm mà … giờ lo cho M vậy …

– Uhm … giờ vẫn ghét mà …

– Ghét sao quan tâm dzữ …

– Thì ghét mới quan tâm …

– Ngộ thiệt …

– Uhm … bạn bè … ghét thì ghét chứ lo thì lo …

– Ừ …

– M … có muốn ôm không

– Không

Tôi im lặng … tiếng không thốt ra nhẹ nhàng … nhưng vòng tay tôi lại kéo Hân vào lòng … cảm giác lo lắng nào đó thoáng qua … sợ … con quái vật trong tôi trỗi dậy … lại bất cần … lại không kiềm chế được mình … lại làm … những người xung quanh tôi đau … vòng tay này … có lẽ … thực sự cần thiết … ít nhất … cũng đưa một tí cảm xúc nào đó trở về … chứ … cảm giác trống rỗng … bình tĩnh đến vô hồn của tôi bây giờ … thực sự … chính tôi cũng cảm thấy sợ …

Trời về khuya … im lặng … gió càng lúc càng lạnh khiến cơ thể tôi run lên … những cơn ho kéo đến như điều tất nhiên. Nhỏ Hân cũng không thể ngồi im nửa

– M … M … về đi M ho rồi kìa

– Còn … còn sớm mà

– Thôi về đi năn nỉ đó … Hân cũng lạnh nè

Nhỏ đưa tay áp vào má tôi để chứng minh lời nói. Ừ đúng là nhỏ bị lạnh thiệt … vậy mà nảy giờ không chịu nói …

– Ừ thôi về

Tôi đứng dậy cố nén cơn ho leo xuống đất … nhỏ Hân leo theo sau … đỡ Hân xuống … lên xe tôi phóng về phòng … chưa thấy ai như tôi … về quê đó … nhà ngay đó … nhưng chẳng ghé vào. Đến phòng tôi dắt xe vào rồi ra ngồi trước hàng 3 lắp sim điện thoại vào … quăng một bên. Tiếng nhạc chuông báo tin nhắn đến dồn dập, màn hình điện thoại liên tục sáng rung lên nhưng … tôi chẳng buồn đọc đến. Nhỏ Hân pha một ly nước cam cầm theo cái mền ngồi xuống cạnh tôi.

– Nè uống đi M

– Nước cam đó. Hân mua hồi sáng

– Vậy à … Hân

– Sao

– Cho … M một tí muối nha

Nhỏ Hân gật đầu đi vào trong kiếm muối cho tôi … chẳng biết vì sao tự nhiên tôi muốn cho muối vào ly nước cam nửa … có vẻ … tôi đang nhớ em thì phải … Nhỏ Hân đi ra đem theo một gói nhỏ

– Nhà có gì đâu đòi kiếm muối … có gói muối ớt Hân đi xe ăn ổi chống say xe còn nè.

– Ừ cũng được

Tôi lấy gói muối trút hết vào ly nước cam … khoáy đều rồi đưa lên miệng uống trước con mắt bất ngờ của nhỏ Hân. Vị mặn của muối … vị chua của cam và vị ngọt của đường tạo nên một mùi vị nhớ nhung … khiến tôi cảm thấy thực sự đau nhói lồng ngực … kịp nuốt được vài ngụm nước cam … tôi ho như điên loạn … cũng phải, ngực tôi đang yếu và trong cam còn có vị cay của ớt nửa mà. Nhỏ Hân vội vàng chạy lấy chai nước suối đem ra cho tôi uống … Dòng nước mát lạnh chạy dài vào ngực từ từ làm dịu đi cơn ho của tôi … Nhỏ Hân lấy cái mền trùm lên người tôi rồi chui vào tựa đầu lên vai tôi im lặng … Tôi cũng chẳng phản ứng gì … chỉ ngồi im … nhìn ra đường … tiếng chuông điện thoại báo tin nhắn vẫn đến nhưng chưa đủ phá tan sự yên tĩnh của đêm khuya. Tôi dựa lưng vào tường nhắm mắt … Thời gian trôi qua … nhỏ Hân ngủ gục trên vai tôi tự lúc nào … còn tôi … đôi mắt vẫn mở to … nhìn về lên bầu trời đen đặc … chẳng có trăng, chẳng có sao … chỉ toàn một màu đen lạnh lùng.

Mỉm cười …

“Ngày mai … trong nắng xuân xanh ấy​

Có kẻ theo chồng … bỏ cuộc chơi” … ​

… nước mắt … lăn dài …

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *