Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp

Đại Phụng Đả Canh Nhân

Chương 33 – Sách bìa lam (1)

Ninh Yến… Hứa Bình Chí nhìn bóng cháu, nhắm lại bình tĩnh vài giây, thấp giọng nói: “Con đi sảnh bên trông Linh Âm, đừng đi ra.”

Nhìn bóng lưng con gái chạy chậm biến mất, Hứa Bình Chí lặng lẽ đi lên, nhìn chằm chằm công tử áo gấm: “Chu công tử, việc này vậy mà được sao?”

Công tử áo gấm chống lại ánh mắt hắn, như cảm nhận được sát ý như thực chất, nhớ tới lời Hứa Thất An ở trên đường từng nói.

Cuồng ngôn trong cổ họng như thế nào cũng không bật ra được.

“Hứa bách hộ quan uy thật lớn, như thế nào, công tử nhà ta nếu không bỏ qua, ngươi còn muốn máu tươi năm bước?”

Một lão giả mặc trường sam màu lam, cổ tay áo cùng cổ áo có đường viền màu vàng, đeo ngọc bội từ cửa chính huyện nha tiến vào.

Tóc hắn bạc nhiều đen ít, khuôn mặt gầy, ánh mắt sắc bén như là giấu kim.

Lúc thanh âm mới vang lên còn ở cửa, khi nói xong, người đã đến công đường.

“Trần thúc.” Công tử áo gấm vui mừng quá đỗi.

“Thiếu gia sao bị thương thành như vậy, là súc sinh chết tiệt nào động thủ. Lão nô nhìn thiếu gia lớn lên, dù là bị thương chút xíu thôi đã đau lòng.”

Lão giả thấy vành tai công tử áo gấm đọng lại máu đông, vừa đau lòng vừa phẫn nộ.

“Ta năm lần bảy lượt nói với lão gia rồi, phát cho ngươi một cao thủ Luyện Khí Cảnh, hắn luôn lấy ngươi thích gây chuyện thị phi làm lý do từ chối.”

“Gây chuyện thị phi lại như thế nào? Người khác chịu thiệt, vẫn tốt hơn thiếu gia ngươi chịu thiệt.”

Cảm giác mình bị một luồng khí cơ tập trung, Hứa Bình Chí như rơi vào hố băng, lưng như là có rắn bò qua, hắn có loại cảm giác bồi hồi ở bên bờ sinh tử.

Cảm thụ kiểu này, lúc ở chiến trường chém giết thường xuyên sẽ có, điều này làm hắn không dám nhúc nhích một chút nào.

Lão giả này là cao thủ Luyện Thần Cảnh.

Chu huyện lệnh ho khan một tiếng: “Ngài là…”

“Không dám!” Lão giả không mặn không nhạt ngắt lời, “Lão phu chỉ là một lão nô của Chu phủ mà thôi, không đảm đương nổi một tiếng “ngài” này của Chu đại nhân.”

“Lão tiền bối lời này khách khí rồi.” Trước cửa nhà Tể Tướng quan thất phẩm, đạo lý này lão bánh quẩy quan trường rõ nhất, Chu huyện lệnh cười lấy lòng:

“Xem chuyện này ầm ĩ kìa, đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Kinh sát sắp tới, mọi người dĩ hòa vi quý, lão tiền bối, ngài cảm thấy thế nào?”

Lão giả cười lạnh nói: “Mấy nhân vật bé nhỏ không đáng kể, còn không ảnh hưởng đến lão gia kinh sát. Chu phủ xưa nay lấy đức phục người, tất cả lấy điều lệ chế độ triều đình làm việc.”

Mọi người ngay từ đầu không hiểu lời lão nói, thẳng đến một lát sau, tiếng bước chân hỗn độn lại vang dội từ ngoài nha môn truyền đến.

Tiếp đó tràn vào một đám giáp sĩ mặc áo giáp, cầm binh khí, cầm đầu là một vị quan viên mặc áo bào xanh, thêu gà lôi trắng, ánh mắt nhìn chung quanh, cất cao giọng nói:

“Hình bộ truy bắt phạm nhân, đám người không liên quan tránh lui, nếu can thiệp, xử trí ngang tội.”

Dừng một chút, vị quan ngũ phẩm áo bào xanh này hướng Chu công tử nặn ra nụ cười: “Vị công tử này, bản quan hỏi ngươi, phạm nhân ở nơi nào.”

Chu công tử chỉ Hứa Thất An: “Mang con chó này khóa lại cho ta.”

Quan ngũ phẩm áo bào xanh vung tay lên: “Bắt.”

Đám giáp sĩ lao lên, lấy ra gông xiềng, mang Hứa Thất An khóa lại.

“Đại nhân, cháu ta có tội gì!” Hứa Bình Chí khẩn trương.

“Có tội hay không, bản quan tự có định đoạt.” Quan ngũ phẩm áo bào xanh thản nhiên nói: “Bản quan thân là lang trung bộ Hình, nghĩ hẳn chấp pháp theo lẽ công bằng, cẩn thận tỉ mỉ.”

Hứa Bình Chí còn muốn nói chuyện, nhưng bị Chu huyện lệnh giữ chặt.

“Mang đi!”

Người bộ Hình nhanh chóng rời khỏi, mang đi Hứa Thất An bị đóng lên cái nhãn phạm nhân.

Lão giả tóc hoa râm lúc này mới rút khí cơ về, nhìn cũng chưa nhìn Hứa Bình Chí, cầm cánh tay Chu công tử: “Thiếu gia, lão nô mang ngươi về phủ băng bó vết thương trước.”

Chu công tử theo lão ra ngoài, hét lên: “Ta muốn thằng nhãi đó chết.”

“Vâng vâng vâng, lão nô sẽ làm thỏa đáng.” Lão giả vẻ mặt cười hiền lành.

“Không, ta tự mình đi.”

“Theo thiếu gia hết.”

Hai người mang theo tùy tùng rời khỏi huyện nha, bóng người biến mất, Hứa Bình Chí bỗng hít thở từng ngụm từng ngụm, như là người suýt nữa chết đuối.

Cả người đã bị ướt đẫm mồ hôi.

“Ta muốn cáo ngự trạng!” Hứa Bình Chí gằn từng chữ.

“Ngươi không gặp được Thánh Thượng, hoàng cung cấm địa, há là bách hộ Ngự Đao vệ có thể vào? Ngươi cũng không có quyền lực tấu lên.” Chu huyện lệnh thở dài: “Thôi đi.”

“Không được, không được…” Hứa Bình Chí khi thì dữ tợn, khi thì tuyệt vọng.

Chu huyện lệnh nghĩ nghĩ, “Điều duy nhất ngươi bây giờ có thể làm, chính là đi tìm Từ Cựu, hắn là cử nhân thư viện Vân Lộc, nói không chừng sẽ có cách.”

Thư viện Vân Lộc tuy ở quan trường bị chèn ép, hầu như không có đường sống sinh tồn, nhưng ở bên trong cũng không phải là người đọc sách trói gà không chặt.

Đó là một đám môn đồ thánh nhân.

Bọn họ chẳng những sở trường lấy lý phục người, càng sở trường lấy lý phục người.

Cho nên lúc trước Hứa Tân Niên có thể thoát khỏi vận mệnh lưu đày, chỉ là bị tước bỏ công danh, vào tiện tịch.

Trích Tinh lâu!

Vương bộ đầu giục ngựa tới kiến trúc cao nhất kinh thành này, quanh thân không có sĩ tốt giới nghiêm, nhưng lúc tới gần, sẽ phát hiện phụ cận Trích Tinh lâu căn bản không có tung tích dân chúng.

Ti Thiên Giám là một nơi tràn ngập truyền kỳ sắc thái, giám chính đại nhân quan sát tinh tượng, định ra lịch, là nhân vật trích tiên có thể câu thông với tiên nhân trên trời.

Tác phẩm của luyện kim thuật sư Ti Thiên Giám ở dân gian truyền lưu rộng rãi, tạo phúc dân chúng, so sánh với hệ thống khác, thuật sĩ Ti Thiên Giám là hình tượng thần tiên được dân chúng tiếp nhận nhất.

Nơi thần tiên ở, không ai dám đến.

Vương bộ đầu vài lần muốn ghì cương ngựa, dẹp đường về phủ, nhưng đều nhịn xuống.

Hắn thừa nhận áp lực tâm lý thật lớn, dừng lại ở trước Trích Tinh lâu, hai tay run run mang cương ngựa buộc vào cọc ở trên bậc đá.

Cố mà làm, dọc theo bậc đá mà lên.

Nền Trích Tinh lâu cao khoảng sáu mét, so với nóc nhà người bình thường còn cao hơn.

Vương bộ đầu mang theo tâm tình thấp thỏm, đi tới tầng thứ nhất của Trích Tinh lâu, bên trong lấy ánh sáng vô cùng tốt, ánh mặt trời từ trong từng dãy lỗ thủng vách tường chiếu xạ vào, bụi bặm bay bay ở trong chùm tia sáng.

Vương bộ đầu thấy tủ thuốc thành hàng, thấy những người trẻ tuổi mặc đồ trắng ngồi vây quanh cùng một chỗ, kịch liệt thảo luận cái gì.

Thấy có người cầm sách cắm cúi đọc, thấy có người nằm úp sấp ở trên bàn ngủ, thấy có người đang đun nấu dược liệu.

Trên phố truyền lưu, các thần tiên Ti Thiên Giám mỗi người đều là y thuật thánh thủ, cứu bệnh chữa thương còn không lấy tiền… Vương bộ đầu bây giờ tin rồi.

“Ngươi là ai?”

Một người áo trắng chú ý tới Vương bộ đầu, lên đón, đánh giá hắn.

Chung quanh Ti Thiên Giám không có sĩ tốt gác, nhưng, cực ít có dân chúng dám không kiêng nể gì tới gần, chỉ có một số kẻ gặp bệnh nặng, tự biết không có đường sống, mới sẽ tới nơi này thử vận may.

 

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *