Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 146 – Kiểm tra thân thể của cô

Lúc này, Hàn Tuyết U không cảm thấy áy náy chút nào, ngược lại cô cảm thấy bản thân cực kỳ thông minh, vì thế cô đắc ý nhắc nhở Thầm Kiều: “Kiều, đồ ăn mau nguội mất, cậu mau ăn đi, đợi chúng ta ăn xong thì chuẩn bị một chút rồi tan tầm sớm.” Kiều ơi, Kiều à, cậu cũng đừng có trách mình tách cậu ra khỏi Dạ Mạc Thâm! Thể giới của hai người vốn dĩ khác nhau, hai người ở cạnh nhau sẽ không hạnh phúc đâu! Cho nên, chỉ bằng để mình ở cạnh anh ấy di! Nếu Dạ Lẫm Hàn đối xử với cậu tốt như vậy, nếu anh ta không ngại thân phận của cậu, vậy mình cảm thấy anh ta thích hợp với cậu hơn Dạ Mạc Thâm đấy.

“Không cần đâu, cậu đã vất vả mang cơm cho mình rồi, cậu ăn xong thì cứ việc về trước đi nhé.” Thẩm Kiều cười với Hàn Tuyết U, thế nhưng Hàn Tuyết U cứ cố chấp muốn ở lại, cô không còn cách nào khác đành để Hàn Tuyết U ở lại giúp mình. Hai người bận rộn đến mười giờ đêm thì Hàn Tuyết U bỗng nhiên dừng tay, cô nhìn thấy mọi người đã ra về hết nên đề nghị với Thẩm Kiều: “Tăng ca đến đây là được rồi chứ hả? Chúng ta cùng về đi, mình có thể lái xe đưa cậu về nhà.” Thẩm Kiều đang bận rộn, cô nghe vậy liền ngước lên nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rồi! Cho dù cô có muốn nán lại làm cho xong việc, thế nhưng cô lại nghĩ đến Hàn Tuyết U, cho nên cô gật đầu rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

Lúc Hàn Tuyết U đưa Thẩm Kiều trở về thì đã mười một giờ hơn rồi, cô nhìn con đường tối tăm phía trước rồi mở miệng nói: “Kiều, anh của mình nói…” Nghe vậy, Thẩm Kiều cũng ngồi lại lắng nghe, đợi một lát vẫn không thấy bạn mình nói gì, cô mới nhắc nhở: “Chuyện…” “Mình nói với cậu luôn, thật ra người nọ là Dạ Lẫm Hàn.” Trước khi Thẩm Kiều mở cửa xe bước xuống, Hàn Tuyết U đã nói ra hết, sau đó lại giả bộ căng thẳng, trán cũng đổ mồ hôi, hai tay cô nắm chặt vô lăng.

Sau khi Thẩm Kiều nghe được những lời này, cô hoảng sợ đến mức ngồi yên như tượng một lúc rất lâu.

Cô nghĩ… Cô nghĩ là cô đã nghe lầm rồi.

Vừa rồi Hàn Tuyết U nói… người kia là Dạ Lẫm Hàn sao? Thẩm Kiều quay đầu lại nhìn Hàn Tuyết U, đôi môi của cô run rầy: “Tuyết U, tự nhiên cậu đề cập đến tên của Dạ Lẫm Hàn làm gì?” Hàn Tuyết U không nói lời nào, cô chỉ yên lặng nhìn Thẩm Kiều.

Thẩm Kiều mím môi, sau đó cô cúi đầu để che đi vẻ bối rối của mình rồi nhỏ giọng nói: “Không còn sớm nữa, cậu mau về nghỉ ngơi di.” “Kiều, chiếc cúc áo đó là của Dạ Lẫm Hàn.” Lúc Thầm Kiều một lần nữa định mở cửa xuống xe, Hàn Tuyết U lại nói thêm một câu. Trong nháy mắt, những lời này khiến cho đầu óc của Thẩm Kiều như muốn nổ tung.

Vì sao lại là Dạ Lẫm Hàn? Ông trời đang đùa giỡn với cô sao? “Mình biết nếu nói tin này cho cậu thì…nhưng mà…người nọ là Dạ Lẫm Hàn đó. Lúc đầu mình còn do dự không biết có nên nói cho cậu hay không, thế nhưng sau khi ngẫm nghĩ hai ngày, buổi chiều lại nghe cậu nói chuyện thì mình cảm thấy cậu với anh Lẫm Hàn khá hợp nhau. Vì vậy mình đã lấy hết can đảm nói ra mọi chuyện!” Thẩm Kiều lúc này chỉ yên lặng.

Hàn Tuyết U không chịu dừng lại mà nói tiếp: “Đương nhiên mình biết cậu sẽ tốn rất nhiều thời gian mới có thể tiếp thu…” Thẩm Kiểu lúc này quay lại, giọng nói của cô có chút hốt hoảng: “Đùa cái gì vậy? Người kia nhìn như thế nào cũng không phải Dạ Lẫm Hàn!” “Kiều, một người có thể có nhiều mặt khác nhau mà, bình thường anh ta có thể trông hiền lành, nhìn có vẻ dịu dàng nhưng biết đâu được anh ta…” “Không thể nào!” Thẩm Kiều cắt ngang lời của Hàn Tuyết U, cô lắc đầu.

Hàn Tuyết U chỉ thở dài: “Dù sao mình cũng đã nói với cậu rồi, nếu cậu có thời gian thì cứ từ từ tiếp thu dần cũng được.” Thẩm Kiều ngơ ngác một lúc lâu mới chịu bước xuống xe, trước khi rời khỏi cô còn không quên nhắn lại một câu: “Lái xe chú ý an toàn!” Từ khi bước vào nhà họ Dạ, đây n đầu tiên Thầm Kiều trở về trễ là lâ như vậy. Buổi đêm, ngôi nhà im ắng lạ thường, chỉ còn mấy người bảo vệ đứng gác cổng và mấy cô giúp việc đi qua đi lại. Lúc mọi người nhìn thấy cô, tất cả đều kinh ngạc, sau đó họ vội vàng chào hỏi với cô.

Thẩm Kiều vẫn còn ngơ ngác vì chuyện vừa nãy, cho nên cô chỉ gật đầu mấy cái rồi đi lên lầu. Trên đường trở về nhà, cô nghĩ rằng Dạ Mạc Thâm chắc đã ngủ rồi nên cô cần thận đầy nhẹ cửa phòng, rón rén bước vào trong. Tuy nhiên, cô lại kinh ngạc khi thấy đèn vẫn sáng trưng, Dạ Mạc Thâm vẫn còn ngồi trên xe lăn đọc sách.

Anh nghe được tiếng động thì nhíu lông mày lại, cô không ngờ anh vẫn còn chưa ngủ, bây giờ đã gần mười hai giờ rồi, không phải bình thường anh ăn ngủ đúng giờ lắm sao? Thầm Kiều cũng không nói chuyện cùng anh, chỉ lặng lẽ ôm quần áo đi tắm rửa.

Trong lúc tắm rửa, Thẩm Kiều nghĩ mãi về những lời của Hàn Tuyết U, hay là anh cậu ấy điều tra sai rồi? Hôm đó cô không thấy rõ mặt của người đàn ông nọ, cô chỉ cảm nhận được hơi thở của người kia mà thôi. Người đó muốn chiếm đoạt lấy, hơn nữa còn có chút gì đó phóng đãng.

Dạ Lẫm Hàn lại là con người khiêm tốn, ôn hòa và dịu dàng vô cùng.

Cô nghỉ mãi mà vẫn không thể tin được con người như vậy lại có thề làm những chuyện đó! Lúc Hàn Tuyết U nói cô biết chiếc cúc áo thuộc về Dạ Lẫm Hàn, cô không thể tin và cũng không thể tiếp thu nổi.

Dạ Lẫm Hàn! Anh ấy là anh trai của Dạ Mạc Thâm! Thẩm Kiều càng nghĩ càng cảm thấy nhức đầu, cô muốn ngất đến nơi.

Một lát sau cô vội tắt vòi sen đi rồi lau khô thân thể, sau đó mặc quần áo vào.

Lúc cô bước ra từ phòng tắm, Dạ Mạc Thâm vẫn chưa đi ngủ, anh vẫn còn ngồi đó đọc sách.

Sách hay đến mức…làm anh ta thay đổi thói quen sinh hoạt của bản thân sao? Thẩm Kiểu lặng lẽ mắng chửi trong lòng.

Dạ Mạc Thâm hình như có thể () €hương 146 -:ấn thể của cõ nghe thấy tiếng lòng của cô, đột nhiên anh khép sách lại rồi ra lệnh cho cô: “Lại đây!” Lời nói lạnh lùng kia như một cục tạ nện vào đầu cô vậy, sau khi trải qua chuyện lúc sáng, hiện tại cô cảm thấy cực kỳ e ngại khi đối mặt với anh, hơn nữa cô còn sợ hãi, thậm chí cô còn muốn tránh né anh nữa.

Bây giờ anh lại mở miệng nói cô qua kia, Thẩm Kiều đột nhiên căng thẳng, cô nắm chặt góc áo của mình rồi hít thở sâu để bình tĩnh lại.

Dạ Mạc Thâm nhướng mày, anh đặt sách lên bàn rồi hỏi: “Có thắc mắc gì?” Thẩm Kiều: “Bây giờ không còn sớm, anh nghỉ ngơi đi, tôi sẽ không đi qua kia đâu!” Thẩm Kiều nói xong thì chuẩn bị rời khỏi đó. . Ngôn Tình Tổng Tài

“Gái hai đời chồng, cô có tin ngày mai tôi gọi người đến vứt chăn của cô đi không?” Những lời này khiến Thẩm Kiều phải quay đầu lại nhìn Dạ Mạc Thâm, lát sau cô bước qua kia rồi lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?” “Cởi quần áo ra!” Thẩm Kiều khiếp sợ, cô cảm thấy hình như bản thân đã nghe lầm () hương 146:…ãn thế của c6 rồi nên vội vàng ngầng đầu lên nhìn anh một cách kinh ngạc.

Khuôn mặt của Dạ Mạc Thâm lúc này trông lạnh lùng cực kỳ, hai mắt nhìn thằng Thẩm Kiều, giống như anh không cho phép cô có quyền từ chối vậy.

Thẩm Kiều chỉ cắn môi mình mà không nói gì.

Lúc này Dạ Mạc Thâm chỉ ngồi cười, anh nắm chặt lấy tay cô rồi kéo cô một cái.

“Thả ra!” Lúc này Thẩm Kiểu như người bị đuối nước, cô cố gắng vùng vẫy đề đứng lên, thế nhưng cồ của cô lại bị Dạ Mạc Thâm bóp lấy, giọng nói của hắn như lời nguyền đến từ địa ngục: “Tôi đã nói trước rồi, mỗi ngày tôi sẽ kiểm tra thân thể của cô!”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *