Ngôn Tình

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 435 – Lần này, mày trồn không thoát đâu

Hạ Tịch Quán vừa dứt lời, con ngươi Hạ Nghiên Nghiên đột nhiên co rút rồi phóng đại, bên trong lộ ra bất an cùng hoảng sợ.

Mắt phải của cô ta cứ giật lên, trong lòng có linh cảm không tốt, quả nhiên, đây hết thảy là tính toán, cô ta trúng kế, mẹ cô ta còn bị bắt tại chỗ.

Hạ Nghiên Nghiên đóng rồi mở môi, phát hiện mình nói không nên lời, rất lâu sau cô ta mới tìm về âm thanh của mình: “Vậy… vậy thì sao, tôi không biết gì cả, đây hết thảy đều là mẹ tôi làm, tôi không hề biết, tôi thậm chí còn không biết bà ta đã làm gì.

Hạ Tịch Quán nhìn dáng vẻ cô ta giả bộ cố trấn định: “Hạ Nghiên Nghiên, miệng cô còn cứng quá nhỉ, nhưng mẹ cô đã nhận tội rồi, bà ta nói đây hết thảy đều là do cô làm chủ.

“Không có khả năng!”

Hạ Nghiên Nghiên nhanh chóng lắc đầu: “Mẹ tôi không có khả năng nói như vậy, tôi biết rồi, Hạ Tịch Quán, cô đang gạt tôi!”

Hạ Tịch Quán đưa tay kéo cổ áo Hạ Nghiên Nghiên cổ áo của, để cho cô ta thấy những cảnh sát kia trên sân cỏ: “Tôi lừa cô, những cảnh sát này còn có thể lừa cô? Hạ Nghiên Nghiên, mẹ cô đã nhận tội rồi, hơn nữa trên tay tôi có video giám sát này, hoàn toàn có thể định tội cho cô, nửa đời sau cô phải ở ngục giam mà sống!”

Không! Cô ta không muốn! Cô ta không muốn vào tùi Hạ Nghiên Nghiên muốn đẩy Hạ Tịch Quán ra: “Tôi không tin lời cô nói, một chữ cũng không tin, để bọn họ mang tôi đi a, tôi sẽ không nói cả, tôi muốn tìm luật sư của mình!”

Hạ Tịch Quán cười nhạt, cô lôi cổ áo Hạ Nghiên Nghiên kéo vào trong biệt thự, động tác gần như dã man thô bạo, trực tiếp kéo Hạ Nghiên Nghiên vào.

Hạ Nghiên Nghiên giãy dụa, nhưng không biết Hạ Tịch Quán lấy đâu ra sức lực, cô ta căn bản không giãy dụa được, cô ta bị kéo đến lảo đảo nghiêng một đường, lúc đứng vững được thân thể thì đã đến bậc thang.

“Hạ Nghiên Nghiên, còn nhớ chỗ này không, mười một năm trước mày hẹn tao đến đây, hạ thuốc mê tao rồi tự tay đẩy ông nội xuống cầu thang, mày nhìn kỹ một chút, ông nội đang nằm đó, chảy một vũng máu, ông ấy đang nhìn mày đó, ông nội đang nhìn mày!”

Hạ Nghiên Nghiên nhìn xuống, cầu thang này rất cao, lúc cô ta đứng ở đây thì có một loại cảm giác sợ hãi lúc nào cũng có thể sẽ té xuống.

Ký ức quay ngược về mười một năm trước, lúc đó cô ta đầy lão gia đẩy xuống dưới, ông cụ lôi cô ta một cái, cô ta suýt chút nữa thì cùng ngã theo.

Sau đó ông cụ ngã xuống trong vũng máu, lúc đó mắt ông vẫn mỏ, đôi mắt đục ngầu cứ như vậy, băng lãnh mà hung hăng nhìn chằm chằm cô ta, khiến cô ta bị nhìn đến toàn thân run lên.

Lúc đó cô ta cũng chỉ mới mười máy tuổi, vẫn là một đứa bé, trực tiếp ngồi phịch trên mặt đất, sợ hãi hít từng ngụm từng ngụm khí.

“Buông ra! Hạ Tịch Quán, mày mau buông tao ral”

Hạ Nghiên Nghiên sụp đỗ hét chói tai, cô ta dường như lại thấy cặp mắt kia của lão gia, cặp mắt đó như một con rắn độc vậy lặng yên siết lấy cổ cô ta, khiến xương cốt cô ta phát lạnh.

Hạ Tịch Quán dùng sức kiềm chế Hạ Nghiên Nghiên, đưa cô ta nhìn cầu thang, thậm chí cô còn dùng lực đẩy, đẩy nửa người Hạ Nghiên Nghiên xuống: “Hạ Nghiên Nghiên, nhiều năm như vậy mày sống tại nơi đây, mỗi ngày đều đi tới đi lui trên cầu thang này, lẽ nào mày chưa từng gặp ác mộng ư, ông nội đang trở về tìm mày đấy!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *