Ngôn Tình

Đại Boss Có Quyền Ghét Em

Chương 45 – Chap 45 Quyết định

Bệnh viện X

_Kết quả phổi không sao rồi, hô hấp rất tốt, Phong chủ tịch của tôi lần sau không biết bơi đừng tự ý nhảy xuống hồ bơi sâu như vậy, nguy hiểm lắm, tôi rất đau lòng

Trình Văn nhắc khéo, anh là trợ lý riêng của hắn, đã theo hắn từ ngày hắn bước chân vào tập đoàn

_Nhưng mà lý do tại sao một người sợ những nơi có nước mênh mông như ngài lại đến gần mấy nơi nguy hiểm đó vậy?

_Nói nhiều quá đi, không biết vợ cậu đồng ý gả cho cậu vì cái gì, mau thu xếp đi, tôi còn nhiều việc ở tập đoàn đã lâu không xử lý

Phong Thượng Đằng cau có hất tung cái chăn đang đắp trên người làu nhàu, hắn bước xuống giường, nhíu mày tỏ vẻ hậm hực, ký ức năm xưa chợt ùa về lúc nhỏ hắn từng nhìn thấy mẹ tự tử ở hồ bơi trông khi bố hắn vẫn đang ân ái với tiểu mật, từ đó về sau hắn rất ghét những nơi có nước…vậy mà hôm đó vì cứu cô hắn đã liều mình lao xuống nước, bỏ mặc cả quá khứ đang đeo bám ám ảnh

_Thủ tục xuất viện đã xong rồi…

Vương Lục Hy bước vào phòng bệnh, trên tay cầm giấy tờ xuất viện của hắn, gương mặt tươi tắn nhoẻn miệng nở nụ cười ấm áp, vừa trong thấy cô hắn rất bất ngờ, hắn cứ to mắt nhìn cô, riêng cô thì ngượng ngùng không dám nhìn hắn, giờ này hắn nghĩ cô đã lên xe về nhà mình rồi

_Có phải anh ấy muốn đuổi mình đi nên mới dùng thái độ đó?

Cô buồn bã nghĩ ngợi, cõi lòng như tan nát, chẳng phải cô quyết định chai mặt ở lại vì lo lắng cho ai đó. Bây giờ ở trước mặt người ta rồi lại lo lắng hồi hộp còn lo sợ như mình làm việc gì có tội

_Đồ ngốc còn không mau dọn đi muốn ở lại đây chịu khổ nữa à?

Phong Thượng Đằng cũng nghĩ thầm rồi độc thoại một mình như cô, cả hai nhìn nhau không nói câu nào hết, hắn không đá động đến chuyện cô dọn đi và cô cũng không nhắc đến chuyện đó, hôm nay tự dưng tư tưởng bị chi phối quá nhiều, hàng ngày gặp cô đều không có cảm xúc hôm nay lại rất khác biệt

_Có muốn uống nước không?

Thấy không khí căn thẳng quá, cô đến bàn rót cho hắn cốc nước, thân thiện nói chuyện

_Chúng ta về tập đoàn thôi Trình Văn

Phong Thượng Đằng phớt lờ cô dù cô đã đưa cốc nước đến tận tay hắn, hắn bỏ đi không thèm quay đầu lại nhìn cô, như là đang trốn tránh nhưng cô đã phát hiện ánh mắt trốn chạy, lần đầu ma vương tàn khốc lúng túng như vậy nhìn mà bất ngờ không tưởng

 
 
_Phong chủ tịch à, như vậy có phải quá tuyệt tình? Đó là vợ của ngài mà, tôi thì không bao giờ dám đối xử với vợ kiểu đó, cô ấy xử tôi mất

Trình Văn ái ngại nhìn hắn, anh không ngờ boss lớn của mình lạnh lùng đến vậy

_Tôi thấy Phong phu nhân tốt mà còn rất hiểu chuyện, thời đi học nghe vợ tôi kể cô ấy rất tốt bụng còn được nhiều người theo đuổi nữa

_Im đi nếu không hôm nay là ngày cuối cùng cậu làm trợ lý đó

Hắn bực dọc gầm gừ, từ lúc Trình Văn nói xong thì hình ảnh của cô lúc nào cũng ẩn hiện trong đầu hắn, lẩn quẩn như âm hồn không tan, vương vấn mãi ba chữ Vương Lục Hy

Hắn đến tập đoàn thì chỉ chuyên tâm vào giải quyết công việc, Trình Văn nhìn hắn ngồi trên ghế làm việc tự nhốt mình vào đống hồ sơ chất cao như núi chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm

_Đã mấy giờ rồi?

_6 giờ 30 phút rồi thưa Phong chủ tịch

_Chuẩn bị xe, tôi muốn về biệt thự

Trên gương mặt hắn không có nụ cười, bất cứ công việc gì cũng đều dựa vào thời gian biểu đã sắp xếp sẵn chứ không hề điều khiển mọi thứ bằng sở thích, với hắn bây giờ mọi thứ đều vô vị không có thứ gì làm hắn cười được

_Phong chủ tịch về nhà ăn cơm tối à? Nhưng xưa giờ ngài có như vậy đâu? Theo lịch giờ này phải ở hộp đêm tận hưởng mỹ nữ mới đúng chứ???

Trình Văn rất bất ngờ vì hắn, lần đầu tiên hắn về nhà ăn cơm tối với vẻ mặt sốt sắn, dù có lạnh lùng cũng không giấu nổi sự gấp gáp muốn về

_Chỉ là muốn xem cô ta dọn đi chưa thôi mà

Phong Thượng Đằng thở dài, ở trong siêu xe nhàn nhạt nói, hắn ngả đầu dựa vào ghế khép mi, tay mệt mỏi nới lỏng cà vạt

_Ngài thật sự muốn Phong phu nhân đi à?

Hắn đang thả hồn vào mây gió, hai mắt liền mở ra vì bị câu hỏi của Trình Văn làm thứct tỉnh, hắn không trả lời nhưng chắc là trong lòng đã có câu trả lời

 
 
Bên trong biệt thự, dì Tươi và Vương Lục Hy đang vui vẻ cùng nhau dọn cơm, cô và dì chẳng khác nào mẹ con

_Cái gì đây?

Dì Tươi phát hiện ra lá thư cô để lại cho mình. Dì tò mò gấp rút mở ra, còn cô thì loay hoay dọn bàn ăn nên không để ý

_Con không đi đâu nữa, con ở đây với dì hihi

Lời nói của cô lọt vào tai ai đó, khi hắn vừa bước chân xuống bếp đã bị lời nói hồn nhiên lôi cuốn

_Cái này mà là thư cho dì á? Sao chỉ toàn là dặn dò chăm sóc cho đại thiếu gia vậy?

_Cô ta còn chưa chịu dọn đi nữa??

Phong Thượng Đằng hậm hực trong lời nói nhưng gương mặt u ám đã chuyển sang vui tươi, tuy không cười nhưng tâm trạng rất tốt, có một loạt xúc cảm thoải mái khi hắn biết cô không đi khỏi đây nữa, hắn cũng không nói gì chỉ lẳng lặng dọn bàn ăn chuẩn bị, một hành động mà hắn chưa bao giờ làm, hắn lấy cô đã lâu nhưng chưa cùng nhau ăn bữa nào trọn vẹn, hôm nay nhất định phải thử

_Trời ơi đại thiếu gia, về khi nào vậy? Để…để tôi dọn bàn ăn cho…

Dì Tươi nghe tiếng lục đục dưới tủ chén thì nhìn sang phát hiện đích thân hắn đang chọn chén đũa, bất ngờ quá nên hoang mang luôn

_Xoảng…

Vương Lục Hy cũng vậy, cô bất ngờ không kém, cái nồi thuỷ tinh trên tay có món ô nấu cũng rơi xuống đất, vậy là hụt ăn một món, cô sợ hắn mắng nên rất gấp cúi xuống nhặt chúng lên

_Đứng dậy đi

Phong Thượng Đằng lao đến nắm bàn tay đang tính hoạt động vào đống đổ vỡ, hắn vờ cau có, kiệm lời nhưng hành động quan tâm vô cùng, sau đó hắn còn dùng tay bốc phần thức ăn bị rơi ăn thử, nó là món do cô nấu mà

_Ơ, bẩn lắm…

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *