Huyền Huyễn, Tiên Hiệp

Đại Mộng Chủ

Chương 62 – Không Hiểu Được

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Lúc Thẩm Lạc trở về Tùng Phiên huyện thành, còn khuya hơn so với một ngày trước, cửa thành lại một lần nữa đã đóng.

“Xem ra ta và Tùng Phiên huyện thành này, thật đúng là không có duyên.” Thẩm Lạc tự giễu cười một tiếng, quay đầu ngựa, đi đến tiểu trấn phụ cận.

Bởi vì do một ngày trước hôn mê, tiểu nhị những khách sạn trên trấn tự nhiên còn nhớ rõ Thẩm Lạc, từng người né hắn như gặp Ôn Thần, chớ nói chi là mời chào làm ăn.

Thẩm Lạc cũng không thèm để ý chuyện này, ngược lại trong lòng buông lỏng.

Xem ra Lưu Bách Xuyên và Hầu chưởng quỹ không nói ra thân phận của ta. Chuyến này dù sao cũng là giấu diếm tất cả mọi người, bây giờ mình tìm được cơ duyên, quá phô trương, vậy khó đảm bảo sẽ không lưu truyền về Xuân Hoa huyện, có thể đến cả Xuân Thu quan, đưa tới phiền toái không cần thiết.

Thẩm Lạc giục ngựa đi vào khách sạn nhỏ trước đó, đón khách trước cửa vẫn là Tiểu Tam Tử kia.

“Thẩm công tử, lại tới tiểu điếm tìm nơi ngủ trọ à, hoan nghênh hoan nghênh!” Tiểu Tam Tử nhìn thấy Thẩm Lạc, ánh mắt sáng lên, ân cần tiến lên dắt cương ngựa.

Thẩm Lạc gật gật đầu, tung người xuống ngựa, giao dây cương cho Tiểu Tam Tử, đi vào khách sạn.

Sinh ý trong khách sạn vẫn vô cùng quạnh quẽ, trong đại đường ngồi khá ít người.

“Thẩm công tử, đại giá quang lâm, tiểu điếm thật sự là bồng tất sinh huy (nhà tranh toả sáng)!” Chưởng quỹ họ Hầu đang tính toán sổ sách trong tiệm, nhìn thấy Thẩm Lạc, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ khó cưỡng, lập tức vứt xuống sổ sách nghênh đón hắn.

“Hầu chưởng quỹ khách khí, an bài cho ta một gian phòng khách an tĩnh nha.” Thẩm Lạc bình tĩnh nói.

“Không vấn đề, công tử đi theo ta. Tiểu Tam Tử, ngươi coi nơi này một chút.” Chưởng quỹ họ Hầu đáp ứng một tiếng, tự mình đi trước dẫn đường, để mấy khách nhân trong hành lang kia cảm thấy kinh ngạc, châu đầu kề tai suy đoán thân phận Thẩm Lạc.

Hai người đi xuyên qua một hành lang đến hậu đường khách sạn, đi vào một gian phòng cuối cùng.

Trước gian phòng này có một gốc cây gừa tươi tốt, nằm phía cửa sổ. Cây gừa cây cao lá to, toả xuống mảng lớn bóng râm, bao phủ toàn bộ gian phòng vào bên trong, cho người ta cảm giác mấy phần u tĩnh.

“Gian phòng này cách ngoài đường rất xa, phi thường an tĩnh, nội thất bên trong cũng là tốt nhất của tiểu điếm, công tử nhìn xem được không?” Chưởng quỹ họ Hầu đẩy cửa phòng ra, mời Thẩm Lạc vào trong.

Đồ dùng trong phòng bài trí đều là gỗ lim, điêu long họa phượng, cổ kính, so với gian phòng trước xác thực sang trọng hơn rất nhiều.

“Không sai, chính là gian này.” Thẩm Lạc ngược lại không để ý bài trí bên trong, thấy nơi đây xác thực vắng vẻ an tĩnh, gật gật đầu.

“Lần này công tử ở lại tiểu điếm mấy ngày?” Chưởng quỹ họ Hầu thấy Thẩm Lạc hài lòng, có chút mừng rỡ xoa xoa đôi bàn tay, hỏi.

“Có thể ở hai ba ngày gì đó, bình thường không có ta phân phó, không cần để tiểu nhị tới hầu hạ. Còn nữa, thân phận của ta, và tin tức của ta, xin đừng nói cho những người khác, bao gồm cả Lưu Bách Xuyên kia.” Thẩm Lạc nghĩ nghĩ lại bổ sung.

“Công tử yên tâm, tại hạ bản sự khác không có, nhưng tuyệt đối đủ kín miệng. Mà Lưu đại phu đã ra ngoài khám bệnh, đoán chừng phải mấy ngày nữa mới trở về.” Chưởng quỹ nghe vậy, lập tức vỗ ngực bảo đảm.

“Vậy là tốt rồi.” Thẩm Lạc nói.

“Công tử dáng vẻ phong trần mệt mỏi, chắc hẳn đã mệt rồi, vậy nghỉ ngơi trước một chút, sau đó ta sẽ bảo tiểu nhị đưa phần cơm tối tới.” Chưởng quỹ họ Hầu nói thêm.

“Cơm tối không cần đưa nữa, ta muốn nghỉ sớm một chút.” Thẩm Lạc khoát tay nói.

Hôm nay Tiểu Hóa Dương Công của hắn viên mãn, thể nội dương cương chi lực dồi dào, cả người tinh thần sảng khoái, tuyệt không cảm thấy khốn đói, chỉ là điểm này, đương nhiên sẽ không nói cho người ngoài biết.

“Tốt, vậy công tử nghỉ ngơi sớm đi, tại hạ không quấy rầy nữa.” Chưởng quỹ họ Hầu cười gật đầu, cáo từ rời đi, thuận tay đóng cửa phòng lại.

Thẩm Lạc thấy chưởng quỹ họ Hầu nhiệt tình, trong lòng cảm thấy kỳ quái. Nhưng nghĩ kỹ cũng không cảm thấy có gì không ổn, có thể do mình tại Xuân Hoa huyện có chút danh khí, nên cũng không nghĩ nhiều nữa.

Đợi tiếng bước chân đối phương đi xa, hắn lập tức khóa trái cửa lại, cửa sổ cũng khoá từ bên trong, cam đoan sẽ không có người đi vào được. Lúc này hắn mới ngồi trở lại trên giường, không kịp chờ đợi lấy hộp đá kia ra, mở lấy quyển sách bằng da kia ra.

Kết quả hắn vừa nâng cuốn sách lên, trong miệng đột nhiên khẽ di một tiếng, xoay chuyển thư quyển, nhìn về phía trang cuối cùng.

Một trang cuối cùng phía sau, rõ ràng có vết tích bị xé.

Trước đó hắn chỉ lo lật xem chữ cổ triện văn trong sách, ngược lại cũng không chú ý tới điểm này.

“Hẳn quyển sách này chỉ là nửa bộ?” Thẩm Lạc khẽ nhíu mày.

Bất quá hắn không xoắn xuýt ở điểm này, nửa bộ thì nửa bộ. Nếu mình chỉ tìm được nửa bộ này, vậy theo Vu Diễm nói người lái đò cuối cùng trở thành “Vu Thiên Sư” kia, hẳn là chỉ lấy được nửa bộ này.

Thẩm Lạc lấy lại bình tĩnh, bắt đầu lật xem từ trang đầu, đọc từng chữ từng chữ trên quyển sách bằng da, muốn tìm hiểu nội dung bên trong.

Thời gian trôi qua từng chút, trong nháy mắt đã qua nửa canh giờ.

Đôi mi Thẩm Lạc nhíu chặt từ trên sách ngẩng đầu lên, đột nhiên thở dài, quăng thư quyển ra giường, thân thể chổng vó nằm ngửa trên giường.

Mặc dù hắn phi thường muốn đọc hiểu văn tự trong quyển sách bằng da, nhưng hắn biết chữ cổ triện văn thực sự quá ít, trên một trang giấy nhiều nhất chỉ nhận ra bốn năm chữ.

Theo hắn biết, loại cổ triện văn này thập phần cổ lão, phi thường thâm thuý, hắn cũng chỉ biết một chút tạp ký lẻ tẻ ghi chép mà thôi, không nhận biết chữ, căn bản không có khả năng dựa vào tưởng tượng để giải đọc. Lấy trình độ của hắn, muốn hiểu huyền bí trong thư quyển, không khác gì người si nói mộng.

“Chẳng lẽ trước phải đi học cổ triện văn?” Thẩm Lạc thầm nghĩ.

Chỉ là trong thời gian ngắn đi đâu học đây? Tối thiểu tại Xuân Hoa huyện, hắn chưa từng nghe nói trong thành có vị đại nho nào, có thể thông hiểu cổ triện văn.

Dù có thể tìm ra người biết được loại văn tự này, nội dung trong sách cũng không thể tiết lộ ra ngoài. Dù sao loại đồ tốt có thể tu hành đắc đạo này, cá nhân nào gặp phải đều khó tránh khỏi sẽ sinh tâm tư.

Càng nghĩ, hắn càng không tìm ra một biện pháp nào ổn thỏa.

“Không biết năm đó vị “Vu Thiên Sư” kia giải quyết vấn đề này thế nào? Hắn vốn là lái đò trên sông, cũng không hiểu cổ triện văn mới đúng.”

“Được rồi, cùng lắm thì tốn một năm nửa năm nghĩ cách trước học được chữ cổ triện văn này đã. Dù sao hiện tại Tiểu Hóa Dương Công ta đã viên mãn, chừng ấy thời gian vẫn có thể chậm trễ được…” Thẩm Lạc xoay người ngồi dậy, cầm quyển sách bằng da kia lên, nhưng động tác trong tay ngừng lại, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *