Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 217 – Nhỏ và tròn “Tôi?”

Thẩm Kiều kinh hãi: “Đây không phải là thứ anh thích sao?

“Tôi sẽ xem nó cho cô.” Tịch Nhan liên tục ra hiệu cho cô ấy nhặt cặp khuyên tai, và hướng dẫn viên mua sắm ở phía sau cũng tiếp tục nhìn chằm chằm vào đây với ánh mắt tò mò.

Mọi người ánh mắt đều tập trung ở đây, Thẩm Kiều sắc mặt có chút tái nhợt, nàng né tránh: “Không phải, ta không có mặc cái này.”

“Ồ, nếu em không thích thì anh thử cho em xem? Chiếc khuyên tai em đeo hôm nay hơi khó nhặt, nên anh có thể thử cho em.”

Thẩm Kiều: “…”

“Thử nó.”

Dạ Mạc Thâm đang ngồi trên xe lăn, nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người, trong tiềm thức ngầng đầu lên và liếc nhìn Thẩm Kiều.

Hôm nay, cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, và dải lụa xanh dài đến thắt lưng được buộc đơn giản bằng tóc đuôi ngựa sau đầu. Cô ấy trông đặc biệt năng động và tươi tắn, trong khi đôi má trắng ngần được bao quanh bởi dái tai tròn và nhỏ.

Anh ấy … dường như đã nếm được vị bùi bùi, ngọt ngào và … thật mềm mại. Đã lâu như vậy, ta chưa bao giờ thấy nàng đeo thêm trang sức, nàng cũng chưa từng dọn đồ mà hắn nhờ người hầu chuẩn bị, nàng vẫn luôn trong trắng.

Dạ Mạc Thâm liếc nhìn đôi bông tai, chúng nhỏ và tròn, giống hệt như dái tai của cô, nếu … đeo trên tai…

Nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt Dạ Mạc Thâm trầm xuống một chút, giọng nói trở nên khàn khàn khi nói: “Thử xem.”

Anh cũng muốn xem cô ấy trông như thế nào với đôi bông tai đó.

Tiêu Nhân vốn đã cố ý thăm dò, nhưng khi nghe thấy lời nói của Diệp Thiếu Dương, anh cảm thấy mình còn chưa chạy trốn, lập tức nắm lấy tay Thẩm Kiều: “Anh xem Diệp Thiếu Dương đã nói, vậy anh có thể thử xem.

Thẩm Kiều buộc phải không còn cách nào khác, đành phải cầm lấy bông tai: “Vậy thì … được rồi.”

Cô cần thận đặt chiếc đỉnh tán tai vào lòng bàn tay, rồi đứng trước gương đề thử.

Ngay khi những hạt kim cương nhỏ và tròn chạm đến tai cô, chúng lập tức phù hợp với làn da trắng nõn và ầm ướt của cô, thậm chí đôi tai trắng nõn của Thẩm Kiều cũng trở nên hồng hào và dịu dàng.

“Đẹp quá!” Tịch Than cảm thán ghé tai nói thì thầm với Dạ Mạc Thâm: “Cậu Mạc, anh nhìn xem có phải Kiều Kiều vô cùng thích hợp với tiôi bông tai này không?

Dạ Mạc Thâm liếc mắt về phía cô nhìn đôi khuyên tai màu hồng tôn lên dái tai trắng nõn nhỏ xinh của cô, anh ậm ừ trong cổ họng.

gương để thử.

Ngay khi những hạt kim cương nhỏ và tròn chạm đến tai cô, chúng lập tức phù hợp với làn da trắng nõn và ầm ướt của cô, thậm chí đôi tai trắng nõn của Thẩm Kiều cũng trở nên hồng hào và dịu dàng.

“Đẹp quá!” Tịch Than cảm thán ghé tai nói thì thầm với Dạ Mạc Thâm: “Cậu Mạc, anh nhìn xem có phải Kiều Kiều vô cùng thích hợp với đôi bông tai này không?

Dạ Mạc Thâm liếc mắt về phía cô nhìn đôi khuyên tai màu hồng tôn lên dái tai trắng nõn nhỏ xinh của cô, anh ậm ừ trong cổ họng.

“Thanh toán cho tôi với!“ Tịch Nhan đề nghị.

Nhân viên bán hàng đứng bên cạnh vui mừng khôn xiết khi nghe thấy câu đó: “Đúng vậy, đôi khuyên tai này là kiểu mới nhất của chúng tôi, kiểu dáng độc nhất vô nhị, chỉ có một đôi duy nhất trên thế giới vì vậy nếu cô thích thì nên mua ngay di.”

Thẩm Kiều lo lắng liếc nhìn Diệp Mộ Thần, từ trong con ngươi sâu thằm của anh cô nhìn thấy thấy bóng dáng của bình, chợt cô nghĩ đến điều gì đó, quay đầu nhìn người bán hàng.

“Cô yên tâm, chúng tôi đang có

Chương trình khuyến mãi giá sốc nên giá cả sẽ rất phải chăng thôi.”

Nói rồi cô ấy lấy máy tính ra tính toán, sau đó gõ một con số trên đó đưa cho Thẩm Kiều xem.

Khi Thẩm Kiều vừa nhìn thấy mấy con số, sắc mặt cô ấy thay đổi ngay lập tức.

Đắt như vậy sao?

Cô nào có nhiều tiền như vậy.

Tịch Nhan vui vẻ gật đầu: “Quả nhiên là được chiết khấu, giá thế này là quá hợp lí rồi, cô gói lại giúp chúng tôi nhé.”

“Đừng …” Thẩm Kiều vội vàng ngăn cô lại, nói nhỏ: “Cậu điên rồi sao, mình làm gì có nhiều tiền như vậy.”

Tịch Nhan cười he he quay đầu lại nhìn Dạ Mạc Thâm, “Không phải có cậu Mạc ở đây sao? Không tới lượt cậu trả tiền.”

Nói xong, cô ghé vào tai Thẩm Kiều nói nhỏ điều gì đó, nghe xong, sắc mặt vốn đã khó coi của Thẩm Kiều đột trở nên tái mét, cô lắc đầu từ chối.

“Đừng đóng gói lại nữa, tôi không cần đâu.” Nói xong, cô gấp rút đưa tay lên tháo chiếc khuyên trên tai.

Dạ Mạc Thâm nhìn thấy cử động của cô, nhanh chóng lên tiếng can ngăn: “Đeo nó vào đỉ, tôi thanh toán rồi.”

Động tác của Thẩm Kiều khựng lại một chút, sau đó càng nhanh chóng gấp rút hơn, cô tháo đôi bông tai ra và đặt trên quây: “Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi, nhưng tôi không thích đôi bông tai này lắm. Cô cất lại giúp tôi với.”

Tịch Nhan: “Kiều Kiều?”

Dạ Mạc Thâm cau mày, người phụ nữ này đang làm gì vậy? Đôi khuyên tai đó thực sự rất phù hợp với đôi tai của cô ấy. Người bán hàng rất ngạc nhiên khi nhận lại bông tai: “cô gái à, đôi khuyên tai này đeo trên tai của cô thật sự rất đẹp, cô có muốn suy nghĩ lại không?”

“Cảm ơn, không cần đâu.” Sau khi Thẩm Kiều nói lời cảm ơn, cô vội vã kéo Tịch Nhan rời khỏi cửa hàng, được nửa đường đột nhiên nhớ ra gì đó, cô quay lại đẩy Dạ Mạc Thâm ra.

Lý do cô ấy không muốn nhận chiếc hoa tai thật ra rất đơn giản, cô không đủ tiền mua nó, cũng không muốn người khác mua nó cho mình, càng không muốn người mua nó cho cô là Dạ Mạc Thâm.

Thân phận của hai người vốn đã không cùng đẳng cấp với nhau, cô không muốn trong quãng thời gian ít ỏi còn lại để anh càng khinh thường mình thêm nữa.

Sau khi rời khỏi cửa hàng trang sức, Tịch Nhan vẫn còn đang chán nản không biết vì sao cô không muốn mua đôi khuyên tai đó, nhưng cô thấy sắc mặt của bạn mình không tốt thì cũng không hỏi gì thêm, cô ấy cũng được coi là người biết quan sát ốc mặt của người khác, vừa liệc hát đã có thể thấy sắc mặt của Thẩm Kiều có gì đó không đúng lắm.

Vì vậy cô không nói về việc đi mua sắm nữa mà đề nghị đi ăn.

Đối với lời đề nghị này, Thẩm Kiều không phản ứng lại, nhưng…

cô nhìn Dạ Mạc Thâm, “Anh có muốn thế không?”

Dạ Mạc Thâm vẫn đang suy nghĩ về đôi bông tai tròn trĩnh nhỏ xinh kia, khi nghe thấy cô hỏi mình, anh ngước mắt lên liếc cô, ánh mắt rơi vào dái tai trắng trẻo kia của cô, ánh mắt tối sầm lại một chút, ậm ừ: “Được.”

“Được, gần đây có một nhà hàng có Mala Tang vừa rẻ vừa ngon, chỉ không biết cậu Mạc có ăn được không thôi?”

Thầm Kiều sắc mặt thay đổi, malat tang? Món ăn này tầm thường quá rồi? Một người cao quý như Dạ Mạc Thâm sao có thể ăn món này được cơ chứ?

“Hay là hôm này ăn món khác đi, hôm khác thì…”

“Ăn được, chúng ta di thôi.” Dạ Mạc Thâm ngắt lời cô, Tịch Nhan kinh ngạc trợn tròn mắt: “Cậu Mạc, thật sự có thể sao?

Dạ Mạc Thâm đột nhiên nắm lấy cổ tay Thẩm Kiều: “Cô muốn ăn sao?”

Thẩm Kiều, người đột nhiên được hỏi: “2”

Tịch Nhan thấy cảnh này, đột nhiên cảm thấy bầu không khí giữa hai người này khá mập mờ, Dạ Mạc Thâm đây là đang hỏi ý kiến của Thẩm Kiều sao?

“Không, được.” Thẩm Kiều đáp.

Sau khi quyết định xong, Tịch Nhan đích thân dẫn mọi người đến cửa hàng gần đó, sau khi bước vào, Thẩm Kiều thấy trang trí của cửa hàng rất tốt, cũng không có mùi gì đặc biệt, mọi thứ đều được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Sau khi tìm một chỗ ngồi xuống, cô lấy một tờ giấy ăn lau lên mặt bàn, nhìn thoáng qua, phát hiện không có vết dầu mỡ trên đó.

Xem ra nơi đây khá sạch sẽ, Dạ Mạc Thâm sẽ không bị khó chịu quá.

Nghĩ vậy, Thầm Kiều liếc nhìn Dạ Mạc Thâm, vừa đúng chạm vào ánh mắt anh, ánh mắt anh nhìn cô như thiêu đốt.

Như thể bị kết tội là một tên trộm, Thầm Kiều nhìn thẳng vào mắt anh ta được hai giây rồi nhanh chóng quay đi.

Thật ra Mala Tang là món khoái khẩu của Thẩm Kiều. Cô ấy đã thích món này từ trước khi mang thai. Sau khi mang thai, cô đã rất thèm ăn nhưng sau khi về làm dâu nhà họ Dạ, cô chưa từng đụng đến nó nữa.

Không ngờ rằng hôm nay đột nhiên được ăn lại, hơn nữa còn là ăn cùng Dạ Mạc Thâm, cô bỗng dưng cảm thấy thế giới này thật là huyền ảo.

“Này … anh có muốn cho thêm ớt không?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *