Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 220 – Sự thật về đêm mưa

Những lời chất vấn nghiêm khắc như vậy khiến đôi mắt của Hàn Tuyết U đỏ bừng.

“Thực xin lỗi, tôi chỉ là muốn đầy anh một chút, vừa rồi không phải cố ý đụng vào anh … Cậu Dạ, anh làm tôi đau, có thể buông tay tôi ra được không?” Trong khi nói chuyện, khóe mắt Hàn Tuyết U rơi một vài giọt nước mắt, rồi yếu ớt muốn rút tay về.

Dạ Mạc Thâm cười lạnh một cái rồi buông tay ra.

Hàn Tuyết U yếu ớt nghiêng người sang một bên, thân thể tựa vào tường như không xương, cô ta xoa xoa cổ tay đau nhức, trong lòng cảm thấy xót xa.

Cô vốn nghĩ rằng Dạ Mạc Thâm hẳn là có cảm giác với cô, chỉ cần cô dùng nhiều biện pháp hơn, anh nhất định sẽ bị cắn câu.

Cô ta không ngờ anh ta lại thô lỗ như vậy.

Nhưng mà … anh ấy càng kháng cự lại cô ta bao nhiêu thì Hàn Tuyết U càng có hứng thú với một người đàn ông lạnh lùng bá đạo bấy nhiêu.

Cô ta càng ngày càng muốn lấy được trái tim của anh ấy, loại đàn ông này chỉ cần đối phương có được trái tim của anh ta, thì người đó đã là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.

Nhưng, nếu muốn có được trái tim của anh ấy, phải không từ một thủ đoạn nào.

Hàn Tuyết U dựa vào tường nhắm mắt lại.

Kiều Kiều, mình … chỉ có thể thật xin lỗi cậu.

Dù sao Dạ Mạc Thâm cũng không thích cậu, vậy thì… cứ để mình đến đi.

Nghĩ đến đây, khi mở mắt ra ánh mắt của Hàn Tuyết U lại thay đổi, cô ta đứng lên một lần nữa, giọng nhỏ như muỗi kêu.

“Xin lỗi cậu Dạ, tôi không cố Anh đã chán ghét tôi như vậy……..Vậy, tôi sẽ rời đi trước.”

Đang khi nói chuyện, Hàn Tuyết U hướng phía trước rời đi, dường như vô tình mà nói: “Tất cả đều do tôi, nhớ cái gì không nhớ, lại phải nhớ kỹ cái đêm mưa gió đó … Bây giờ lại để cho anh chế giêu?”

Vốn dĩ cô ta muốn rời đi, Dạ Mạc Thâm cũng lười để ý đến cô ta, nhưng sau khi nghe thấy mấy lời lầm bầm của cô ta, ánh mắt lạnh lùng của Dạ Mạc Thâm lập tức biến hóa như là sóng to gió lớn, anh gọi một tiếng trước khi cô ta rời di.

“Đứng lại.”

Hàn Tuyết U nhất thời đứng tại chỗ như chim sợ cành cong cúi đầu sợ hãi, quay đầu lại kinh ngạc nhìn anh.

“Anh…. vừa nói gì vậy?”

Hàn Tuyết U vươn tay che miệng, hai mắt trợn to, hoảng sợ lùi lại: “Không phải, tôi không nói gì cả, anh nghe nhầm rồi!”

Nói xong cô ta quay người bỏ chạy.

“Chết tiệt, trở lại!” Dạ Mạc Thâm gọi cô ta lại, nhưng Hàn Tuyết U đã đạt được mục đích của mình, đương nhiên, cô ta sẽ không trực tiếp nói rõ ràng cho anh ấy biết, vì vậy cô sẽ không dừng lại, sẽ để thời gian cho anh ta nghỉ ngờ.

Ngay sau đó, Hàn Tuyết U biến mất ở chỗ rẽ.

Mặt khác ở bên kia, Thẩm Kiều đã đứng đợi tại chỗ rất lâu, sau khi đợi một lúc lâu, Hàn Tuyết U vẫn chưa trở lại. Khi cô đến, đường đi trong vườn hoa này thật phức tạp, Thẩm Kiều lo lắng sợ rằng cô ấy sẽ bị lạc hoặc không tìm thấy nhà vệ sinh, đợi thêm hai phút, vẫn không thấy bóng dáng cô ấy xuất hiện.

Cô đành phải đi về phía con đường khi cô đến đây, nhưng di không được bao xa cô đụng phải Hàn Tuyết U đang loạng choạng đi về phía bên này, Hàn Tuyết U suýt ngã vì cô ấy đi quá vội vàng.

“Làm sao vậy? Sao lại chạy vội vàng như vậy, đã xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Kiều đỡ lấy Hàn Tuyết U hỏi một câu, nhìn thấy hốc mắt cô ấy đỏ hoe, lòng cô chợt thắt lại.

Hàn Tuyết U lập tức quay lưng lại lấy tay lau mắt, “Không sao, mình không sao.”

“Nhưng … Tại sao cậu lại khóc?”

Thẩm Kiều nhíu mày nghỉ ngờ hỏi.

Không biết tại sao …Đột nhiên cô có một linh cảm rất mơ hồ.

“Có sao? Mình đã khóc?” Hàn Tuyết U cười, dùng sức xoa xoa mặt mình nói: “Đâu? Sao mình không biết? Chắc là vừa rồi rửa mặt không cần thận vô tình bị nước vào?”

Thẩm Kiều: “……… “

“Cậu không nói dối mình?”

“Này, mình nói dối cậu làm gì, mình không có khóc!”

Hàn Tuyết U nắm lấy tay cô, nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Đi thôi, chúng ta qua đó xem một chút.”

Mặc dù trong lòng Thẩm Kiều tràn đầy nghi ngờ, nhưng Hàn Tuyết U không muốn nói thì Thẩm Kiều cũng không giúp được cô ấy, thấy cảm xúc hiện tại của cô ấy cũng không có gì sai, cho nên cô cũng dần dần quên mất chuyện này.

Hai người đi dạo một lúc rồi trở về, ông cụ Dạ đã trở lại, sau khi nhìn qua Hàn Tuyết U, thấy cô ấy mang rất nhiều thứ đến nhà họ Dạ, họ tràn ngập niềm vui, bọn họ liên tục nói rằng có cơ hội nhất định gặp Hàn Thanh, bảo Hàn Tuyết U giới thiệu một chút.

Hàn Tuyết U nói rằng anh trai của cô ta rất bận, nếu có cơ hội, lần sau cô ta nhất định sẽ giới thiệu bọn họ với nhau.

Ông cụ Dạ vui vẻ đồng ý, sau đó mời Hàn Tuyết U ở lại ăn trưa.

Thẩm Kiều ở một bên nhìn có chút lo lắng, thật ra cô cũng hiều rõ tâm tư của ông cụ Dạ, ông ấy luôn muốn Hàn Tuyết U cùng Dạ Lẫm Hàn ở cùng một chỗ, sau khi mọi người rời đi, cô kéo Hàn Tuyết U vào góc phòng.

“Nếu ông nội Dạ bảo cậu lấy Dạ Lẫm Hàn, cậu có đồng ý không?”

Nghe đến đây, Hàn Tuyết U kinh ngạc trợn to mắt: “Làm sao có thể?”

Nghĩ nghĩ một lúc, cô ta tiếp tục “Kiểu Kiều, tuy rằng mình sẽ không xen vào quyết định của cậu, nhưng không có nghĩa là mình sẽ ở bên cạnh anh ta, dù sao anh ta cũng là cha đứa nhỏ trong bụng của cậu…Mình làm sao có thể cùng anh ta ở cùng nhau.”

Thẩm Kiều bĩu môi: “Như vậy có thể có chút phiền phức, ông nội Dạ muốn Dạ Lẫm Hàn kết hợp với cậu, cậu không thấy được sao?”

“.. Thật sao? Mình còn tưởng rằng ông ấy chỉ muốn quen biết anh trai mình, cho nên mới nhiệt tình như vậy.

“Cậu ngốc à? Với địa vị và danh tiếng của nhà Hàn ở Thành phố Ninh, ông nội Dạ hy vọng cậu có thể làm cháu dâu của ông ấy.”

“Vậy sao …” Hàn Tuyết U do dự cúi đầu xuống, “Vậy thì lần sau mình sẽ chú ý, mình nhất định sẽ không cùng Dạ Lẫm Hàn có cái gì.”

Thẩm Kiều không để lời nói của cô ấy trong lòng, Hàn Tuyết U chỉ nói rằng cô ấy sẽ không có bất cứ điều gì với Dạ Lẫm Hàn, nhưng cô ấy không nói rằng cô ấy sẽ không có bất cứ điều gì với Dạ Mạc Thâm.

Giữa trưa, khi mọi người đang dùng bữa, khuôn mặt của Dạ Mạc Thâm lạnh như băng, hơi thở lạnh băng trước mặt gần như đóng băng mọi thứ xung quanh, người giúp việc không dám tới gần anh, Thẩm Kiều không nhịn được thoáng nhìn anh.

Lúc sáng, cô nhận thấy rằng hơi thở trên người anh không đúng, tại sao bây giờ có vẻ càng nghiêm trọng?

Hôm nay là sao vậy?

“Tuyết U, lần sau rảnh rỗi hãy nhớ thường xuyên đến gặp ông nội a.” Ông cụ Dạ cười nhẹ nhàng bóc một ít tôm bỏ vào bát của cô ấy, Hàn Tuyết U được sủng ái mà lo sợ, cười nói: “Cảm ơn ông nội Dạ, cháu sẽ đến.

Nhìn thấy cảnh này, Thầm Kiều cũng không nghĩ nhiều, dù sao cô cũng biết chuyện ông cụ Dạ không thích cô.

Ngược lại, Dạ Lẫm Hàn và Dạ Mạc Thâm đều không nói, trên bàn ăn chỉ có ông cụ Dạ và Hàn Tuyết U thỉnh thoảng nói chuyện, khiến bữa cơm này rất xấu hồ, khi kết thúc bữa ăn, ông cụ Dạ đột nhiên nói: “Thẩm Nguyệt, lại đây giúp đỡ dọn dẹp một chút.”

Thẩm Kiều dừng một chút, sau đó gật đầu: “Vâng, ông nội.”

Sau đó cô đứng dậy giúp người giúp việc thu dọn bát đũa, Hàn Tuyết U thấy vậy liền nói: “Mình cũng giúp cho.”

“Không, Tuyết U, đi với ông nội, ông có vài lời muốn nói với cháu.”

“Điều này…..”

“Không sao, cậu đi di.” Thẩm Kiều cười với cô, Hàn Tuyết U gật đầu: “Vậy tối nay mình lại đến tìm cậu.

Sau khi mọi người lần lượt rời đi, Thầm Kiều giúp đỡ bưng bát đĩa vào bếp.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *