Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 207 – Cô gọi ai là đồ Xâu xa?

Tiêu Túc trợn mắt: “Quay về?

Mợ hai, chúng ta không vào sao?”

“Không vào.“ Thẩm Kiểu cụp mắt, ngần người nhìn đầu ngón chân nhỏ xinh của mình: “Không còn cần thiết nữa.”

“Mợ hai…”

Không chờ Tiêu Túc tiếp tục khuyên cô, Thẩm Kiều quay ngược về hướng vừa rồi. Tiêu Túc vẫn còn ngơ ngác đứng tại chỗ, vài giây sau cậu ta mới lấy lại được phản ứng, xoay người đuổi theo bước chân cô.

“Mợ hai, có chuyện gì vậy?

Không phải nãy giờ chúng ta nói chuyện rất vui sao, nói cùng nhau vào mà?”

Cho dù Tiêu Túc có nói thế nào đi chăng nữa thì Thầm Kiểu đều không đề ý đến cậu ta, cứ một mực đi về phía trước. Tiêu Túc theo sau cô một hồi lâu, cuối cùng nhịn không được mà di đến chặn trước mặt cô: “Mợ hai, nói thế nào thì chúng ta cũng đến rồi, không vào mà đi về như vậy, có phải là không…”

“Anh không thấy sao?“ Thẩm Kiều ngầng đầu, ánh mắt nhạt nhẽo dừng trên mặt Tiêu Túc.

Ánh mắt của cô làm Tiêu Túc cảm thấy kinh ngạc, ngơ ngác hỏi lại một câu: “Thấy cái gì?”

Trong mắt Thẩm Kiều càng chua xót hơn, cô rũ mắt nói: “Người ta đang vui vẻ với nhau, chúng ta đi vào làm gì? Không phải sẽ làm phiền người khác sao? Tôi cảm thấy… đây không phải là chuyện tốt lành gì.”

““ Tiêu Túc còn cho rằng cô sẽ nói chuyện gì, thì ra chỉ là vì chuyện này, vẻ mặt cậu ta hơi thay đổi: “Lời này không thể nói vậy được đâu, đâu thể nói đang vui vẻ với nhau được chứ? Mợ hai cô cũng đã tận mắt nhìn thấy rồi, Hàn Tuyết U không có lòng tốt, sao cô lại…”

“Đến cả chị em tốt của tôi còn làm vậy với tôi, còn Dạ Mạc Thâm thì sao? Anh cứ luôn miệng nói Hàn Tuyết U thế này thế kia, nhưng sao anh không nói đến Dạ Mạc Thâm?

Cứ cho là anh nói thật, Hàn Tuyết U thật sự có tình cảm với Dạ Mạc Thâm, vậy anh ta có ý gì chứ? Biết người khác có tình cảm với mình, tại sao anh ta lại không từ chối? Còn muốn tôi đến từ chối giùm anh ta sao?”

“Chuyện này…”

“Anh ta là người trưởng thành, có suy nghĩ của riêng mình, anh ta muốn làm gì tôi không ngăn được.

Nếu như anh ta thật sự thích Tuyết U, muốn ở bên cạnh cậu ấy, vậy chẳng lẽ tôi còn có thể cầm dao đặt trên cổ anh ta, ép anh ta không được thích sao? Tiêu Túc, anh chưa từng thích một người nên anh vẫn chưa hiểu, nếu anh ta thật sự muốn làm vậy thì tôi có muốn ngăn cũng không ngăn được, nếu như đi vào…” Thẩm Kiều rũ mắt, nở nụ cười tự giễu rỗi nói tiếp: “Cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.”

Thẩm Kiều cô không thể nào vứt bỏ tự tôn được, với cô mà nói lòng tự “Anh ta là người trưởng thành, có suy nghĩ của riêng mình, anh ta muốn làm gì tôi không ngăn được.

Nếu như anh ta thật sự thích Tuyết U, muốn ở bên cạnh cậu ấy, vậy chẳng lẽ tôi còn có thể cầm dao đặt trên cổ anh ta, ép anh ta không được thích sao? Tiêu Túc, anh chưa từng thích một người nên anh vẫn chưa hiểu, nếu anh ta thật sự muốn làm vậy thì tôi có muốn ngăn cũng không ngăn được, nếu như đi vào…” Thẩm Kiều rũ mắt, nở nụ cười tự giễu rỗi nói tiếp: “Cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.”

Thẩm Kiều cô không thể nào vứt bỏ tự tôn được, với cô mà nói lòng tự người khác nhìn thấy khóe mắt cô có lấp lánh ánh nước.

Cho đến tận khi đi xa rồi, Thẩm Kiều mới nhận ra rằng Tiêu Túc không đi theo cô. Cô ngầng đầu lên, ngầng cao đầu ưỡn ngực di về phía trước, nhanh chóng đưa tay lên lau đi những vệt nước nơi khóe mắt.

Không sao cả, nếu đây là lựa chọn của anh, vậy thì cô cũng không thể làm gì được.

Sau khi quay về công ty, Thẩm Kiều gặp phải Tịnh Nhan đang muốn ra khỏi công ty. Tịnh Nhan nhìn thấy hốc mắt cô hồng hồng, đôi môi cô ấy khẽ giật giật muốn đi lên nói gì đó với cô nhưng khi vừa đi được vài bước thì dường như cô ấy nghĩ đến chuyện gì đó, tức giận chu môi rồi Xoay người bỏ di.

“Tịnh…” Lời nói đã ra đến miệng nhưng lại bị Thẩm Kiều cứng rắn nuốt ngược trở vào.

Cuối cùng chỉ có thể nhìn theo bóng lưng ảm đạm của Tịnh Nhan.

Đứng đó chốc lát, Thẩm Kiều đi vào thang máy trở lại văn phòng.

Cô không ngờ rằng những người phía dưới lầu đã sớm bàn tán về cô.

“Này các cô thấy không? Vừa này cô chủ tập đoàn nhà họ Hàn, Hàn Tuyết U đến đây đấy. Từ đầu tôi còn cho rằng cô ta đến tìm cô họ Thầm kia nhưng không ngờ thế mà vừa nãy tôi thấy cô ta đầy cậu Mạc Thâm ra ngoài, hơn nữa vừa nói vừa cười.”

“Gì chứ? Không phải Hàn Tuyết U và cô họ Thẩm kia là chị em tốt sao?”

“Bạn tốt cái gì chứ, trước mặt đàn ông còn bạn tốt gì nữa, mấy chuyện bạn tốt đâm sau lưng như này chẳng lẽ các cô chưa thấy bao giờ à?”

“Vậy cũng đúng, trước mặt dàn này cô chủ tập đoàn nhà họ Hàn, Hàn Tuyết U đến đây đấy. Từ đầu tôi còn cho rằng cô ta đến tìm cô họ Thầm kia nhưng không ngờ thế mà vừa nãy tôi thấy cô ta đẩy cậu Mạc Thâm ra ngoài, hơn nữa vừa nói vừa cười.”

“Gì chứ? Không phải Hàn Tuyết U và cô họ Thẩm kia là chị em tốt sao?”

“Bạn tốt cái gì chứ, trước mặt đàn ông còn bạn tốt gì nữa, mấy chuyện bạn tốt đâm sau lưng như này chẳng lẽ các cô chưa thấy bao giờ à?”

“Vậy cũng đúng, trước mặt đàn ngày thì cô ta sẽ bị đuổi ra khỏi tập đoàn Tân Thời thôi.”

“Các người nói nhăng nói cuội gì đó?“ Đột nhiên Tịnh Nhan nói xen vào, hung hăng trừng mắt nhìn bọn họ: “Chuyện của cậu Mạc Thâm là chuyện mà các cô có thể bàn tán sao?”

Mấy nhân viên nữ nhìn thấy là Tịnh Nhan thuộc bộ phận tài vụ, tuy rằng vẻ mặt của bọn họ rất khó coi nhưng cũng không thể không nề mặt cô ấy: “Tịnh Nhan à, trước kia không phải cô hay đi với người kia lắm sao?

Sao hai ngày nay không đến nhà ăn ăn cơm chung với cô ta nữa? Có phải là vì cô ta thăng chức, cho rằng bản thân mình là gà rừng bay lên đầu cành làm phượng hoàng cho nên không thèm để ý đến cô không? Vậy nên tôi mới nói, cô đúng là người lòng dạ đơn thuần mà, trước đó người ta còn lợi dụng cô, bây giờ cô ta không cần đến cô nữa thì một chân đá văng cô di.”

Tịnh Nhan: “…”

“Tịnh Nhan, tôi khuyên cô sau này đừng quan tâm đến loại phụ nữ như cô ta nữa, cô ta đắc ý không được mấy ngày đâu.”

Tịnh Nhan nhíu mày: “Ai nói cậu ấy không quan tâm tôi? Chỉ là hai ngày này bà đây không vui không muốn đến nhà ăn ăn cơm, được chưa? Liên quan quái gì đến mấy người? Với lại, ai nói cậu ấy không đắc ý được mấy ngày? Mấy người có biết thân phận của cậu ấy là gì không? Cái gì cũng không biết mà ở đây bép xép, đúng là ngu ngốc mà!”

“Côt”“

“Cô cái gì? Không nói lại muốn tìm tôi đánh một trận à? Xem xem ai thắng?”

“.. Người vô văn hóa, chúng ta không cần phải nói chuyện với cô ta, đi thôi!”

Mấy nhân viên nữ cùng nhau rời đi, Tịnh Nhan đứng tại chỗ thở phì phò siết chặt nắm tay lại.

Thầm Kiều… đúng là đần muốn chết.

Cô ấy đã với cô là Hàn Tuyết U muốn quyến rũ Dạ Mạc Thâm mà cô còn không tin, bây giờ thật sự bị đâm sau lưng rồi hả? Hàn Tuyết U kia cũng thật sự không biết xấu hồ là gì, thế mà lại dám ngang nhiên đến công ty tìm Dạ Mạc Thâm ra ngoài ăn cơm, càng nghĩ càng thấy buồn nôn.

Sau khi Hàn Tuyết U và Dạ Mạc Thâm dùng cơm xong, cô ta lại đầy anh về, sau đó chào tạm biệt anh rồi đi ra bãi đổ xe. Lúc vừa định mở cửa xe thì có một bàn tay đập mạnh lên cửa xe của cô ta, Hàn Tuyết U ngước mắt nhìn người vừa mới đến.

“Đồ xấu xa!“ Đứng trước mặt cô ta không phải là ai khác, mà chính là Tịnh Nhan ở bộ phận tài vụ.

Lúc này cô ấy còn đang nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn cô ta.

Trước nay Hàn Tuyết U chỉ giả vờ trước mặt Thầm Kiều, còn trước mặt những người khác đều bày ra vẻ kiêu căng ngạo mạn. Nghe thấy Tịnh Nhan mắng cô ta là bông sen trắng, cô ta ngầng đầu hung tợn tát cho cô ấy một cái.

Tịnh Nhan không đoán trước được, không ngờ rằng cô ta lại dám ra tay, lùi về sau hai bước, khiếp sợ bụm mặt trừng mắt nhìn cô ta.

Hàn Tuyết U phủi phủi lòng bàn tay trắng như tuyết, bên môi nở một nụ cười âm ngoan.

“Cô gọi ai là đồ xấu xa?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *