Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 235 – Cô đang thương hại cô ta sao?

Cháu có tự tin không?

Tống An đột ngột nắm tay cô: “Do vấn đề tính cách nên ở bên cạnh nó có thể sẽ rất vất vả nhưng dì tin rằng nó không phải là không có tình cảm gì với cháu, chẳng qua là giữa hai đứa cần phải có thời gian tôi luyện.”

“Bởi vậy nên dì mới nói những chuyện này với con trước, hy vọng con có thể chuẩn bị tâm lý.”

Cần có thời gian tôi luyện?

Cô và Dạ Mạc Thâm có thể sẽ ly hôn khi đến thời hạn, họ còn bao nhiêu thời gian để tôi luyện nữa chứ?

Thẩm Kiều đột nhiên nghĩ tới tôi khuyên tai màu hồng phấn ban nãy, nếu anh thật sự có lòng mua tặng cô thÌ:..

Nếu… anh có chút tình cảm đối với mình.

“Được rồi, cháu chỉ cần nhớ kỹ những gì dì nói là được, uống thêm canh đi.”

Thế rồi Thầm Kiều lại uống thêm một bát canh dưới sự thúc giục của Tống An, ăn xong cô đứng dậy giúp Tống An thu dọn bát đũa. Khoảng chừng mười mấy phút sau, điện thoại di động của Tống An vang lên, bà thấy số điện thoại nảy lên màn hình liền trêu chọc liếc nhìn Thẩm Kiều một cái rồi mới nhận điện thoại.

“Còn biết gọi điện cho dì sao?

Cháu vẫn còn nhớ vợ mình đang ở chỗ dì hả? Rồi, ăn cơm xong rồi, bao giờ cháu tới? Được, đứa ngốc nhà cháu tự đến đón đi.”

Nói xong, Tống An cúp máy, sau đó bà nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Kiểu: “Cháu xem, đó không phải là quan tâm đến cháu à? Vậy nên… nếu cháu thích Dạ Mạc Thâm thì dù bất cứ giá nào cũng đừng từ bỏ, biết chưa?”

Hôm nay bà đã úp mở hết lần này đến lần khác, Thẩm Kiều không thể nào không hiểu được, cô gật đầu.

“Cháu biết rồi dì ạ, dì yên tâm, nếu có thể cháu sẽ cố gắng.”

“Vậy là tốt rồi.” Tống An cuối cùng cũng yên lòng, bà mỉm cười với Thẩm Kiều. Hai người chờ một lát, chuông cửa bên ngoài đột nhiên vang lên, Tống An chỉ vào cánh cửa: “Cháu mở cửa đi, nó đến đón cháu đó.”

Đột nhiên Thẩm Kiều hơi căng thằng. Từ sau khi biết được anh mua khuyên tai và có lẽ đang che giấu tình cảm với mình, trái tim Thẩm Kiều lại trở nên loạn nhịp mỗi khi nghĩ đến việc gặp lại anh.

“Đi đi, mang cả áo vest theo, coi như cháu chưa phát hiện chuyện hôm nay, chờ nó tự tay tặng đôi khuyên tai cho cháu, biết chưa?” Cập nhật tại

Tống An thấy cô dường như rất lo lắng ngồi trên ghế salon liền chỉ cho cô một chiêu.

Thẩm Kiều đột nhiên cảm nhận được Tống An thật sự là một bậc bề trên tốt bụng, cô đứng dậy cảm ơn bà rồi cầm áo vest ra mở cửa.

Cô hít sâu một hơi. Thẩm Kiều mở cửa liền thấy Dạ Mạc Thâm đang ở bên ngoài, Tiêu Túc ở phía sau anh, nhìn cô bằng ánh mắt bình thản.

Lúc Thẩm Kiều nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Dạ Mạc Thâm, cô đột nhiên nhận ra ánh mắt anh đang nhìn vào mình. Cô cúi đầu nhìn liền phát hiện mình vẫn đang cầm áo vest của anh.

Cô suy nghĩ rồi vội vàng trả lại áo vest cho anh: “Của anh này.”

Đôi môi mỏng của Dạ Mạc Thâm khẽ mím lại, ánh mắt lại nhìn vào gương mặt của cô, anh lạnh giọng nói: “Chúng ta về thôi, muộn rồi.”

Nói xong, cô bước về phía trước nhưng mới đi được hai bước, cổ tay cô đã bị Dạ Mạc Thâm giữ lấy sau đó kéo lại.

“Cô chạy đi đâu? Không mặc vào sao?” Anh cau mày không vừa lòng, kéo cô vào trong lồng ngực của mình, sau đó choàng áo vest lên vai cô. Khoảng cách rất gần, anh vừa vặn nhìn thấy vết thương trên cổ cô, đôi mắt lại sâu hơn mấy phần. Anh kéo căng áo vest, ngón giữa không cần thận vạch vào da cô, anh liền hỏi: “Có còn đau không?”

Ngón tay anh nhẹ nhàng xẹt qua như lông tơ, khiến Thẩm Kiều không kìm được run lên, sau đó run rầy nói: “Đố, đỡ nhiều rồi.”

Giọng cô run lên từng hồi, nghe thấy thế Dạ Mạc Thâm liền cau mày: “Sao giọng lại run như vậy?”

Thẩm Kiều tránh né ánh mắt anh, ho nhẹ một tiếng: “Có thể là…

hơi lạnh, chúng ta mau về thôi.”

Dạ Mạc Thâm thấy từ đầu đến cuối cô đều tránh né ánh mắt của anh nhưng nghĩ mãi cũng không rõ tại sao, chỉ có thể mím môi đáp: “Ừm.”

Sau đó Thẩm Kiều đứng dậy, chủ động đẩy anh đến cửa thang máy, Tiêu Túc ở bên kia đóng cửa lại hộ Tống An, nhóm người cứ như thế rời khỏi khu nhà của Tống An.

Sau khi lên xe, Thẩm Kiều tìm một chỗ ngồi xuống, vừa vặn là chỗ khuất tầm mắt của Dạ Mạc Thâm.

Xe ổn định rồi đi lên đường cái, sau khoảng mấy phút, Thẩm Kiểu nghe thấy Dạ Mạc Thâm hỏi mình bằng giọng trầm khàn.

“Sao cô không hỏi tôi đã đi đâu?”

Nghe thấy vậy, Thẩm Kiều sực tỉnh, phát hiện trong xe quá yên tĩnh.

Cô nhớ tới câu hỏi của Dạ Mạc Thâm liền thoải mái đáp: “Không phải anh đi xử lý sự chuyện của Thi Bảo Cầm sao?”

Dạ Mạc Thâm ngẩn người, anh lập tức nheo mắt lại nhìn chằm chằm vào cô: “Cô…”

“Lẽ nào không phải?” Thẩm Kiều nhìn về phía Dạ Mạc Thâm, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Đôi mắt cô vốn dĩ vừa trong trẻo lại lạnh lùng, nhưng khi đối mặt với cô Dạ Mạc Thâm lại nhớ đến người anh vừa gặp, trong lòng rất phức tạp, “Nếu tôi nói không phải thì sao?”

Thẩm Kiều: “Vậy anh đi đâu?”

Được rồi!

Dạ Mạc Thâm cảm thấy không nên nói cho cô biết trước khi điều tra rõ ràng sự việc.

Anh đột nhiên không nói lời nào, Thẩm Kiều cũng không thể làm gì.

Chỉ là cô nghĩ mãi không ra, ngoài chuyện này thì Dạ Mạc Thâm còn có thể đi làm cái gì nữa?

“Tôi bận rộn nhiều việc, không phải bôn ba chỉ vì chuyện của cô.”

Thẩm Kiều: “Tôi biết.”

Mắt cô rũ xuống nhưng tâm trạng không tệ. Việc nhìn thấy đôi khuyên tai kia và nghe những lời Tống An nói khiến cô cảm thấy hơi tự hào, có lẽ… phải nói là vui vẻ mới đúng.

Bởi vậy nên khi Dạ Mạc Thâm nói những lời này, cô cũng chỉ vờ như mình không nghe thấy là được.

Đồ mạnh miệng cay nghiệt, hừ, có bản lĩnh thì đừng mua khuyên tai cho cô nữa!

Nghĩ đến đây, khóe môi màu hồng của Thẩm Kiểu không nhịn được nhếch lên, đáy mắt cũng ngập tràn ý cười.

Dạ Mạc Thâm thấy cô cúi đầu nhưng anh không thể thấy rõ vẻ mặt cô vì đã bị tóc che khuất.

Dạ Mạc Thâm bỗng dưng cảm thấy hơi buồn chán.

Đột nhiên, Thẩm Kiều ngẩng đầu lên.

“Phải rồi, tôi quên không hỏi, Thi Bảo Cầm kia thế nào rồi? Cô ta và con cô ta có bình an không?”

Tiêu Túc lái xe ở đằng trước nghe thấy liền vội vàng đáp lại: “Mợ hai cứ yên tâm, hai người bọn họ đều không sao cả, không xảy ra án mạng, chẳng qua là sức khỏe suy yếu còn phải nằm viện.”

Nghe thấy họ không sao, Thẩm Kiều cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Không chỉ vì cô sợ liên lụy mà cô cũng biết Thi Bảo Cầm là một người phụ nữ đáng thương, cô không mong cô ta một xác hai mạng, như vậy quá đáng thương rồi.

“Mợ hai à, thực ra loại người này có gặp chuyện chẳng may cũng đáng đời lắm. Chúng tôi đã điều tra video của công ty bên kia rồi, là cô ta cố tình đến gây chuyện, cho dù có xảy ra việc gì tai họa cũng không đồ lên đầu mợ được, mợ không cần lắng.”

Nói tới đây, Thầm Kiều không nói gì nữa. Dạ Mạc Thâm liếc mắt nhìn cô: “Cô đang lo lắng cho cô ta?

Hay thương hại cô ta?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *