Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 86 – G: Sẽ không bao giờ thích anh!

Hành động của Dạ Mạc Thâm có chút điên cuồng, chờ đến khi anh bình tĩnh trở lại mới phát hiện không hợp lý, người trong ngực quá yên lặng, khác rất nhiều so với hình tượng kháng cự trước đó của cô.

Dạ Mạc Thâm cúi đầu nhìn cô với ánh mắt lạnh lẽo.

Không có giận dữ và thất vọng như trong tưởng tượng mà ngược lại, đôi mắt của cô rất bình tĩnh, giống như mặt hồ nước không gợn (} sóng.

Chuyện gì xảy ra vậy? Anh thô lỗ với cô như vậy mà cô lại không có một chút phản ứng nào? Một giây sau, Thẩm Kiều chớp mắt một cái rồi nhìn anh chằm chằm: “Dạ Mạc Thâm, có phải anh ghen hay không?” Dạ Mạc Thâm: “…” Thẩm Kiều tiếp tục chớp mắt mấy cái, cần thận nhìn chằm chằm con ngươi sâu thằm của anh, giống như muốn tìm ra chút cảm xúc từ trong đôi mắt của anh.

() “Đúng hay không?” Thấy anh không trả lời, Thẩm Kiều nhịn không được lại hỏi một câu.

Dạ Mạc Thâm: “…” Trán anh nổi lên gân xanh, anh giận dữ như vậy, lần đầu bị một người phụ nữ chọc giận đến tím mặt, sau khi làm ra những chuyện vừa rồi mà cô còn bình tĩnh hỏi anh có ghen hay không? Thẩm Kiều thấy anh không đáp lời, cúi đầu nhìn thoáng qua bộ quần áo màu xanh đã bị xé nát, nhẹ giọng nói: “Nếu như không phải ghen thì anh xé bọn chúng làm gì?” Bây giờ cả người Thầm Kiều chỉ () còn lại quần áo lót, cách một lớp áo sơ mi của anh, ánh mắt cô dán chặt lên người Dạ Mạc Thâm.

Ánh mắt của Dạ Mạc Thâm sâu thằm nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, bỗng nhiên châm biếm cười lạnh thành tiếng: “Cô gái tái giá, là ai cho cô ảo giác đề cô cảm thấy rằng tôi xé bộ y phục này là vì ghen vậy?” Đôi mắt của Thẩm Kiều trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Không phải ghen thì anh tức giận như vậy làm gì chứ?” Đôi mắt của cô còn sạch sẽ hơn nước, trực tiếp đi sâu vào lòng của anh, loại cảm xúc thăm dò và tò mò ở () đáy mắt của cô vô cùng sống động, dường như còn mang theo mong đợi.

Chờ mong? Người phụ nữ này… “Cô đang suy nghĩ gì vậy? Không phải cô nghĩ là tôi sẽ thích một người phụ nữ như cô chứ?” Thẩm Kiều dừng lại.

“Một món hàng đã qua sử dụng, bị chồng trước của mình vứt bỏ, đang có thai còn chạy tới chỗ quyến rũ người khác, Dạ Mạc Thâm tôi sẽ cảm thấy hứng thú với người như cô sao?” {} Vẻ mặt của Thẩm Kiều trắng bệch, cắn môi giải thích cho bản thân: “Tôi không quyến rũ ai hết, tôi chỉ vô ý đụng phải anh cả, lúc ấy tôi ngã hôn mê cho nên…” “Cho nên cô đang giải thích cho tôi là đã biểu diễn như thế nào với anh cả sao? Thẩm Kiều, cô đang giả vờ đáng thương với tôi sao? Chiêu này không thích hợp với cô.” Dạ Mạc Thâm nắm cằm của cô, nở nụ cười độc ác: “Nếu như cô đồng ý dùng thân thể lấy lòng tôi thì có lẽ tôi có thể suy nghĩ lại xem có nên tin tưởng lời nói vừa rồi của cô hay không.” ) Anh ta buồn bực, trêu tức cô, Thẩm Kiều đều cảm thấy không sao ca.

Thế nhưng Dạ Mạc Thâm chỉ cần dùng một loại giọng điệu độc ác và ánh mắt để nói chuyện với cô thì đã làm cho Thẩm Kiều cảm thấy anh đang cố ý nhục nhã chính mình.

Mà loại nhục nhã này, Thẩm Kiều không thể chịu được! Cô tức giận cắn môi dưới, ánh mắt uất hận nhìn chằm chằm anh.

“Anh đừng có mơ!” Bàn tay đang bóp cằm của cô lại mạnh thêm một chút, nụ cười độc ác () của Dạ Mạc Thâm càng sâu: “Làm sao? Không phải mới vừa rồi còn mang dáng vẻ mong đợi sao, cô gái tái giá, cô thích tôi đúng không?” Cái gì? Thẩm Kiều nghe được câu này thì ánh mắt có chút bối rối.

Sao cô lại có thể thích người vừa độc ác vừa quá đáng như Dạ Mạc Thâm chứ? Đầu óc của cô bị hỏng mới có thể thích người này.

“Là cô rung động lại còn muốn đầy trách nhiệm lên trên đầu tôi, hỏi tôi có thích cô hay không sao?” Vừa nghĩ đến có thể là cô thích mình thì nụ cười trên môi của Dạ Mạc Thâm không tự giác được lan () rộng, đáy mắt đen như mực ánh lên một chút vui vẻ.

Mà hình như Dạ Mạc Thâm vẫn chưa phát hiện ra.

Vào lúc anh hỏi thì Thẩm Kiều cúi đầu, trong đôi mắt sạch sẽ xuất hiện một tia đau lòng! Sao cô lại ngốc đến mức hỏi Dạ Mạc Thâm mấy chuyện kia chứ? Cô là đứa ngốc mới có thể tự mình đa tình đến hỏi anh có phải là vì thích cô nên mới ghen hay không, không cần nghĩ cũng biết là không có khả năng.

Mặc dù hôm qua cô đi theo Dạ Mạc Thâm đến biệt thự không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng dựa vào {) trực giác của người phụ nữ thì Thẩm Kiều cũng có thể cảm giác được anh đang tìm người, hơn nữa còn là một người rất quan trọng.

Từ lúc nào mà có chuyện của Thẩm Kiều cô chứ? Nghĩ đến đây, Thẩm Kiều cắn môi dưới, lúc ngầng đầu lên lần nữa thì trong mắt đã có chút tức giận.

“Tôi không có thích anh!” Thẩm Kiều nghiến răng nói ra từng câu từng chữ rồi nhìn chằm chằm đôi mắt đen như mực của anh, thêm một câu: “Anh nói đúng, đúng thật là tôi bị (} chồng trước vứt bỏ, còn mang thai, cho dù là ai cũng sẽ không thích tôi.

Tôi không có tự mình đa tình, nhưng tôi muốn nói với anh một câu, arih cũng ít tự mình đa tình đi, anh cho rằng tôi gả cho anh thì sẽ thích anh sao? Những lợi người như anh, dễ cháy dễ bạo phá, tính tình không tốt, tính cách độc ác, không tôn trọng nữ giới, luôn luôn giãm đạp tôn nghiêm của người khác dưới lòng bàn chân, là người không hiểu tôn trọng là cái gì, anh như vậy thì dựa vào cái gì mà cho rằng tôi thích anh?” Dường như Thẩm Kiều hét ra câu cuối cùng! () Sắc mặt của Dạ Mạc Thâm ban đầu đang xanh xám, nhưng sau khi nghe thấy lời trách mắng của Thẩm Kiều, có thể nói là hoàn toàn trở nên u ám, anh độc ác bóp lấy cằm của cô, sức lực lớn đến mức muốn bóp nát cằm của cô.

“Cô nói lại một nữa thử xem?” Thẩm Kiều nâng cằm lên, quật cường đối mặt với anh.

“Lặp lại thì lập lại, anh muốn nghe như vậy thì bảo tôi nói mười lần cũng được, tôi nói tính tình của anh độc ác, vĩnh viễn sẽ không thích anh, ưm…” Cô còn chưa nói xong thì mưa () hôn của Dạ Mạc Thâm ập đến như gió lốc, cắn môi của cô, công thành đoạt đất, bàn tay to lớn nóng bỏng xoa lưng cô, lòng bàn tay như mang điện làm Thẩm Kiều dâng lên từng trận run rầy.

Thẩm Kiều cảm thấy mình như chiếc thuyền nhỏ đang bồng bềnh trên biển cả, một cơn sóng đập tới làm cho cô ngã trái ngã phải không giữ được trọng tâm.

Nhưng dù ở đầu sóng có nguy hiểm thì thuyền cũng chỉ có thể dựa vào nó mà tiến về phía trước.

Lúc đầu Thẩm Kiều chống cự, nhưng sau đó cả người cũng trầm () luân ở bên trong, lúc cô vừa nhắm mắt thì Dạ Mạc Thâm lại bất ngờ tóm lấy bộ tây trang rồi trùm lên trên đầu cô.

Cô còn chưa kịp phản ứng lại thì trước mắt đã tối om, sau đó gáy của cô bị đè lại, Dạ Mạc Thâm ôm cô ở trước ngực.

Cùng lúc đó, Dạ Mạc Thâm giận dữ mắng: “Cút!” Chữ cút này rất có lực làm chấn động cả lồng ngực của Dạ Mạc Thâm, truyền tới trong lỗ tai Thẩm Kiều.

“Xin, xin lỗi!” ) Một loạt những âm thanh run rầy xin lỗi, sắc mặt Thẩm Kiều trắng bệch, nghe thấy tiếng bước chân lộp cộp di xa.

Vừa rồi cô ý loạn tình mê, chẳng lẽ đã bị mấy người kia nhìn thấy hết? Trong nháy mắt sắc mặt Thẩm Kiều tái nhợt, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn run rầy ở trong ngực của Dạ Mạc Thâm.

Dạ Mạc Thâm nhíu mày kéo bộ tây trang ra, nhìn cái đầu nhỏ đang tựa vào ngực mình.

Một lúc sau, anh lấy điện thoại rồi gọi cho Tiêu Túc.

} “Mang một bộ quần áo đến.” Mặt của Thẩm Kiểu càng đỏ, anh bảo người khác đưa quần áo tới, đến lúc đó… Bây giờ Thẩm Kiều đang oán trách Dạ Mạc Thâm, thế nhưng lại dựa vào ngực của anh không dám động đậy, dù sao bây giờ cô chỉ mặc quần áo lót, nếu như đứng dậy thì sẽ bị nhìn hết sạch.

Mười lắm phút sau Tiêu Túc đưa một bộ quần áo đến.

“Đặt ở cửa rồi đóng cửa lại.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *