Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 152 – Cô bị cậu Mạc Thâm giáng chức rồi

Thế nhưng trong phòng lại trống vắng không một bóng người. Dạ Mạc Thâm căn bản không có ở đây.

Thẩm Kiều vẫn không chịu từ bỏ, lại chạy đến phòng sách tìm kiếm.

Kết quả Dạ Mạc Thâm cũng không có ở phòng sách. Thẩm Kiều cũng không biết rốt cuộc anh đã đi đâu. Có lẽ là vì lời nói kia khiến cô cảm thấy vô cùng áy náy, có cảm giác như anh đang lặng lẽ rời khỏi thế giới của cô.

Hoặc cũng có thể là vì trước giờ cô chưa từng được bước vào thế giới của anh.

Cuối cùng, Thẩm Kiều chỉ đành đi rửa mặt thay quần áo rồi đi đến công ty.

Lúc vừa mới đến tầng một, cô gặp phải ông nội đang chuẩn bị đi ra ngoài.

Lâu rồi không nhìn thấy ông ấy.

Dường như dạo gần đây ông nội rất bận rộn.

Ông ấy nhìn Thẩm Kiều, con ngươi đen tuyền khẽ chuyển động, trực tiếp hỏi: “Thầm Kiều à, lần trước ông nội nhờ cháu một chuyện, cháu làm đến đâu rồi?” Trong lòng Thẩm Kiều vô cùng rối loạn. Lúc đầu cô chưa nghĩ ra ông nội đang hỏi chuyện gì, mất một lúc sau mới nhớ ra ông nội đang nhắc tới chuyện giữa Dạ Lẫm Hàn và Hàn Tuyết U.

Nghĩ đến đây, Thẩm Kiểu vội vàng giải thích: “Ông nội, cháu đã nói với Tuyết U rồi. Nhưng mà… hình như cậu ấy đã có người mình thích, nên là…” Ông nội Dạ nghe cô nói vậy thì híp mắt lại nhìn chằm chằm cô, dường như đang kiểm tra xem cô đang nói thật hay nói dối. Thầm Kiều bị ánh mắt nghiêm nghị của ông ấy làm cho nổi da gà toàn thân, không nhịn được bèn cúi đầu cắn môi.

“Ông nội.” Một giọng nói ôn hòa truyền đến từ phía sau. Đây là giọng nói của Dạ Lẫm Hàn.

“Không phải ông đã hẹn ông Chung đánh Thái Cực rồi sao ạ? Nếu còn đứng đây thêm nữa, ông Chung sẽ chê cười ông đến muộn đó.” Ông nội đưa mắt nhìn Dạ Lẫm Hàn, ánh mắt vô cùng phức tạp. Một lúc sau ông ấy mới thu lại ánh mắt: “Thế được rồi, Thẩm Nguyệt, ngày sau ông lại đến tìm cháu.” “Ông nội đi đường cần thận.” Đợi ông nội Dạ rời khỏi, Thẩm Kiều mới phát hiện tay mình ướt đẫm mồ hôi lạnh vì ánh mắt nghiêm nghị của ông ấy.

Cũng không còn cách nào, ánh mắt của ông ấy rất đáng sợ. Hơn nữa khi Thẩm Kiều phải đối mặt với ông ấy, cô vẫn luôn lo sợ bị ông ấy phát hiện ra thân phận thật sự của mình.

Dạ Lẫm Hàn đi đến gần cô: “Không sao chứ?”

Dạ Lẫm Hàn…

Thẩm Kiều còn chưa kịp chuẩn bị tỉnh thần để đối diện với anh ta.

Vừa nghe thấy giọng nói của anh ta cô liền rũ mắt xuống nhìn theo bước chân chuẩn bị rời đi của mình.

“Em dâu!” Dạ Lẫm Hàn thấy cô định quay người đi mất mà không thèm chào hỏi mình một câu, giọng điệu trở nên gấp gáp gọi cô lại.

Thẩm Kiều chợt dừng bước.

Dạ Lẫm Hàn bất đắc dĩ nói: “Em đang trốn tránh anh phải không?” Thẩm Kiều: “…” Chẳng qua cô chưa nghĩ ra bản thân phải đối diện với anh ta như thế nào mà thôi. Chuyện này… thực sự quá phức tạp.

Hiện giờ cô chỉ cảm thấy bản thân như đang bị ông nội bày ra trên bàn cờ vận mình… Có lẽ, cô đã được định sẵn phải làm quân cờ hi sinh trên bàn cờ ấy.

//

Dạ Lẫm Hàn quay đầu lại nhìn theo dáng người yêu kiều của cô. Cô đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã không còn thấy bóng dáng.

Thật sự coi anh ta như quái vật rồi sao? Sau khi cô rời đi, Dạ Lẫm Hàn tự ngẫm nghĩ lại, chợt nhận ra gần đây dường như anh ta đã quan tâm cô quá mức thì phải…

Nhưng mà, rốt cuộc tại sao cô lại trốn tránh anh ta? Cái gì gọi là vấn đề của riêng cô? Lúc Thẩm Kiều đặt chân đến công ty thì đã bị muộn giờ. Thế nhưng cô không có thời gian để ý đến chuyện này mà lập tức chạy tới phòng làm việc tìm Dạ Mạc Thâm.

Cô đang định đi vào thì bị Tiêu Túc chặn lại.

“Trợ lý Thẩm Kiểu, cô không được phép đi vào.” Vẻ mặt Thẩm Kiều trở nên tái nhợt: “Tôi có lời muốn nói với Dạ Mạc Thâm.” Tiêu Túc: “Cậu Mạc Thâm đã dặn dò, sau này cô không được phép tùy tiện đi vào phòng làm việc của anh ấy. Đừng làm tôi khó xử.” Thẩm Kiều: “…” Thật sự không ngờ một lời nói vô ý lại có thể khiến người khác tức giận dữ dội như vậy.

“Còn nữa, bắt đầu từ hôm nay cô không còn là trợ lý của cậu Mạc Thâm nữa.” “Cái gì?“ Thẩm Kiều trừng lớn hai mắt, không dám tin tưởng hỏi lại: “Lời này của anh có ý gì?” Mặc dù hơi tàn nhẫn một chút, nhưng Tiêu Túc vẫn phải nói sự thật cho cô biết: “Cô bị cậu Dạ giáng chức rồi.” Giáng, giáng chức rồi ư…

Thầm Kiều không nhịn được nuốt nước bọt, cánh môi hồng nhạt khẽ hé mở. Một lúc sau cô mới bất đắc hỏi: “Vậy về sau tôi sẽ làm gì?” “Dọn, dọn dẹp vệ sinh.” Dọn dẹp vệ sinh sao? Gương mặt của Thẩm Kiều lập tức trở nên tái mét.

Đây là giáng chức cái gì? Như vậy khác gì đuổi cô ra khỏi tập đoàn Tân Thời đâu chứ? “Hoặc là, cô có thể lựa chọn làm nhân viên ở cấp bậc thấp nhất.

Nhưng mà ở đó đông người lắm miệng.” Cũng có nghĩa là, không có nhiều người làm nhiệm vụ dọn dẹp vệ sinh, nhưng công việc lại rất vất vả.

Nhân viên bình thường không phải vất vả như vậy. Thế nhưng đông người nhiều chuyện, hơn nữa cô bị anh giáng chức xuống như vậy, nhất định sẽ bị người khác bắt nạt.

Thẩm Kiều rũ mắt bật cười trào phúng: “Sao anh ấy không trực tiếp sa thải tôi luôn đi?” Tiêu Túc lạnh lùng nói: “Cậu Mạc Thâm cũng muốn sa thải cô, thế nhưng cô Kiều đừng quên rằng, cô vẫn còn đang nợ tiền lương của công ty, phải ở lại làm đủ mới được đi.” Thẩm Kiều: “.. Không ngờ anh ấy lại tính toán cặn kẽ như vậy. Tôi biết rồi.” Nếu bây giờ đi giải thích với anh, nhất định anh sẽ không thèm nghe lọt lấy một câu.

Đến tận lúc này, Thẩm Kiều mới cảm giác được, Dạ Mạc Thâm thật sự giận mình. Bởi vì trước đây cho dù có xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ không bao giờ làm đến mức này. Vậy mà bây giờ anh lại dứt khoát giáng chức cô.

Đây chẳng khác nào đang tuyên bố với cả công ty, cho dù lúc trước quan hệ giữa anh và Thẩm Kiều có giống như lời đồn đại hay không thì tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì nữa.

Thẩm Kiều không còn chỗ dựa, ai cũng có thể ức hiếp cô.

“Cô… cô Kiều.” Tiêu Túc thấy cô lặng người quay lưng đi, không nhịn được gọi cô lại nói thêm một câu: “Lần này cô nói thật sự rất quá đáng.

Cậu Mạc Thâm… ghét nhất là bị người khác nói như vậy.” “Tôi biết.“ Thẩm Kiều gật đầu: “Lúc đó tôi chỉ buột miệng nói ra.

Nhưng tôi có giải thích thế nào anh ấy cũng không chịu nghe. Nhưng bây giờ xem ra cũng không có tác dụng gì nữa. Tôi sẽ đi làm sau, để tôi dọn dẹp đồ đạc trước đã.” Nói xong, Thẩm Kiều đi thằng về chỗ ngồi của mình thu dọn xong xuôi rồi đi mất.

Tiêu Túc chứng kiến cảnh này chỉ có thể thở dài một tiếng. Rõ ràng là vợ chồng của nhau, sao kết cục lại trở thành như vậy? Tình cảm nam nữ thật kỳ lạ…

Tiêu Túc thực sự không thể hiểu nổi.

Trong giờ ăn trưa, Thẩm Kiều nói chuyện mình giáng chức cho Tịnh Nhan biết. Tịnh Nhan nghe xong suýt nữa thì bùng nổ.

“Sao lại có thể như vậy? Không phải cậu Mạc Thâm thương cậu lắm à? Sao đột nhiên lại bị giáng chức rồi? Mình không tin! Cậu đang nói giỡn với mình đúng không?” Thẩm Kiều nhếch khóe miệng cười khổ, buồn bực chọc đũa vào hạt cơm trong bát: “Cậu thấy tớ có giống đang nói giỡn không?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *