Ngôn Tình

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 463 – Đến tột cùng anh có muốn hay không?

Cơ thể đồ sộ của Lục Hàn Đình cứng đờ, bên tai đều là tiếng nói trong vắt mềm mại của cô gái, cô nói Lục tiên sinh, chúng ta cùng hưởng một tuần trang mật  năm ngày nhát.

Hệt như chiếc lông vũ nhẹ nhàng xẹt qua tim hồ nước tim anh, khiến trên mặt hồ gợn lên từng vòng sóng rung động, cỗ tay mảnh khảnh của cô vẫn còn ở trong lòng bàn tay của anh, da thịt cô bé trơn trượt như tơ lụa, mềm mãi không khớp xương, giống như đúc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ rượu anh giấu nơi góc giường, hồi lâu anh khàn giọng mở miệng: “Em, có  phải đã biết gì rồi không?”

Trời sinh anh có tính cảnh giác rất cao, đã sớm phát  hiện cô không bình thường.

Hạ Tịch Quán gật đầu: “Dạ, chuyện nên biết em đều  biết hết rồi.”

Đôi mắt Lục Hàn Đình hệt như vét mực phảy lên, bên   trong chứa cơn bão nhỏ mãnh liệt, biến đổi khó lường,  rất nhanh anh cắn răng, hung ác nói: “Ai nói cho em  biết, anh đi tìm bọn họI”  Anh buông cô ra đi liền.

“Lục Hàn Đình!” Hạ Tịch Quán ở phía sau gọi anh lại: “Anh đi đi, anh đi rồi sẽ không bao giờ gặp lại em  nữa!”  Bước chân Lục Hàn Đình dừng lại, lại quay người sang, đập vào mắt là viền mắt đỏ hồng của cô gái, đôi mắt sáng trong đã dâng lên một tầng hơi nước trong  SUỐT.

Cô sắp khóc rồi.

Lục Hàn Đình đi nhanh qua, lôi cánh tay mềm của cô dùng sức kéo vào trong ngực mình, khuôn mặt tuấn tú vùi vào mái tóc dài của cô, tham lam hít lấy mùi hương trên người cô, cất giọng khàn khàn u ám: “Quán Quán, anh hy vọng em cái gì cũng không biết, anh đã dùng hết khí lực toàn thân đẩy em đi, em bây giờ nên  ở Đề Đô, em nên thải độc.”

Hạ Tịch Quán rũ xuống hàng mi nhỏ dài, chôn khuôn  mặt đong đầy lệ vào cổ anh, dùng bàn tay nhỏ bé ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh: “Em cũng muốn đi, thế  nhưng, Lục tiên sinh, em luyến tiếc anh.”

Lục Hàn Đình siết chặt cánh tay rắn chắc, sức lực lớn đến mức hận không thể khảm cô vào xương tủy mình: “Quán Quán, đừng lưu luyến anh nữa, đừng để anh thấy em vẫn thích anh, bằng không, anh sẽ bị dằn vặt  đến điên mắt.”

Nói xong, Lục Hàn Đình liền ép buộc chính mình buông lỏng cô ra, anh nắm lấy bàn tay nhỏ của cô trong lòng bàn tay mình, kéo cô đi về phía trước: “Đi, chúng ta trở về Hải Thành, đến sân bay, anh đưa em  lên máy bay, tiễn em đi.”

Sải chân của anh rất lớn, Hạ Tịch Quán bị kéo đến lảo đảo nghiêng ngã đi theo phía sau anh, cô đầm đìa nước mắt nhìn gò má trăng bệch của anh, nhỏ giọng nghẹn ngào nói: “Em đi rồi, thì anh làm sao bây giờ,  lần này anh lại muốn uống bao nhiêu thuốc ngủ nữa?”

Lục Hàn Đình mím đôi môi mỏng: “Anh vốn là có  bệnh, không liên quan đến em, đừng lãng phí thời  gian lên anh.”

“Ừm.”

Hạ Tịch Quán gật đầu, chiếc mũi thanh tú của cô đỏ bừng, nghẹn ngào: “Cho em năm ngày, chỉ năm ngày có được không, em cam đoan sau năm ngày liền bay đến Đề Đô, từ nay về sau cuộc sống của em sẽ không dính dáng gì đến anh nữa, em sẽ không tìm anh nữa, anh cũng sẽ mãi mãi không gặp được em đâu, chỉ năm ngày, Lục tiên sinh, lần trăng mật này,  đến tột cùng anh có muốn hay không?”

Bước chân của Lục Hàn Đình chậm rãi dừng lại, không còn có cách nào nhắc chân được, anh nghiêng người, nhìn khuôn mặt nhỏ của cô gái thắm đẫm nước  mắt.

Anh đã xài hết khí lực toàn thân cùng tự chủ đầy cô đi, thế nhưng cô lại mềm yếu nghẹn ngào với anh muốn lần trăng mật, trong lòng tất cả hàng rào phòng ngự  đều ầm ầm đồ xuống, anh ở trước mặt cô thất bại   thảm hại.

Anh thua.

Anh thừa nhận lời dụ dỗ của cô lại lần nữa thiêu cháy ích kỷ và chiếm hữu của anh, năm ngày này, anh nằm  mơ cũng muốn!  Làm sao có thể không muốn đây?  Anh đối với cô cho tới bây giờ chưa từng chống cự lại  được.

Rất lâu sau, Lục Hàn Đình khàn khàn bật ra một chữ:  “Muốn.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *