Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 173 – Hai người chưa từng ngủ cùng nhau sao?

Cả người Dạ Mạc Thâm và xe lăn đều dừng lại, anh nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng thâm sâu rơi trên khuôn mặt trái xoan nhợt nhạt của Thẩm Kiều.

Anh nhìn cô bằng cái nhìn châm biếm, đến cả ngữ khí cũng tràn đây sự giễu cợt.

“Cố tình? Một người đàn bà đã kết hôn đến lần thứ hai, hình như cô đánh giá bản thân mình hơi cao thì phải.”

Sắc mặt Thẩm Kiều ngày càng trở nên trắng bệch, cô cắn chặt môi dưới nói: “Những gì tôi nói có đúng hay không thì trong lòng anh tự biết Am ro.

Dạ Mạc Thâm vẻ mặt lạnh lùng: “Cút ra chỗ khác mau.”

Thẩm Kiều: “…”

Thẩm Kiều nhẫn nhịn, nhưng cô không lùi ra, ngược lại, cô xoay người, đầy xe lăn ra xa phía sau.

Trước khi anh kịp đến nơi, cô đã nhanh tay đóng cửa thang máy, trong lòng ngập tràn giận dữ, cô nghĩ, phải để anh ta ở dưới đó đợi một phen cho biết mặt.

Đồ khốn kiếp! Về tới phòng, các bạn ko chịu qua tuyện onê đọc làm nãn lòng team nên ko ra được nhiều chương ngày. Thẩm Kiểu lập tức đi tắm rửa, định tắm xong để nhanh nhanh chui vào chăn ấm.

Vừa mới đặt lưng xuống giường thì Tịnh Nhan gửi tin nhắn tới, cô ấy hỏi xem cô đã ngủ chưa, đã chuẩn bị lễ phục cho buổi tiệc ngày mai chưa, còn nói rằng ngày mai sẽ tới rủ cô cùng đi makeup, sau đó thì cùng tới dự tiệc.

Thẩm Kiều nghĩ tới lời hẹn với Hàn Tuyết U, bèn thử hỏi Tịnh Nhan vài câu.

Sau khi biết được rằng cô có thể dẫn theo người nhà tới tham gia, tâm trạng Thẩm Kiều cũng vì thế mà tốt hơn hẳn.

Thế là cô hẹn Tịnh Nhan ngày mai cùng Hàn Tuyết U đi makeup, rồi cùng tới tham dự tiệc luôn.

Chốt kèo xong xuôi, ngay lúc Thẩm Kiều đang chuẩn bị đi ngủ thì lại thấy trong danh sách bạn bè đang có một tin nhắn mới, hơn nữa ảnh đại diện còn trông rất lạ mắt.

Cô ấn mở tin nhắn.

“Lễ phục ngày mai đã chuẩn bị xong rồi à?” Thầm Nguyệt cảm thấy dòng tin nhắn này thật kì lạ, hình như cô cũng không quen cái nick này mà nhỉ? Thế là cô quyết định không để ý tin nhắn đó nữa. Đúng lúc đang định thoát ra thì trong đầu chợt nhớ tới Hàn Thanh, đợt trước cô từng add Facebook với anh ta.

Cô mở vào trang cá nhân xem thử, phát hiện danh sách bạn bè của anh ta hoàn toàn trống rỗng, tên nick cũng là cả dãy tiếng anh.

Thẩm Kiều trầm mặc hồi lâu rồi sau đó rep lại một câu: “Tổng giám đốc Thanh đúng không?” Thế rồi đợi rất lâu vẫn không nhận được tin trả lời lại, qua một lúc sau, đối phương mới gửi tin.

“Tôi đã bảo Tô Cửu chuẩn bị cho cô một bộ lễ phục, ngày mai cô ấy sẽ mang qua cho cô.”

Thẩm Kiều: “…”

Hàn Thanh bảo Tô Cửu mang lễ phục tới cho cô? Có phải cô nhìn nhầm không nhỉ? “Xin hỏi..anh thật sự là Tổng giám đốc Thanh sao?” Đối phương không trả lời lại, Thẩm Kiều lại gửi thêm hai tin nhắn nữa, nhưng vẫn không có phản hồi nào, cuối cùng, cô chỉ đành bỏ cuộc.

Trước khi vào phòng tắm, Dạ Mạc Thâm thấy cô cứ ôm khư khư điện thoại, sau khi tắm xong đi ra thấy cô vẫn đang cầm điện thoại chưa buông, hơn nữa còn nhìn chằm chằm tới mức xuất thần. Ánh mắt anh dần trở nên sắc bén, tỏa ra khí thế lạnh lùng áp đảo.

Thẩm Kiều còn đang nhìn điện thoại, bỗng chốc cảm thấy không khí xung quanh dường như đang lạnh hẳn di.

Cô nhìn về phía “bầu không khí lạnh”, phát hiện Dạ Mạc Thâm đang nhìn chằm chằm cô bằng cái nhìn lạnh lẽo. Nghĩ tới việc hồi nãy đang nhắn tin nói chuyện cùng Hàn Thanh bị ánh mắt của anh dò xét, cô lặng đi, trong lòng có hơi chột dạ.

Thẩm Kiều thu mắt lại, sau đó tắt màn hình điện thoại, kéo chăn lên rồi nằm quay lưng về phía Dạ Mạc Thâm, cố nhắm chặt mắt.

Chỉ có nhắn tin nói chuyện thôi mà cũng phải nhìn sắc mặt anh ta, đúng là độc đoán không chịu nổi.

Người đàn ông này, tình tình khó ở quá đi mất.

Thẩm Kiều cầm diện thoại rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, trong khi Thầm Kiều còn đang say giấc nồng thì Hàn Tuyết U đã tới, Dạ Mạc Thâm cho cô ta vào thằng phòng, kéo Thẩm Kiều ra khỏi chăn.

“Đã là lúc nào rồi mà cậu còn ngủ hả?” Nhìn thấy Hàn Tuyết U, Thẩm Kiều còn tưởng rằng bản thân đang mê ngủ: “Tuyết U, sao cậu lại ở đây?” “Đương nhiên là mình tới để gọi cậu dậy rồi!” Hàn Tuyết U giơ tay lên chọc chọc mấy cái vào trán cô: “Cậu ngủ y như lợn ấy.”

Thẩm Kiều nhìn quanh bốn phía, phát hiện đây vốn là phòng ngủ của cô, nhưng cô thì lại đang nằm trên đệm trải dưới nền nhà.

“Sao cậu lại…”

“Hôm nay mình cũng không có việc gì làm nên tới đây sớm chút, ông Dạ bảo mình lên đây đấy, anh Thâm cũng cho phép mình vào đây rồi.”

Dạ Mạc Thâm cũng cho phép sao? Thẩm Kiều nhìn dáo dác tìm kiếm bóng hình Dạ Mạc Thâm.

“Đừng tìm nữa, anh ấy không có trong phòng đâu.”

Nghe vậy, Thẩm Kiều cuối cùng cũng thở phào một hơi, cô ngồi dậy, lúc chuẩn bị thay đồ thì Hàn Tuyết U lại sấn tới, thần bí hỏi: “Cậu và Dạ Mạc Thâm..chưa từng ngủ chung một giường sao?” Thẩm Kiều ngơ người trong giây lát, rồi sau đó lắc đầu.

“Mình thật sự không biết là quan hệ giữa hai người lại tệ tới mức độ này luôn đấy.”

Lời nói của Hàn Tuyết U nghe thì có vẻ đang thương xót, nhưng thực tế ngữ khí lại cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm vui vẻ.

“Ừ, vốn dĩ cũng không phải vợ chồng thật sự, thế nên đương nhiên là quan hệ không tốt.”

Ngữ khí của Thẩm Kiều chứa đựng sự chua xót và tự giêu: “Anh ta cho mình chỗ ngủ là đã tốt lắm rồi.”

Như hồi mới đầu, cô thậm chí chỉ được ngồi bên ngoài.

Vốn dĩ Hàn Tuyết U thấy tình cảm giữa hai người họ tệ như thế thì tâm trạng rất tốt, bởi suy cho cùng thì tình cảm giữa Thẩm Kiều và Dạ Tuyết Thâm càng tệ, cô ta lại càng đỡ mất công giở trò chia rẽ. Thế nhưng hiện tại chứng kiến Thẩm Kiều tự giễu chính mình, tâm trạng ủ dột, trong lòng cô ta lại cảm thấy không thoải mái.

Nghĩ đến đây, Hàn Tuyết U mấp máy môi, bỗng cảm thấy bản thân mình thật xấu xa.

“Thẩm Kiều à..Cậu sống ở đây khổ sở thế này, chi bằng…”

Thẩm Kiều cầm lấy quần áo rồi đứng lên: “Cậu đợi mình một lát nhé, mình đi thay quần áo đã, sau đó sẽ đưa cậu đi ăn sáng.”

Thẩm Kiều đi vào phòng tắm, Hàn Tuyết U nhìn cách cửa phòng tắm đã khép chặt, bèn đứng dậy nghó nghiêng bốn phía. Cuối cùng, cô ta tò mò mở cửa tủ quần áo, nhìn thấy trong tủ treo đầy âu phục của Dạ Mạc Thâm, cô ta đứng yên bất động.

Đây đều là đồ của Dạ Mạc Thâm…

Nghĩ đến việc những bộ âu phục, áo lót này đều từng được mặc trên người Dạ Mạc Thâm, Hàn Tuyết U không nhịn được mà giơ tay sờ nhẹ vào từng chiếc áo, ngón tay chạm nhẹ từng cái từng cái một, cuối cùng dừng lại trên một bộ âu phục.

Khi cô ta nhìn thấy chiếc cúc áo trên bộ đồ, trong đầu lờ mờ cảm thấy rất quen thuộc.

Một giây tiếp theo, Hàn Tuyết U đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô ta trợn tròn mắt nhìn bộ đồ trong tay, chiếc cúc màu vàng này chẳng phải là cái mà trước đây Thẩm Kiều đưa cho cô ta sao? Thật không ngờ bộ âu phục mất cúc này lại vẫn còn được cất ở đây.

Nếu như bị Thẩm Kiểu phát hiện…

Không được! Sắc mặt Hàn Tuyết U bỗng chốc trở nên tái nhợt, nghe âm thanh truyền ra từ phòng tắm, cô ta vội vàng tháo bộ quần áo đó xuống, gấp lại rồi nhét vào ngăn tủ bên dưới.

Khi Hàn Tuyết U đóng cánh cửa tủ lại cũng là lúc Thẩm Kiều bước ra từ phòng tắm: “Tuyết U, cậu đứng đó làm gì thế?” Nghe thấy thế, Hàn Tuyết U hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn Thẩm Kiều: “Lúc nãy thấy cậu lấy ra từ trong tủ bộ quần áo trông đẹp phết, nên mình muốn xem thử, thật không ngờ là hai người lại dùng chung một tủ quần áo. Hơn nữa, đống quần áo chắc cũng không hề rẻ nhỉ? Là Dạ Mạc Thâm mua cho cậu à?” Nhắc đến những bộ quần áo đó, Thẩm Kiều im lặng một hồi rồi mới gật đầu.

“Ừ, anh ta thấy những bộ đồ cũ mà tớ mặc trông rất mất thể diện.”

“Thì ra là thế, vậy thì kể ra…anh ấy đối xử với cậu cũng được đấy chứ, chỉ là…bắt cậu ngủ dưới nền thì đúng là quá đáng thật, không đáng mặt đàn ông tí nào.”

Đàn ông? Đối với Dạ Mạc Thâm mà nói, có lẽ cả đời này, hai từ này viết như thế nào anh ta cũng không biết.

Nghĩ đến đây, Thẩm Kiều cười nhạt rồi quay người: “Chúng ta xuống lầu ăn sáng di.”

“Ừ, đi thôi.”

Hàn Tuyết U ngoái đầu nhìn về phía tủ, trong lòng vẫn còn đang trăn trở về bộ âu phục đó, cô ta phải…làm sao mới có thể đem bộ đồ đó đi được đây? Hoặc làm sao để có thể tháo chiếc cúc trên áo rồi mang đi? “Thẩm Kiều, tự nhiên mình thấy đau bụng quá, cậu xuống dưới lầu đợi mình, mình phải đi vệ sinh cái đã.”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *