Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 231 – Trừ khi cháu muốn ly hôn với cô ây

Thẩm Kiều được Dạ Mạc Thâm đưa vào một phòng làm việc, còn đang nghi ngờ làm sao có thể tùy tiện bước vào đây như vậy, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Sao các cháu lại ở đây vậy?”

Thẩm Kiều nghe vậy mới bất ngờ phát hiện ra, người xuất hiện trong phòng làm việc lại chính là Tống An.

Không ngờ rằng lại có thể gặp được bà ấy ở đây, đột nhiên lúc này.

Thẩm Kiểu cảm thấy dì út của Dạ Mạc Thâm có cảm giác như xuất hiện ở khắp mọi nơi vậy.

“Oa, Kiều Kiều, sao cháu lại bị thương đến mức độ này?” Dì út Tống vừa nhìn thấy Thẩm Kiều bị thương thành ra như vậy, lập tức sợ đến mức giật mình.

Phản ứng còn dữ dội hơn lúc trước khi cô bị trúng độc, dù sao lần này là bị thương ngoài da, trên mặt, trên cổ, trên cánh tay, phủ đầy những vết thương lớn nhỏ, nhìn qua thấy mà ghê người, giống như đã trải qua một trận… Xâm phạm đáng sợ vậy.

“Dạ Mạc Thâm, không phải trước đó dì út đã nói với cháu rồi sao, phải bảo vệ vợ mình cho thật cần thận chứ? Cháu bảo vệ cô ấy như vậy đó hả?”

Dạ Mạc Thâm: “…”

Dạ Mạc Thâm bị Tống An trách mắng như vậy, cũng cảm thấy hình như từ trước đến nay mình chưa từng bảo vệ cô chu đáo, trước đây anh không suy nghĩ quá nhiều, nhưng mà lần này… Đã thấy dáng vẻ cô vết thương khắp người.

Đôi mắt Dạ Mạc Thâm tối đi mấy phần, giọng nói lạnh lùng: “Trước tiên cứ chữa trị cho cô ấy đã.”

“Chắc chắn là sẽ chữa trị, cháu cút ra ngoài trước di.” Tống An giữ Thẩm Kiều lại, sau đó đuổi Dạ Mạc Thâm ra ngoài, đóng cửa lại chữa trị vết thương cho Thẩm Kiều.

“Cởi hết quần áo ra đi, dì xem tình trạng vết thương cho cháu.”

Vì lúc trước đã từng cởi quần áo ra trước mặt Tống An một lần, cho nên lần này Thẩm Kiều không do dự nhiều, lập tức cởi bỏ cúc áo trên người, khi cởi quần áo ra cô vẫn cảm thấy da thịt rất đau.

“Đợi một lát!” Tống An ngăn lại, sau đó bước lên nhìn thoáng qua: “Là ai gây ra đây, thế mà lại có thể ra tay nặng như vậy. Quần áo dính cả vào miệng vết thương rồi, cháu đứng cậy mạnh giật ra, dì làm cho cháu.”

Thẩm Kiều không nhìn thấy sau lưng mình có dáng vẻ như thế nào, chỉ có thể mặc cho Tống An giúp mình, khi bà ấy kéo quần áo, mặc dù đã rất cẩn thận, nhưng Thẩm Kiều vẫn đau đến mức nhíu chặt đôi mi thanh tú, cắn môi dưới kiểm chế không để mình kêu lên thành tiếng.

Một lúc lâu sau, Tống An mới nói: “Được rồi.”

Lúc này Thẩm Kiều mới cởi quần áo ra, nhìn sau lưng cô, Tống An không kiềm chế được nhắm hai mắt lại, sau đó bảo cô ngồi yên đừng cử động, xoay người đi lấy thuốc.

Khi Tống An đi ra ngoài lấy thuốc, bà ấy nhìn thấy Dạ Mạc Thâm bên ngoài căn phòng, tức giận di tới đá cho anh một cái.

Dạ Mạc Thâm chịu đau, nhưng vẫn chỉ nhíu mày.

“Lần này dì không nói cháu nữa, cháu tự đi vào mà nhìn xem, nhìn xem cô ấy bị thương thành ra thế nào rồi.” Tống An nói xong đi thằng đi lấy thuốc, để lại một bóng lưng cho Dạ Mạc Thâm.

Dạ Mạc Thâm ngồi ngay tại chỗ sửng sốt một lát, nhớ đến dáng vẻ vừa nãy của Thẩm Kiều, thật ra chỉ riêng những vết thương lộ ra bên ngoài của cô thôi cũng đã có thể đoán được nơi không thấy được sẽ bị thương nặng đến mức nào.

Tống An chuẩn bị thuốc xong quay về, phát hiện Dạ Mạc Thâm thế mà lại ngồi nguyên tại chỗ không nhúc nhích chút nào, giận mà không có chỗ trút: “Cháu thật là một tên chết vì suy nghĩ!”

Nói xong đi thằng vào phòng, Dạ Mạc Thâm vẫn luôn ngồi đợi bên ngoài, đồng thời cũng đợi tin tức của Tiêu Túc phía bên kia.

Tống An khử trùng miệng vết thương của Thẩm Kiều xong mới bôi thuốc, đợi đến khi thời gian trôi qua rất lâu rồi, Thẩm Kiều vẫn còn canh cánh trong lòng kết quả của Thi Bảo Cầm bên kia, đợi đến khi cô đã xong xuôi, sau đó cầm quần áo lên mặc vào, tiếp theo trượt xuống khỏi giường.

“Mấy lần đều phải làm phiền đến dì, thật sự là cảm ơn dì.”

“Người một nhà không nói lời khách sáo, chút chuyện nhỏ nhặt này còn phải cảm ơn cái gì chứ?

Chẳng qua là cháu bị thương như vậy… Tạm thời không thể động vào nước, hơn nữa còn phải bôi thuốc hàng ngày nữa.”

Thẩm Kiều nghe vậy gật đầu: “Vâng, cháu sẽ chú ý.”

“Đúng rồi, ngoại trừ những vết thương trên người ra, cháu có cảm thấy khó chịu ở đâu nữa không?”

Thẩm Kiều nghe vậy cũng sững sờ, thật ra cô không hề cảm thấy khó chịu ở đâu nữa cả…

“Được thôi, xem vẻ mặt của cháu kìa, hẳn là không có chỗ nào khó chịu nữa cả, có điều cháu vẫn phải chú ý mới được, dù sao cháu là người đang mang thai, sau này những chuyện như thế… Vẫn phải tránh đi.”

Thế mà lại có người nhắc nhở chuyện cô đang mang thai một lần nữa, Thẩm Kiều gần như đã quên mất rồi, chẳng qua là cảm thấy lúc đó nếu bọn họ muốn đánh cô, cô cũng sẽ theo đến cùng, cô cũng không biết từ bao giờ mà mình lại trở nên xúc động như vậy, nhưng ngay từ đầu quả thật cô chỉ muốn giảng hòa, ai ngờ sau đó lại.. Xảy ra chuyện không thể ngăn cản được nữa rồi.

“Vâng, cháu biết rồi.” Thẩm Kiều gật đầu đồng ý, sau này cô thật sự phải nhớ kỹ chuyện này mới được.

Thấy dáng vẻ cô như đang định rời đi, Tống An không kiềm chế được nói: “Trước tiên cháu cứ nghỉ ngơi ở đây đã, dì sắp phải tiến hành một ca phẫu thuật, sau khi quay về sẽ kiểm tra miệng vết thương cho cháu lần nữa xem có bị nhiễm trùng không.”

“Nhưng mà…”

“Nếu cháu lo lắng đến những chuyện khác, dì sẽ nói với Mạc Thâm.”

Thẩm Kiều: “…Vậy được rồi, cảm ơn dì út!”

Dạ Mạc Thâm ngồi đợi bên ngoài rất lâu, Tiêu Túc gửi tin báo cho anh biết, nói người phụ nữ kia bình an mổ bụng sinh ra đứa bé, chẳng qua là một bé gái, bây giờ Lâm Giang đang chìm trong bối rối, nhưng mẹ con bình an, bảo Thẩm Kiều không cần phải lo lắng đến chuyện tổn hại mạng người nữa.

Thẩm Kiều không cần phải lo lắng nữa, nhưng mà… Bọn họ lại phải lo nghĩ rồi, làm Thẩm Kiều bị thương thành ra như vậy, cho rằng chỉ nói hai ba câu là xong hay sao?

“Chuyện này tôi biết rồi, cậu phái thêm mấy người bảo vệ ở đây, sau đó đi điều tra rõ ràng đầu duôi chuyện này di.”

Vừa cúp điện thoại xong, Dạ Mạc Thâm đã nhìn thấy Tống An đi ra, anh mím môi mỏng hỏi: “Vết thương của cô ấy sao rồi?”

“Hay lắm, cháu vẫn còn biết quan tâm sao? Dì còn tưởng rằng cháu không cần người vợ và đứa con này nữa rồi!”

Dạ Mạc Thâm nghe vậy lập tức nhíu chặt mày: “Ai nói cháu không cần chứ?”

“Vậy cháu đang làm cái gì vậy?”

Tống An chất vấn: “Từ lần trước dì đã nói với cháu rồi, thân là đàn ông phải bảo vệ vợ mình thật chu đáo, nhưng mà cháu đang làm cái gì vậy?”

“Cháu không biết cô ấy làm cái gì.” Dạ Mạc Thâm phiền muộn trả lời: “Hơn nữa gần đây cô không được bình thường lắm.”

“Ồ? Không bình thường như thế nào? Cháu có thể nói cho dì nghe một chút xem sao.”

Dạ Mạc Thâm liếc nhìn dì út của mình, từ sau khi mẹ mình qua đời, Tống An chính là người thân duy nhất trong lòng anh, trong lòng anh có điều nghi ngờ, không biết tìm ai để gỡ bỏ.

Nhưng mà, nếu nói với Tống An, có thể gỡ bỏ được.

Suy nghĩ đến điều này, màu sắc trong con ngươi Dạ Mạc Thâm tối sầm, một lát sau, anh kể lại những biểu hiện gần đây của Thẩm Kiều cho Tống An nghe.

Sau khi nghe xong, Tống An hơi nheo đôi mắt hẹp dài lại: “Cho nên sao? Cô ấy biểu hiện bình thường nên cháu không vui à?”“

“Khó hiểu.” Dạ Mạc Thâm mím môi, không vui đáp lại.

“Đúng là khó hiểu.” Tống An gật đầu, đột nhiên nở nụ cười lạnh lùng chế giễu anh: “Nhưng mà cháu có nghĩ đến tại sao cô ấy lại trở nên khó hiểu như vậy hay không? Thân là dì út của cháu, dì có thể nói rõ ràng cho cháu biết, phụ nữ vừa đa sầu đa cảm, lại còn rất nhạy cảm, cô ấy đột nhiên trở nên như vậy, nhất định là trong lòng đã ngầm quyết định một chuyện gì đó, hoặc là cháu đã làm chuyện gì khiến cô ấy thất vọng, hoặc là nói cái gì đó khiến cô ấy trở nên thay đổi. Còn nữa, một con người… Sẽ không dễ dàng thay đổi.

Cháu nên suy nghĩ lại xem bản thân cháu đã làm cái gì?”

Anh đã làm gì?

Dạ Mạc Thâm mấp máy môi, anh nghĩ không ra, rốt cuộc mình đã làm cái gì.

“Dù sao dì út chỉ nói đến bây giờ, nếu cháu và cô ấy đã kết hôn, thì phải cố gắng chung sống với nhau.

Trừ khi… Cháu thật sự muốn ly hôn với cô ấy…”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *