Dị Giới

Dã Thú Ngửi Tường Vi

Chương 19 – Mật Tương

Buổi tối khi tắm rửa, Từ Trường Thanh có chút kinh hỉ, đáng nói là trong nhà lại có một gian, vách tường toàn bộ dùng đá thật dày, khe hở bôi nhựa cây ghép thành, bên trong có một thủy trì ấm áp bằng ngọc, tuy rằng không lớn chỉ đủ một người sử dụng, nhưng đã là cực kì xa xỉ, bên trên vách đá được khảm ngọc, ngọc chất tuy rằng bình thường, so với thùng gỗ mạnh hơn gấp trăm lần.

Từ Trường Thanh đối thủy trì này thật sự yêu thích, nhớ rõ Từ gia tổ trạch đại khái cũng có cùng loại ngọc trì, bất quá lấy thân phận thứ tử không được sủng của hắn, cũng chỉ có thể nghe nói mà thôi.

Vân di biết hắn thích tắm rửa, lúc nhóm lửa nấu cơm, liền sớm nấu nước nóng đổ vào ao cho hắn, đợi cơm nước xong nghỉ ngơi trong chốc lát lại tiến vào, bên trong đã bị hơi nước nóng xông đến ấm áp như xuân, Từ Trường Thanh đóng cửa, thoát quần áo tiến vào trong thủy trì, cả người ngâm vào, lập tức vô cùng thư sướng, ngọc thạch dưới thân cực kì bóng loáng, bị nước ấm kích thích hơi hơi có chút năng, cũng là năng di đến ưu việt.

Từ Trường Thanh khép hờ mắt, từ không gian tùy tay lấy ra nụ hoa khô, lung tung ném một nụ tới đáy ao, trong chốc lát, nước ao trong suốt liền nhiễm một tầng hồng nhạt, tinh khí nồng đậm bốc lên, Từ Trường Thanh sờ sờ ngọc chất trì duyên, ngọc phiến cũng không thể xem như ngọc tốt, chỉ là ngọc hạ đẳng bình thường cắt thành khối lớn nhỏ được khảm vào trong thủy trì, thậm chí có vết rạn, bất quá có thể tìm được nhiều khối màu sắc giống nhau như vậy cũng giá trị không ít tiền, Từ Trường Thanh lại cảm thấy tòa nhà này mua thật sự là quá tiện nghi, giống như trên trời rớt xuống đôi kim nguyên bảo, đột nhiên nện ở trên đầu hắn.

Bất quá, sau khi thử chỗ tốt của ngọc trì này, không bằng lòng trước đó của Từ Trường Thanh đã sớm tan thành mây khói, hiện tại muốn cấp tốc muốn chiếm ngọc trì này, ngày mai nhất định phải khiến Vân di cầm địa khế mới tốt.

Lập tức, Từ Trường Thanh nín thở chìm vào trong nước, nửa ngày mới từ trong nước chui ra, chỉ cảm thấy trên mặt hơi nóng lên, lỗ chân lông cả người nở ra, rồi lấy ra ngân bình đựng lục dịch, Từ Trường Thanh vì tiện mang theo, đã sớm ở tiệm ngọc mua mấy cái ngân bình nhỏ tùy thân lưu dụng, mỗi một cái chỉ đại khái lớn bằng ngón út, đựng một hai giọt lục dịch thủ dùng cũng phương tiện, cái khác đều tích cóp tại chung rượu lý tồn . phương cái thạch hơi đầu

Sau đó, từ trong ngân bình nhỏ ra một giọt vào tron nước, hắn hiện tại có nụ hoa ngâm mình đã rất ít dùng lục dịch, lần này dùng tới một giọt chỉ là muốn dưỡng này ngọc bích rạn trong ao, ngọc thạch không phải vật chết, tương phản có linh tính, ngươi được lợi từ nó đồng thời, nó cũng cần ngươi tỉ mỉ bảo dưỡng, nếu không qua vài năm, này ngọc liền “Chết”, như một đống đá không có linh khí, làm sao có thể khiến người thích, lúc này đối với nó tốt cũng là vì về sau có thể dài lâu hưởng thụ nó. gian đến nổi lên một àtướng chiếm đa số quân ít lý hơi thượng chút đ hơi của hơi ạm nước là

Còn nữa, ngọc bích nếu hấp thu lục dịch, ngọc chất sẽ tăng cấp, ở trong chứa tinh khí, Vân di tắm rửa cũng có thể được lợi, như thế thật sự là một công ba việc a, Từ Trường Thanh ngâm đến thư thái, vừa nghĩ như vậy liền nhịn không được cười ha ha, tâm tình vốn buồn bực cũng trở thành hư không.

Từ Trường Thanh mỗi lần ít nhất cũng phải ngâm nửa canh giờ, vì thế liền dùng vải bông sấp nước đặt trên mặt, ngửa đầu dựa vào bên cạnh ao, thần thức lập tức tiến nhập trong núi nhỏ.

Lúc núi nhỏ này cùng lúc trước đã cách biệt một trời, khắp nơi tràn ngập sinh cơ, muôn hồng nghìn tía, xuân cơ dạt dào.

Ở dưới giàn tử tường vi, Tử Tử đáp tiểu hoa cái, đoạn thời gian trước nàng để Từ Trường Thanh bàn ghế đá cho nàng, còn có một giường đá nhỏ đặt ở nơi này, hiện tại nơi này đã muốn thành tiểu nhạc viên tư nhân của nàng.

Nói là giường đá, núi nhỏ này nơi nào cũng có đá, tùy tiện tìm một khối mở ra đều là ngọc, Từ Trường Thanh tìm cả núi nhỏ, mới rốt cục tại lưng núi tìm được một khối cực phẩm tử ngọc lớn, dùng ý niệm cùng ba thiên thời gian cắt thành hình, ngọc này đối với Tử Tử rất có ưu việt, bàn ghế đá cũng là dùng tử ngọc còn lại làm .

Từ Trường Thanh đến, nàng đang ngồi ở trước bàn tử ngọc, chân nhỏ vung vẩy được bàn, trong tay bưng một bát ngọc trong suốt, cẩn thận dùng ngón tay nhỏ quệt lấy thứ gì đó bỏ vào trong miệng, kế tiếp liền nhắm mắt lại, cái miệng nhỏ nhắn hưởng thụ xoạch một tiếng, giống như ăn mỹ vị gì đó.

Từ Trường Thanh đi đến cười hì hì hỏi:“Này, tiểu tham miêu, đang ăn vụng cái gì thế ?”

Tử tử thấy hắn đến, lập tức hoan hô một tiếng nhảy xuống khỏi ghế, giống như con bướm nhỏ bổ nhào vào trên người Từ Trường Thanh, ôm chân hắn, mắt to ngập nước nhìn hắn, nhu nhu ngọt ngào nói:“Tử tử đang ăn mật đường, ăn rất ngon.”

Từ Trường Thanh kéo Tử Tử đi đến bên cạnh bàn nhìn, chỉ thấy trong bát ngọc có nữa bát hổ phách quỳnh tương, lập tức ngạc nhiên:“Nga ? mật này từ đâu mà đến?”

Tử tử nói:“Trùng trùng là ngươi mang vào a, ngay từ đầu chỉ có mấy con, hiện tại đã có rất nhiều đâu, chúng nó mỗi ngày đều thực ngoan thực cần lao lấy phấn từ Tử Tử, làm ra mật hoa vàng vàng, còn tặng cho ta một ít, rất thơm, ngươi ăn a.” Nói xong Tử Tử vui thích đem bát ong mật cao cao bưng cho Từ Trường Thanh.

Trùng trùng ? Từ Trường Thanh nghi hoặc nhìn mấy con ong mật cách đó không xa, đang bận rộn xuyên qua bụi hoa lấy phấn, đầu còn rất lớn, nga, đại khái là lần trước tại nhà Hổ tử gia lấy tường vi, thuận tiện mang vào trong núi nhỏ .

Từ Trường Thanh tầm mắt lại rơi xuống quỳnh tương màu hổ phách kia, ánh mắt bỗng nhiên có chút vui sướng, đây đều là mật hoa tường vi, nếu có thể thật muốn mang ra một ít cho Vân di ăn.

“Tử tử, mật này còn không ?” Từ Trường Thanh tiếp nhận hỏi.

Tử tử ngửa đầu nhìn hắn, vẻ mặt hưng phấn nói:“Có, trùng trùng thực cần lao, chúng nó làm ra rất nhiều mật……” Nói xong kéo Từ Trường Thanh ngồi xổm xuống chỉ vào hai tổ ong trong khe đá cho hắn xem.

Từ Trường Thanh cúi đầu cẩn thận xem xét, không nghĩ tới lúc trước chỉ là hai ba con côn trùng, hiện tại thế nhưng có nhiều như vậy, chẳng lẽ hắn không cẩn thận đem ong chúa vào ?

Vừa rồi Tử Tử nói rất nhiều, kỳ thật cũng chỉ có hai tổ mật mà thôi, nhìn vào khoảng sáu cân, thật sự không đành lòng cướp đoạt thành quả lao động của chúng.

Bất quá, ong mật thải mật là vì trữ lương thực qua mùa đông cho mình ăn, nhưng bên trong núi nhỏ này không chia mùa đông hạ, hoa tường vi vẫn nở rộ, chúng nó tự nhiên không cần chịu đói, nếu vậy thải mật xuống, về sau tổ ong có mật thế này còn rất nhiều.

Cho nên, Từ Trường Thanh cũng không gấp gáp nhất thời, Tử Tử thấy hắn nhìn lâu, liền nhịn không được kéo tay Từ Trường Thanh nói:“Tử tử còn muốn làm đồ, mau làm đồ cho Tử Tử ……” Nói xong kéo Từ Trường Thanh đến bên một khối đá.

“Làm vò đựng.” Tử tử mềm mềm nói.

“Vò đựng ? đựng mật đường ?” Từ Trường Thanh tinh thần rung lên, lập tức sắn tay áo, có chút nhiệt tình.

“Đựng hoa và mật, làm mật tương……” Tử tử đắc ý nói.

“Tương ?” Từ Trường Thanh ngẩn ra,“Đó là cái gì vậy ?”

“Chính là dùng mật đường và hoa làm tương…… Tử tử làm ăn rất được.” Tử tử vỗ vỗ ngực.

“Nga, vậy phải làm bao nhiêu vò ?” Nghe giống điểm tâm, Từ Trường Thanh không dị nghị, mặc kệ nó là cái gì, đến lúc đó đi theo ăn là được.

“Trước làm ba cái đi, về sau không đủ lại để cho ngươi làm !” Tử tử thuần thục chỉ huy .

Núi nhỏ này là vật sở hữu của Từ Trường Thanh, chỉ có Từ Trường Thanh có thể cắt đá, Tử Tử cắt không được, cho nên mỗi lần đều phải nhờ Từ Trường Thanh hỗ trợ, Từ Trường Thanh không một câu oán hận, mỗi ngày uống trà hoa của Tử Tử, vẫn nên có hồi báo, huống hồ, có thứ tốt, Tử Tử cũng sẽ giữ cho hắn, vì thế ra sức làm việc.

Đợi làm ra hai cái “vò”, đột nhiên nhớ tới chuyện này, liền hỏi Tử Tử ở bên cạnh ngồi xem nói:“Tường vi có trái cây không ?”

Tử tử nghe xong vui vẻ nói:“Có a, Tử Tử, phấn phấn, hoàng hoàng đều có Quả Quả.”

“Vậy trái cây đâu ?”

Tử tử hì hì cười từ trong yếm nhỏ đào nửa ngày, lấy ra hai quả nhỏ màu đỏ đưa tới bên miệng Từ Trường Thanh nói:“Cho nè, Tử Tử ăn ngon nhất ……”

Từ Trường Thanh có chút dở khóc dở cười, đành phải vẻ mặt trịnh trọng nhận lấy, nhìn nửa ngày nói:“Kỳ thật, cũng có thể nhưỡng rượu trái cây.” Bởi vì chuyện bán nhà, chủ xưởng rượu lấy lòng Vân di, cho người tặng hai vò đến, Từ Trường Thanh uống cảm thấy không tệ, cho nên vừa rồi làm vò đựng liền đột nhiên nghĩ tới.

“Rượu trái cây ?” Tử tử oai đầu hiếu kì hỏi:“Đó là cái gì nha ?”

“Đó là…… thứ có thể uống.” Từ Trường Thanh không biết giải thích với Tử Tử như thế nào, liền đành phải nói:“Ê ẩm ngọt ngào, ngày nào đó cho ngươi nếm thử.” Tử tử là hoa tinh, uống chút rượu hẳn là không có chuyện gì, Từ Trường Thanh nghĩ.

Tử tử vừa nghe Từ Trường Thanh cho đồ uống ê ẩm ngọt ngào, lập tức lấy lòng ôm lấy chân Từ Trường Thanh, khóe miệng nhịn không được chảy ra sương sớm, vẻ mặt chờ mong.

Từ Trường Thanh nhìn bộ dáng tham làm từ miệng nàng, thật sự là dở khóc dở cười, dù là hoa tinh, cũng là bé gái Tử Tử a.

Thật tìm chút công phu mới đem ba cái vò làm tốt, tuy rằng thủ công không tinh xảo nhưng thừa để đựng đồ, huống hồ Tử Tử chọn tảng đá này, là băng chủng mĩ ngọc trong suốt. Dù thô ráp, vẫn cực kì xinh đẹp, bên trong nếu đựng gì đó, bên ngoài sẽ thấy nhất thanh nhị sở, thật sự là không tệ.

Đợi từ trong núi nhỏ đi ra, cũng đã ngâm không sai biệt lắm, Từ Trường Thanh luôn ngủ sớm, về phòng liền ngủ, cũng không bởi vì đổi chỗ ngủ không được, ngược lại ngủ càng say.

Ngày thứ hai Vân di quả thực cầm địa khế và phòng khế, buổi chiều liền trực tiếp đi tướng quân phủ.

Từ Trường Thanh hai ngày này, mỗi khi luyện tự một lát, lại chạy đến cạnh cửa lớn hé ra, quan sát tướng quân phủ, trước kia khi ăn xin nghe nói qua, Chiến Vô Dã mười tuổi lên chiến trường, dũng mãnh thiện chiến, tính cách tàn bạo, giết người không chớp mắt, một lời không hợp sẽ ra tay …… Tuy rằng hiện tại nhìn bề ngoài coi như có khuông có dạng, nhưng ai biết bên trong có phải không dễ hầu hạ hay không.

…… Cũng không biết có ngược đãi hạ nhân hay không?

Từ Trường Thanh đang lo lắng, thì nghe từ trong phủ tướng quân đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thê lương tthảm thiết, khủng bố đến cực điểm, Từ Trường Thanh sợ tới mức run lên, thiếu chút nữa té ngã.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *