Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 209 – Can đảm nói ra và xác nhận cũng không có

Dạ Mạc Thâm cười lạnh một tiếng: “Anh cả cứ quá lo, giáng chức chỉ là che giấu tai mắt người ngoài mà thôi. Thẩm Kiều là vợ của Dạ Mạc Thâm em, sao em nỡ lòng nào đề vợ mình bị bắt nạt chứ?”

Nói tới đây, đột nhiên Dạ Mạc Thâm đi chuyền bánh xe về phía chỗ Thẩm Kiều, trong tay Thầm Kiều còn cầm phần tư liệu kia.

“Thẩm Kiều, cô nói có phải hay không?”

“Hả?” Thẩm Kiều chưa kịp phản ứng, phần eo đã cứng lại. Không ngờ Dạ Mạc Thâm lại vòng tay quanh eo cô, sau đó ôm cô vào trong lòng, cả người cô không thế không chế được vào ngã vào trong lòng Dạ Mạc Thâm.

Dạ Lẫm Hàn đứng một bên nhìn thấy cảnh này, bàn tay đang đặt bên hông nhịn không được mà siết chặt lại, trong ánh mắt xuất hiện một chút tức giận yếu ớt.

“Xem ra hôm nay vợ tôi rất nhiệt tình đó, thế mà lại chủ động nhào vào lòng tôi, Vậy… tôi cũng không thể phụ ý tốt của vợ mình được.” Còn không chờ cô nhận ra anh muốn làm gì, anh đã nhéo cằm cô rồi hôn lên.

Khoảnh khắc bốn cánh môi chạm vào nhau, con ngươi của Thẩm Kiều hơi run lên, quên cả giấy giua.

Rõ ràng mới vừa nãy anh còn ngồi ăn cơm trong nhà hàng với Hàn Tuyết U, một lát sau anh lại hôn môi cô ngay trước mặt anh cả, anh có ý gì chứ?

Đây không phải cảm tình, cũng không phải khao khát, mà là một kiểu giả vờ và trả thù!

Bởi vì Dạ Lẫm Hàn đang ở đây cho nên anh cố ý làm như vậy.

Suy nghĩ rẽ quanh bảy khúc tám ngã hồi lâu, lúc Thẩm Kiểu lấy lại được tỉnh thần muốn đẩy Dạ Mạc Thâm ra thì anh lại nắm lấy bả vai cô đầy cô ra trước.

Cô nhìn quanh, thấy Dạ Lẫm Hàn đã không còn trong văn phòng.

Thẩm Kiều vung tay tát Dạ Mạc Thâm một cái.

“Khốn nạn.”

Dạ Mạc Thâm ăn một bạt tai, trên gương mặt tuấn mỹ lập tức xuất hiện dấu bàn tay. Anh nghiêng đầu, mím chặt đôi môi mỏng lộ ra đường cong cương nghị, quai hàm căng chặt chứng minh lúc này anh đang rất tức giận.

Nhưng lửa giận trong lòng Thẩm Kiều vẫn chưa tan hết, cô lại muốn vung tay tát anh một cái nữa nhưng lần này bị Mạc Dạ Thâm giữ chặt tay lại.

Cô giãy giụa vài cái, tuy nhiên không thể giằng tay ra được.

Chỉ có thể tức giận nói với Mạc Dạ Thâm: “Anh có ý gì? Lấy tôi làm công cụ trả thù của anh sao?”

Ánh mắt Dạ Mạc Thâm bén nhọn, đáy mắt lạnh lẽo âm u, lời nói như giấu dao: “Cô là người phụ nữ đầu tiên dám đánh tôi.”

“Vậy thì thế nào?“ Thẩm Kiều cắn chặt môi dưới: “Anh có thể làm nhục tôi, tôi không thể trả thù anh sao? Anh cho rằng anh phục chức cho tôi thì tôi sẽ đội ơn anh ư? Dạ Mạc Thâm, tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không đâu! Tôi thà ở cái nơi nhỏ bé kia làm việc cũng không bao giờ thèm đến cái nơi làm cho người khác thấy buồn nôn này!”

Nói xong, Thẩm Kiều dùng sức đầy Dạ Mạc Thâm ra, xoay người chạy ra ngoài.

Lúc cô xoay người, Dạ Mạc Thâm nhìn thấy hốc mắt cô ửng đỏ, đầu tiên dám đánh tôi.”

“Vậy thì thế nào?“ Thẩm Kiều cắn chặt môi dưới: “Anh có thể làm nhục tôi, tôi không thể trả thù anh sao? Anh cho rằng anh phục chức cho tôi thì tôi sẽ đội ơn anh ư? Dạ Mạc Thâm, tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không đâu! Tôi thà ở cái nơi nhỏ bé kia làm việc cũng không bao giờ thèm đến cái nơi làm cho người khác thấy buồn nôn này!”

Nói xong, Thẩm Kiều dùng sức đầy Dạ Mạc Thâm ra, xoay người chạy ra ngoài.

Lúc cô xoay người, Dạ Mạc Thâm nhìn thấy hốc mắt cô ửng đỏ, Hàn Tuyết U một tin nhắn.

Lúc Hàn Tuyết U vội vàng chạy đến, Thầm Kiều đã ngôi rất lâu rồi, trước mặt cô đã có vài ly cà phê.

“Thẩm Kiều.” Hàn Tuyết U thở phì phò chạy nhanh vào, nhưng khi đến gần Thẩm Kiều thì từ từ đi chậm lại. Chờ đến khi cô ta ngồi xuống trước mặt cô thì hơi thở cô ta đã dần bình thường lại.

“Ngồi đi.” Vẻ mặt Thẩm Kiều tràn đầy lạnh nhạt.

Tâm trạng Hàn Tuyết U vô cùng thấp thỏm bất an ngồi xuống, bảo nhân viên phục vụ mang lên cho cô ta một ly cà phê, sau đó mới nhìn Thẩm Kiều.

“Thẩm Kiều, vẻ mặt cậu… trông không tốt lắm, có phải cậu còn giận mình không?”

“Giận?“ Thẩm Kiều ngầng đầu nhìn người đối diện. Hàn Tuyết U trang điểm rất xinh đẹp, có điều cô ta không còn mặc bộ quần áo như lúc trưa, bây giờ cô ta đang mặc một cái váy màu hồng nhạt, thiết kế cổ tròn tôn lên cần cổ mảnh khảnh của cô ta.

Thẩm Kiều im lặng đánh giá, sau đó cụp mắt.

“Có gì mà mình phải tức giận chứ?”

“Thẩm Kiều, có phải là cậu tin video mà Tịnh Nhan gửi cho cậu không?”

Hàn Tuyết U cắn môi dưới: “Cậu đừng tin tưởng cô ta, cô ta đã không thích mình từ lần đầu gặp mặt rồi.

Ánh mắt cô ta nhìn mình cũng rất kỳ quái, cô ta còn nói mình muốn dụ dỗ cậu Mạc Thâm. Mình là chị em tốt của cậu, sao có thể làm ra loại chuyện này chứ?”

Cô ta nói rất nhiều, nhưng Thẩm Kiều vẫn không nói một lời nào.

“Thẩm Kiều, cậu nói câu gì đi chứ, có phải là cậu thật sự tin lời cô ta hay không? Chúng ta là chị em tốt, nếu cậu không tin mình thì mình có thể thề!”

Thề…

Ánh mắt Thẩm Kiều hơi lóe lên, nhìn về phía Hàn Tuyết U.

Hàn Tuyết U hơi ngừng lại ngầng đầu lên: “Mình thế với trời mình thật sự không quyến rũ…”

“Cậu tìm Dạ Mạc Thâm nói chuyện gì?” Đột nhiên Thầm Kiều ngắt lời cô ta, Hàn Tuyết U mím môi, giọng nói cũng yếu di: “Cũng… cũng không có nói gì.”

“Không phải là nói chuyện công việc sao? Tại sao lại không nói chuyện gì?“ Thẩm Kiều biết giọng điệu bây giờ của mình là đang chất vấn, nhưng đây thật sự là vấn đề đặt nặng trong lòng cô. Cô chỉ muốn hỏi xem chị em tốt của mình rốt cuộc muốn làm gì.

“Thầm Kiều, cậu nói vậy… là thật sự tin lời của Tịnh Nhan sao, bây giờ cậu đang nghi ngờ mình có đúng không?”

Thẩm Kiều hít sâu một hơi: “Tại sao cậu lại muốn nghĩ như vậy? Mình hỏi hai người nói chuyện gì, chẳng lẽ không được sao? Trước kia không phải chúng ta là chị em tốt không giấu giếm nhau cái gì sao? Chẳng lẽ bây giờ đến nội dung cuộc nói chuyện của hai người mình còn không thể biết sao?”

“Thẩm Kiều, mình…”

Thẩm Kiều im lặng nhìn cô ta, hốc mắt Hàn Tuyết U dần ửng đỏ, giả vờ rớt nước mắt trước mặt cô, Thầm Kiều sửng sốt.

“Mình cho rằng cậu sẽ tín nhiệm mình vô điều kiện! Thẩm Kiều, lúc trước khi mình rơi vào cảnh khốn cùng, là chính cậu kéo mình ra khỏi vũng lầy, đời này cho dù mình có không tốt với ai, mình cũng sẽ không làm chuyện gì có lỗi với cậu. Có thể…

thái độ của mình với Tịnh Nhan không tốt lắm, có thể mình luôn kiêu căng ngạo mạn khi đối diện với người khác nhưng mà trước mặt cậu… Thẩm Kiều, mình luôn suy nghĩ cho cậu! Cho dù mình tiếp cận Dạ Mạc Thâm thì cũng không phải vì mình muốn quyến rũ anh ta!”

“Cho nên… cậu thừa nhận cậu tiếp cận Dạ Mạc Thâm?”

“Đúng vậy.” Con mắt Hàn Tuyết U đỏ rực: “Mình thừa nhận là mình cố ý tiếp cận Dạ Mạc Thâm, nhưng vậy thì sao? Anh ta đối xử tệ bạc với cậu như vậy, mình không thích anh ta, mình muốn thay cậu báo thù, huống hồ… Cậu và anh ta vốn chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, đứa trẻ trong bụng cậu…”

“Đừng nói nữa!” Sắc mặt Thẩm Kiều thay đổi, ngắt lời cô ta: “Sau này cậu đừng nhắc đến chuyện này nữa!”

Cảm xúc của cô hơi kích động, Hàn Tuyết U vừa khóc vừa cười: “Vì sao không cho mình nhắc đến? Mình nói là sự thật, là chân tướng, vất vả lắm mình mới nhờ được anh cả giúp cậu tìm người, là vì hy vọng cậu có thể tìm được nơi chốn trở về. Nhưng mà cậu đang làm gì chứ? Anh ta đang đứng trước mặt cậu, nhưng huống hồ… Cậu và anh ta vốn chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, đứa trẻ trong bụng cậu…”

“Đừng nói nữa!” Sắc mặt Thẩm Kiều thay đổi, ngắt lời cô ta: “Sau này cậu đừng nhắc đến chuyện này nữa!”

Cảm xúc của cô hơi kích động, Hàn Tuyết U vừa khóc vừa cười: “Vì sao không cho mình nhắc đến? Mình nói là sự thật, là chân tướng, vất vả lắm mình mới nhờ được anh cả giúp cậu tìm người, là vì hy vọng cậu có thể tìm được nơi chốn trở về. Nhưng mà cậu đang làm gì chứ? Anh ta đang đứng trước mặt cậu, nhưng đến cản đảm nói ra và xác nhận cậu cũng không có sao?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *