Huyền Huyễn, Tiên Hiệp

Đại Mộng Chủ

Chương 69 – Hầu Chưởng Quỹ Thỉnh Cầu

“Ha ha, Tiểu Tam Tử đang bận rộn ở đại đường, ta đem những thứ này tới thay hắn.” Chưởng quỹ họ Hầu tươi cười nói.

“A, vậy làm phiền Hầu chưởng quỹ rồi.” Thẩm Lạc cũng không ngạc nhiên khi chưởng quỹ họ Hầu xuất hiện, vừa tính đưa tay nhận mâm gỗ, lại bị chưởng quỹ họ Hầu cản lại.

“Thẩm công tử là quý khách, sao có thể để ngài tự mình động thủ.” Chưởng quỹ họ Hầu nói, tự mình dọn đồ ăn lên bàn, sau đó đứng ở một bên, chờ thu dọn bát dĩa.

Thẩm Lạc đã sớm đói bụng, cũng không khách khí gì, nhanh chóng quét sạch sành sanh đồ ăn. Sau đó xoa xoa mặt, cầm lá bùa, chu sa, máu chó trên mâm gỗ, đưa mắt nhìn lên, lập tức thấy được không ít đồ vật trước kia nhìn không thấy.

Trong chu sa xích hồng ẩn chứa từng tia thiên địa linh khí nóng bỏng, máu chó đen mang theo một loại dương khí tương tự dương cương chi khí, còn trong lá bùa mặc dù không có nguyên khí, lại cho người ta một loại cảm giác hùng hậu khó có được.

Chỉ là trong chu sa trước mắt ẩn chứa linh khí thực sự yếu ớt, dương khí trong máu chó đen cũng mỏng manh cực kì, chất lượng lá bùa cũng không cao, phía trên điểm đứt đoạn rất nhiều, những tài liệu này dùng chế tác Tiểu Lôi Phù cấp thấp có lẽ miễn cưỡng dùng, về sau nếu muốn chế tác phù lục cao cấp hơn, sợ là có chút miễn cưỡng.

“Mấy vật này đều là thứ cho đạo sĩ vẽ bùa, công tử hẳn là tinh thông đạo này?” Chưởng quỹ họ Hầu thu lại bát đũa, không hề rời đi, hỏi dò.

“Tinh thông thì không dám nhận, chỉ biết một hai thôi.” Thẩm Lạc thả hộp chu sa trong tay xuống, tùy ý trả lời.

“Công tử biết vẽ bùa? Tại hạ nơi đây có một tấm bùa chú, không biết công tử có thể hỗ trợ vẽ hay không? Tại hạ nguyện lấy trọng kim cảm tạ.” Chưởng quỹ họ Hầu vui mừng, lập tức thỉnh cầu.

“Hầu chưởng quỹ chính là vì việc này, cho nên trước đây không lâu mới đến phòng ta?” Thẩm Lạc nhìn chưởng quỹ họ Hầu, cười như không cười hỏi.

“Ngươi. . . Ngươi làm sao. . .” Sắc mặt chưởng quỹ họ Hầu đỏ lên, lắp bắp nói.

Chưa được khách nhân cho phép, gã lại tự tiện tiến vào phòng khách, hành vi gần như trộm cắp, nếu việc này truyền ra, thanh danh khách sạn gã sẽ bị hủy sạch.

Vừa nghĩ đến đây, sắc mặt chưởng quỹ họ Hầu trở nên trắng bệch.

“Chưởng quỹ không cần khẩn trương, việc này ta sẽ không truyền ra ngoài, chỉ là có mấy vấn đề, xin ngươi thành thật trả lời.” Thẩm Lạc nhìn thấy chưởng quỹ họ Hầu bối rối, khẽ cười nói.

“Đa tạ Thẩm công tử rộng lượng, cử động tại hạ trước đó thực sự mạo muội, bất quá ta đến phòng công tử, không có ý gì khác. Chỉ là vì Tiểu Tam Tử nói công tử cả ngày không hiện thân, ta có chút lo lắng, mới tự tiện tiến đến xem xét, xin công tử thứ lỗi.” Chưởng quỹ họ Hầu nhẹ nhàng thở ra, khom mình hành lễ, vội vàng giải thích.

Thẩm Lạc thấy giọng nói đối phương không giống giả mạo, liền gật đầu nói:

“Chưởng quỹ có ơn cứu giúp, nếu đủ khả năng, ta tự nhiên cố hết sức. Không dám nói trước, đối với phù lục chi đạo, Thẩm mỗ cũng chỉ biết một hai, nếu quá cao siêu, chỉ sợ cũng bất lực.”

Chưởng quỹ họ Hầu nghe vậy, vội vàng móc từ trong ngực ra một bao đựng bằng vải gấm lớn chừng bàn tay, sau khi mở ra, lại là một trang giấy ố vàng khá vuông vức.

“Mời công tử xem.” Chưởng quỹ họ Hầu mở trang giấy, bày ra trước người Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc giương mắt nhìn lại, chỉ thấy một bên trang giấy cao thấp không đều, tựa như là xé từ trong quyển sách nào đó ra, phía trên vẽ một tấm bùa chú, xem phù văn phía trên, độ khó hình như còn trên cả Tiểu Lôi Phù.

Cái này khiến trong lòng hắn khẽ động, nhưng nhìn thấy phía dưới phù lục có một hàng chữ nhỏ “Chiêu Tài Tiến Bảo Phù”, bất giác cười khổ một tiếng.

Sở dĩ hắn đáp ứng vẽ bùa cho đối phương, ngoại trừ muốn báo đáp ơn cứu giúp của đối phương, cũng muốn xem một chút đối phương rốt cuộc muốn vẽ phù gì.

“Thẩm công tử, phù lục này có vấn đề sao?” Chưởng quỹ họ Hầu nhìn biểu tình Thẩm Lạc biến hóa, cẩn thận hỏi thăm.

“Không có vấn đề.” Thẩm Lạc khoát tay áo, thần sắc khôi phục như thường.

Chưởng quỹ họ Hầu chỉ là một bách tính bình thường, trong lòng sở cầu tự nhiên là các chuyện bình an, trấn trạch, chiêu tài, tự nhiên khác mình một trời một vực, điều này cũng không có gì đáng trách.

Thẩm Lạc tiếp tục nghiên cứu kỹ phù lục trên giấy này, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.

Như Ý Phù, Trấn Trạch Phù, Chiêu Tài Phù, là các loại phù lục phổ biến nhất, lúc trước hắn tìm kiếm manh mối Tiên Đạo, đã nhìn qua vô số loại tạp thư dã sử, trong đó có không ít thư tịch chứa bóng dáng phù lục. Chỉ riêng Chiêu Tài Phù, hắn nhìn qua tối thiểu mười loại khác nhau, khó phân thật giả, nhưng những Chiêu Tài Phù kia, còn lâu mới phức tạp bằng phù lục trước mắt.

Mà Chiêu Tài Tiến Bảo Phù trước mắt này, phù văn mặc dù phong phú phức tạp, lại không bàn mà hợp thành một loại diệu lý nào đó, nhìn không giống như là phù giả lung tung.

Chưởng quỷ họ Hầu thấy Thẩm Lạc nhìn chằm chằm phù lục thật lâu không nói, nhưng lại không dám quấy rầy, đành phải nín hơi lẳng lặng chờ đợi.

“Chiêu Tài Phù ta thấy cũng nhiều, nhưng tấm Chiêu Tài Tiến Bảo Phù này của Hầu chưởng quỷ, so với Chiêu Tài Phù bình thường thì phức tạp gấp mười lần, ta cũng không dám chắc, chỉ có thể cố thử một lần.” Nửa ngày sau, Thẩm Lạc mới thu hồi ánh mắt, nói như thế.

“Không sao, không sao. Công tử cứ việc thử, nếu như những lá bùa, chu sa này không đủ, ta lại đi lấy thêm.” Chưởng quỹ họ Hầu vội vàng nói.

Thẩm Lạc ừ một tiếng, bắt đầu động thủ chuẩn bị, rất nhanh điều phối tốt phù mặc, sau đó rút ra một tấm lá bùa trải lên bàn, cầm bút nhúng vào mực.

Hắn không vẽ ngay, mà nhắm mắt nhớ kỹ lại Chiêu Tài Tiến Bảo Phù hai lần, xác nhận không sai, sau đó nâng bút rơi vào trên phù xanh, bắt đầu vẽ bùa.

Từng đạo đường vân ở trên lá bùa nhanh chóng trải rộng ra, phát ra tiếng xào xạc giống như xuân tằm nhả tơ.

Hôm nay hắn lĩnh ngộ tinh khí thần sâu hơn không ít, vẽ phù không còn tỉnh tỉnh mê mê như trước. Lúc phù bút phác hoạ, nguyên khí tinh thần của hắn trong phù mặc được thôi động, tương dung cùng là bùa phía dưới thành một thể.

Hắn ẩn ẩn cảm giác được, trong phù mặc ẩn chứa nguyên khí, phối hợp với những phù văn thần bí khó lường này, tựa hồ triệu hoán một loại lực lượng nào đó.

Ở trong đó tất nhiên liên quan đến rất nhiều pháp tắc, còn có một ít bí mật thế giới này . . .

Chưởng quỹ họ Hầu đứng ở một bên, nhìn phù văn đỏ tươi ở trên lá bùa lan tràn ra, một đồ án phù văn phức tạp huyền ảo dần dần hoàn thiện, không khỏi chà xát hai tay, mặt mũi tràn đầy vẻ chờ mong.

Chỉ là gã không biết là, Chiêu Tài Tiến Bảo Phù này trình độ phức tạp viễn siêu Thẩm Lạc tưởng tượng, đến bây giờ cũng chỉ vẽ tiếp cận bảy thành mà thôi.

Trên mặt Thẩm Lạc dần dần lộ vẻ mệt mỏi, hô hấp cũng có chút gấp rút.

Vẽ phù lục, tiêu hao tinh khí thần nhất định. Trước kia hắn vẽ Tiểu Lôi Phù, Khu Quỷ Phù, phù văn phức tạp kém xa Chiêu Tài Tiến Bảo Phù, điểm này cảm giác không rõ ràng. Cũng may bây giờ hắn đã trở thành tu sĩ Luyện Khí kỳ, đổi lại lúc trước, thật đúng là chưa hẳn có thể kiên trì được.

Lại qua ước chừng nửa nén hương, cổ tay Thẩm Lạc nhất câu, phù bút ở trên giấy vẽ ra nửa cung tròn mượt mà, sau đó tay nhất chuyển, ngòi bút quét xuống một lần cuối cùng.

Lúc này hắn mới nâng bút lên, thở dài một cái.

Trên mặt chưởng quỹ họ Hầu vui mừng, đang muốn nói chuyện, đã thấy Thẩm Lạc nhắm mắt lại, khoanh chân ngồi xuống, vội vàng nuốt lời vào trong.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *