Ngôn Tình

Cô Vợ Thay Thế

Chương 1279 – sao giờ anh mới quay lại

Cố Mãn Mãn buông cánh tay đỡ Thẩm Lệ, đứng sang một bên.

Cố Tri Dân đi tới, vừa muốn giơ tay đỡ Thẩm Lệ, Thẩm Lệ lại đột nhiên cảm xúc kích động hét to: “Cứu con của cô ấy!”

“Thẩm Tiểu Lệ!” Cố Tri Dân nắm cánh tay Thẩm Lệ, kêu cô một tiếng.

Thẩm Lệ lại như không nghe thấy, miệng vẫn thì thào nói: “Nhanh cứu con của cô ấy!”

“Đã gọi xe cứu thương rồi.” Cố Tri Dân cảm thấy Thẩm Lệ không giống bình thường, ấm áp an ủi cô: “Xe cứu thương sẽ tới ngay, em đừng lo lắng, em nhìn anh, anh là Cố Tri Dân…”

Cố Tri Dân không hiểu về việc mang thai, nhưng cũng mơ hồ từng nghe thấy, dường như ba tháng đầu rất dễ sảy thai.

Bụng người phụ nữ này nhìn không quá rõ ràng, chảy nhiều máu như vậy, đứa bé hẳn là không giữ được.

“Cố Tri Dân?”

Thẩm Lệ quay đầu, giống như rất lâu chưa nhìn thấy anh, cẩn thận đánh giá anh.

Tiếp đó, cô đỏ mắt, nước mắt như vỡ đê: “Sao giờ anh mới quay lại.”

Giọng cô cũng nghẹn ngào, khuôn mặt đầy nước mắt.

Cố Tri Dân không biết cô thế nào, nhưng chỉ là nhìn cô khóc, đã cảm thấy tim như dao cắt, mở vòng tay ôm cô vào lòng, khẽ dỗ dành: “Đừng khóc.”

Cố Mãn Mãn ở một bên nhìn đến trợn mắt.

Đây là tình huống gì?

Đang tốt lành sao lại khóc rồi?

Còn nữa, hai người này lần trước gặp không phải còn là bộ dạng anh sống tôi chết sao?

Sao đột ngột lại ôm nhau.

Đúng, rất đột ngột.

Còn rất xứng đôi.

Làm cho Cố Mãn Mãn có chút muốn chèo thuyền cặp này rồi.

Tiếng xe cứu thương từ xa tới gần.

Cố Tri Dân cảm thấy người phụ nữ trong lòng đã dừng tiếng khóc.

Anh thở phào một hơi, không khóc thì tốt.

Không đợi anh mở miệng nói chuyện, Thẩm Lệ đã đẩy anh ra đứng thẳng người, cong môi cười: “Giám đốc Cố, kỹ thuật diễn xuất của tôi có phải càng thêm điêu luyện không?”

Cố Tri Dân sắc mặt hơi trầm xuống: “Em nói vừa nãy em là đang diễn kịch?”

“Phát huy ngẫu hứng, phục chứ?” Thẩm Lệ hơi hất cằm, thong thả giơ tay lau nước mắt trên gò má, mắt vẫn còn đỏ, lại rất hào phóng kiêu ngạo.

Cố Tri Dân không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm cô.

Thẩm Lệ trong lòng căng thẳng, như hoảng loạn vì bị nhìn thấu, cô nhanh chóng xoay người: “Cố Mãn Mãn, đi thôi.”

“A.”

Cố Mãn Mãn đáp một tiếng, ngây ngốc quay đầu nhìn Cố Tri Dân: “Giám đốc Cố, vừa rồi xảy ra chuyện gì?”

Cố Tri Dân không để ý cô ấy, quay người đi về phía xe mình.

Cố Mãn Mãn mê mang gãi đầu, vừa rồi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Về tới trong xe, phát hiện Thẩm Lệ nhắm mắt nghỉ ngơi, cô ấy ngồi xuống, lên tiếng gọi: “Chị Tiểu Lệ?”

“Buồn ngủ, đừng làm phiền tôi.” Giọng Thẩm Lệ nghe ra quả thực có vài phần mệt mỏi.

Cố Mãn Mãn bèn không lên tiếng nữa, an phận ngồi xuống.

Thẩm Lệ nghiêng đầu phía ngoài cửa sổ, ở nơi Cố Mãn Mãn không nhìn thấy, chậm rãi mở mắt.

Rõ ràng đã qua nhiều năm như vậy rồi.

Nhưng đột nhiên bị mở cánh cổng ký ức, cô mới phát hiện, chuyện đó luôn ở trong lòng cô, chôn càng sâu, càng bị thương gân cốt.

“Chị Tiểu Lệ, đến rồi.”

Cố Mãn Mãn cho rằng Thẩm Lệ thật sự ngủ, đến nơi mới lên tiếng gọi cô.

“Ừ.” Giọng Thẩm Lệ kéo dài, tiếng nghe ra quả như như vừa ngủ tỉnh.

Thẩm Lệ dựng thẳng người dậy, chán chường nhìn ra ngoài một cái, là Kim Hải.

Bữa cơm phía hoạt động chuẩn bị cũng mời Cố Tri Dân, sắp xếp địa điểm ở Kim Hải, mới xứng với thân phận của Cố Tri Dân.

Cố Mãn Mãn xuống xe nhiệt tình giúp Thẩm Lệ mở cửa xe.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *