Huyền Huyễn, Tiên Hiệp

Đại Mộng Chủ

Chương 188 – long tượng chi lực

Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

***

Bởi vì hắn có thể cảm ứng được rõ ràng, theo thiên địa linh khí từng lần một rèn luyện nhục thân, cơ bắp xương cốt hắn tham lam hấp thu những thiên địa linh khí kia, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng mạnh lên.

Mà theo thiên địa linh khí rót vào, lỗ chân lông bên ngoài thân bắt đầu tuôn ra từng luồng từng luồng mồ hôi, bên trong ẩn chứa tạp chất màu đen, tản mát ra một cỗ mùi gay mũi.

Thẩm Lạc nhìn thấy tình huống này, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Lúc Luyện Khí kỳ, hắn đã trải qua quá trình thiên địa linh khí dịch kinh phạt tủy, vốn cho rằng lần đó đã tống xuất hết tạp chất thể nội, hiện tại xem ra còn lưu lại rất nhiều bên trong.

Nếu không phải tu luyện Hoàng Đình Kinh, những tạp chất này không biết còn tồn tại trong cơ thể hắn bao lâu nữa.

Theo từng luồng từng luồng tạp chất màu đen bài xuất ra, thân thể của hắn trở nên nhẹ nhàng rất nhiều, tựa hồ tháo xuống một loại gánh nặng nào đó.

Cỗ cảm giác nhức mỏi nhói nhói kia giờ phút này cũng dần dần biến mất, biến thành một loại cảm giác xốp giòn trướng lên.

Thẩm Lạc thầm thở phào nhẹ nhõm, không còn cảm giác khó chịu kìm nén nữa, càng nhanh vận lên Hoàng Đình Kinh.

“Tu luyện Hoàng Đình Kinh này, hình như cũng không khó khăn như trong bài giảng nha.” Hắn vừa tu luyện, trong lòng vừa nổi lên một ý niệm trong đầu.

Bất luận là vận dụng thiên địa linh khí rèn luyện thân thể, hay là dung nhập nó vào nhục thân, thậm chí là thiên địa linh lực trong kinh mạch chuyển hóa thành pháp lực, đều thuận lợi đến kỳ lạ, dễ dàng làm được, căn bản không khó như Hoàng Đình Kinh đã nói. Trong đó một ít cửa ải khó mà thông qua, lại tuỳ tiện thông qua phảng phất hô hấp ăn cơm.

“Cũng không biết là do tư chất ta thích hợp tu luyện Hoàng Đình Kinh này, hay vì tu vi ta đã đến Xuất Khiếu kỳ, cho nên từ đầu tu luyện Hoàng Đình Kinh tương đối dễ dàng? Hoặc là cả hai đồng thời phát huy tác dụng?” Trong lòng của hắn suy nghĩ.

Nhưng rất nhanh Thẩm Lạc vứt bỏ những tạp niệm này, toàn tâm toàn ý vận chuyển Hoàng Đình Kinh, thu nạp càng nhiều thiên địa linh khí nhập thể.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua ba ngày ba đêm.

Thẩm Lạc một mực lẳng lặng ngồi trên bồ đoàn, không nhúc nhích.

Lúc này, trên người hắn bao phủ một tầng vảy đen, là do tạp chất trong cơ thể hắn bài xuất ra gặp mồ hôi bụi đất mà hình thành, che lên một tầng thật dày, tản ra một mùi hôi thối.

Nhưng Thẩm Lạc nhắm mắt tu luyện, lại không phát giác chút nào.

Hai tay hắn đặt ngang ở bên người bỗng nhiên nâng lên, kết động từng pháp quyết, bên ngoài thân bỗng nhiên dâng lên một cỗ kim quang nhàn nhạt, xông lên trời.

Kim quang lập tức một phân thành hai, tự hóa thành một đầu Giao Long màu vàng mơ hồ cùng một đầu Cự Tượng màu vàng mỏng manh, bay múa quanh thân thể hắn.

Kim Long Kim Tượng xoay một hồi, giống như chơi đùa bổ nhào vào cùng một chỗ, phát ra trận trận thanh âm long ngâm tượng hống, làm không khí phụ cận rung động ầm ầm.

Lớp vảy đen trên người Thẩm Lạc lập tức bị chấn nát, bắn ra bốn phía, đánh lốp bốp vào vách núi và trên mặt đất, bất quá trên thân vẫn như cũ lưu lại một chút.

Hắn từ từ mở mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, tựa hồ đang lộ ra vẻ tươi cười, chóp mũi đột nhiên truyền đến một mùi thối, nhíu mày vội nhìn trên thân.

Sắc mặt hắn trầm xuống, lập tức bấm niệm pháp quyết vung lên.

Trong không khí bên ngoài sơn động hội lụ lại thủy khí, rất nhanh ngưng tụ thành một dòng nước, vọt lên thân Thẩm Lạc, mang đi tất cả vết bẩn.

Dòng nước lập tức xoay một vòng trong sơn động, cuốn hết lớp vảy đen vừa mới vẩy ra, đưa ra ngoài động.

Sắc mặt Thẩm Lạc buông lỏng, nhìn hư ảnh Long Tượng quanh người, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

Trải qua ba ngày ba đêm khổ tu, rốt cuộc hắn tu thành mười hai câu đầu Hoàng Đình Kinh, cũng chính là Luyện Khí kỳ.

Trong cơ thể hắn pháp lực không tăng thêm bao nhiêu, nhưng nhục thân lại phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất. Mật độ xương cốt cơ bắp tăng cường mấy lần, ngũ tạng lục phủ tựa hồ cũng tăng cường không ít. Khi hô hấp, một cỗ cự lực giống như Long Tượng ở trong cơ thể hắn quay cuồng.

Hai tay Thẩm Lạc buông xuống bấm niệm pháp quyết, kim quang trên người lập tức chậm rãi thu lại. Hư ảnh Kim Long Kim Tượng cũng biến mất theo, sau đó đưa tay đánh một quyền về hướng hư không vách động phụ cận.

Nắm đấm đánh trúng không khí nổi lên tầng tầng gợn sóng như nước, vô cùng nhanh chóng đẩy về phía trước.

“Bốp” một tiếng vang nhỏ, một quyền ấn sâu vài tấc rõ ràng xuất hiện trên vách động cách hắn mấy trượng, cả tòa sơn động cũng chấn động theo.

Thẩm Lạc thu cánh tay về, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.

Giờ phút này hắn không dùng pháp lực, đơn thuần dựa vào lực nhục thân, cũng đủ để chống lại tu sĩ Tích Cốc kỳ. Hoàng Đình Kinh có tác dụng tăng cường nhục thân thật là kinh người.

Hắn mới chỉ tu thành cảnh giới đầu tiên của Hoàng Đình Kinh, nếu như lại tu luyện mấy tầng sau, thật không biết lực lượng sẽ cường đại đến cảnh giới gì.

Bất quá Thẩm Lạc cũng không tự mãn, mấy ngày trước bên trong đại điện kia xem nhiều điển tịch Phương Thốn sơn, hắn đã được mở rộng tầm mắt. Thế giới tu tiên huyền bí vô cùng vô tận, lực nhục thân chỉ là một loại lực lượng, pháp lực, pháp thuật, luyện khí, trận pháp các loại, mỗi một loại nếu tu tới cao thâm, đều có thể phát huy ra uy năng kinh thiên động địa.

Hắn khẽ thở một hơi, lần nữa ngồi xuống, nhắm mắt tiến nhập trạng thái tu luyện.

Thiên địa linh khí phụ cận lần nữa cuồn cuộn tụ lại, bao phủ thân thể hắn.

Thời gian nửa tháng thoáng qua nhanh, hắn hét to một tiếng từ khe hở trong sơn động truyền ra, tiếng gào này như là sóng lớn ngập trời, đợt sau cao hơn, mãnh liệt hơn đợt trước, chấn cho toàn bộ sơn động rung động không thôi.

Nương theo tiếng hét, còn có kim quang chói mắt từ khe cửa đá sơn động chiếu xạ ra, lưu chuyển chớp động kịch liệt.

Trong kim quang còn truyền ra trận trận thanh âm long ngâm tượng hống, chỉ là bị tiếng thét trùng thiên kêu to kia đè xuống.

Trong sơn động, Thẩm Lạc ngồi xếp bằng.

Quanh người hắn xán lạn kim quang vờn quanh, ba đầu Kim Long, ba đầu Kim Tượng bay múa quanh người hắn, giữa kim quang chớp động, tiếng long ngâm tượng hống nối liền không dứt.

Kim Long Kim Tượng so với trước đó ngưng thực rất nhiều, nhìn sinh động như thật, bôn tẩu ở giữa nhấc lên trận trận cuồng phong, tiếng rít liên tục.

Sau một lúc lâu, Thẩm Lạc đột nhiên mở ra hai mắt, kim quang lóe lên quanh thân, ba đầu Kim Long và ba đầu Kim Tượng liền hóa thành một đoàn kim quang, lóe lên chui vào thể nội, không thấy bóng dáng.

Thẩm Lạc cúi đầu nhìn thoáng qua kim quang lượn lờ trên hai tay, mặt lộ vẻ hưng phấn.

Nửa tháng qua, hắn lấy tay tu luyện hai mươi tư câu khẩu quyết Hoàng Đình Kinh phía sau, kết quả một mạch mà thành như nước đến mương, như có trời trợ giúp. Bây giờ lực nhục thân lại lần nữa tăng nhiều, tăng thêm lực lưỡng long lưỡng tượng.

Thẩm Lạc đứng lên, bấm niệm pháp quyết tán đi kim quang bên ngoài thân, dùng sức nắm thành nắm đấm, lại phát ra hai tiếng nổ đùng, trên tay dùng sức quá lớn quá mạnh, không khí trong lòng bàn tay không kịp tràn ra bị bóp nát gây nên.

Hắn hoạt động thân thể một chút, xương cốt toàn thân lập tức phát ra liên tiếp thanh âm răng rắc, hai tay nhẹ nhàng vung lên, nhấn về phía hư không vách động phía trước một cái.

“Ầm ầm” hai tiếng trầm đục truyền đến!

Trên vách động phía trước trống rỗng thêm ra hai chưởng ấn thật sâu, như đao khắc rìu đục rõ ràng, cả tòa sơn động lắc lư kịch liệt, tựa hồ không chịu nổi lực hai chưởng này.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *