Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 139 – Ý nghĩ nổi lên

Thẩm Kiều phục hồi tinh thần, xoa cái mũi và lùi về sau hai bước. “Thật xin lỗi anh hai, em không nghĩ tới anh bất chợt dừng lại.” Dạ Lẫm Hàn quay đầu nhìn cô một cách tao nhã và nhẹ giọng nói: “Không có gì, em không bị đụng đau là tốt rồi.” Cô đương nhiên…. Không đau.

Sau khi hai người ngồi xuống, Dạ Lẫm Hàn gọi rất nhiều món cô thích ăn.

Thẩm Kiều cảm thán người đàn ông trước mắt vừa cẩn thận vừa săn sóc, cô bắt đầu chột dạ. Cô cảm thấy mình không nên cùng ăn cơm với Dạ Lẫm Hàn.

Nhưng cô suy nghĩ lại, các cô chỉ là đơn thuần ăn một bữa cơm mà thôi. Cô lại không có ý nghĩ gì khác, cô có gì phải chột dạ chứ? Những suy nghĩ đó của cô khi thấy canh cá được bưng lên đều biến mất sạch sẽ.

Thẩm Kiều rất thích ăn canh cá, nhưng mà không có ai cùng ăn với cô.

Mà tự cô đi ăn lại không được, cho nên khi ngửi thấy hương vị quen thuộc, Thẩm Kiều mới mạnh mẽ nhớ lại đã rất nhiều năm cô không có nếm qua.

Cô gắp một miếng cá bỏ vào trong chén, bất chợt cười nói: “Đã lâu rồi em chưa ăn qua cái này, đúng rồi anh hai, anh có thể ăn cay hay không? Anh ăn món này với em không có vấn đề gì chứ?” Làn khói mờ ảo bao phủ khuôn mặt điển trai của Dạ Lẫm Hàn làm cho mặt anh có vẻ càng thêm ôn hòa, anh cười nhạt nói: “Tôi không có việc gì, mùi vị thế nào tôi đều ăn được.” Sở dĩ Thẩm Kiều hỏi là bởi vì có rất nhiều người không thể ăn cay, huống chỉ là vô cùng cay. Cái nồi mới mang lên này vừa chua vừa cay, Thẩm Kiều sợ dạ dày của anh chịu không nổi.

“Anh hai, nếu anh thật sự không thể ăn thì đừng miễn cưỡng.” Dạ Lẫm Hàn: “Em dâu ăn đi, anh hai thật sự không có việc gì.” Lúc này Thẩm Kiều mới yên tâm.

Từ đầu cô ăn rất cần thận, nhưng mà sau đó nhìn người đối diện vài lần, sau khi xác định anh còn thật sự nghiêm túc lựa xương cá, cô cũng thả lỏng và ăn.

Mà ở bên kia, Hàn Tuyết U và mấy danh viện cũng đi vào nhà hàng này.

Sau khi yêu cầu một phòng ghế lô, Hàn Tuyết U với vài người đi lên bên trên.

Nhà họ Hàn có tiếng tăm lẫy lừng ở thành phố Bắc. Hàn Tuyết U là thiên kim tiểu thư thất lạc được tìm thấy, mọi người đều biết đây là viên ngọc quý của nhà họ Hàn, cho nên ai cũng nguyện ý tâng bốc cô.

Ví dụ như lúc này, cô hai tập đoàn nhà họ Giang nắm lấy cánh tay của Hàn Tuyết U và nhẹ nhàng nói: “Tuyết U à, nhà hàng này có món canh cá rất là nổi tiếng, không biết trước kia cô đã từng đến nơi này ăn thử hay chưa? Hôm nay tôi mời khách, cô thích ăn gì thì cứ gọi cái đó.” Có lẽ Hàn Tuyết U đã quen với cuộc sống cơ cực trước kia, mặc dù bây giờ cô đã là cô cả, nhưng khi cô nghe thấy những lời như vậy thì cô cảm thấy đối phương đang châm chọc mình, bất chợt cô cười lạnh một tiếng: “Cái gì gọi là trước kia tôi đã từng đến nơi này ăn thử hay chưa? Cô đang châm chọc bộ dáng nghèo hèn của tôi khi tôi chưa phải là cô cả nhà họ Hàn đúng không?” Sắc mặt người nọ thay đổi ngay lập tức và nhỏ giọng giải thích nói: “Tuyết U, tôi không có ý này.” “Ai cho phép cô gọi tên của tôi? Tên của bà đây cô cũng xứng để gọi hay sao?” Ở trước mặt Thẩm Kiều, Hàn Tuyết U mới giống người bình thường. Nhưng mà vừa đến nơi này thì trở nên ngang ngược và không phân rõ phải trái, hoàn toàn là hai người.

Người nọ sợ đến mức không dám nói thêm gì nữa.

Trong đó có một người tiến lên và hừ lạnh: “Cô Hàn, đừng để ý đến cô ta. Nhà cô ta sắp phải phá sản rồi, chắc cô ta chỉ muốn nịnh bợ cô thôi.

Chúng ta lên lầu hai ăn đi.” Vì thế người nọ bị bỏ lại, những người khác thì đi đến lầu hai.

Hàn Tuyết U vẫn không vui. Hôm đó cô nhìn thấy tư liệu thì trong lòng đã phiền não cho đến bây giờ. Tính tình cô vốn dĩ không nhỏ, hiện tại lại càng dễ dàng nổi nóng.

Khi đi ngang qua một ghế lô, bất chợt Hàn Tuyết U thấy một bóng dáng quen thuộc.

Bước chân của cô dừng lại một chút, sau đó nhìn vào bên trong.

Thế mà lại là Thầm Kiều. Khi Hàn Tuyết U vừa định cất bước đi thì người bên cạnh lại bất ngờ hỏi: “Cô Hàn, cô làm sao vậy?” Nghe lời này, bỗng nhiên Hàn Tuyết U phục hồi tinh thần lại và lắc đầu: “Không có gì, đi thôi.” Cô đi theo mọi người cùng vào trong ghế lô. Sau khi ngồi xuống, bất chợt cô nghĩ đến điều gì, vừa rồi ngồi ở đối diện Thẩm Kiều hình như là một người đàn ông…

Hơn nữa dường như có chút quen mắt? Là ai? Thẩm Kiều và người đàn ông nào sẽ đến nơi này ăn canh cá chứ? Nghĩ đến đây, Hàn Tuyết U quyết định tìm hiểu đến cùng. Vì thế cô đứng dậy và nói với những người khác: “Mọi người ngồi một lát, tôi ra ngoài đi toilet trước.” “Tuyết U, để tôi đi cùng cô.” “Không cần, đừng di theo tôi.” Hàn Tuyết U trừng mắt nhìn người nọ một cái, sau đó đi ra ngoài.

Chờ cô rời khỏi, nhất thời vài người dâng lên sự tức giận bất bình.

“Cô ta thật sự nghĩ mình là thiên kim tiểu thư. Một bộ dáng chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng, nhìn thật sự khiến người khác buồn nôn.” “Đúng vậy, nếu cô ta không phải là thiên kim nhà họ Hàn, tôi không thèm đề ý đến cô ta đâu.” “Đợi sau này có cơ hội, nhất định phải ngáng chân cô ta để cô ta biết chúng ta không phải là người dễ “Các người thôi đi, khi người ta Ở đây thì một đám các người đều nịnh bợ, hiện tại người ta đi rồi lại bắt đầu nói sau lưng người ta. Mấy người không nhìn lại sắc mặt của chính mình là gì.” Hàn Tuyết U không biết việc này. Sau khi cô rời khỏi ghế lô, cô ấy phải đi đến ghế lô khi nãy cô vừa đi ngang.

Cửa ghế lô không đóng, cô liếc mắt một cái đã thấy được Thẩm Kiều đang ngồi bên trong.

Mà lúc này cô cũng thấy rõ ràng người đàn ông đối diện.

Ấy vậy mà lại là Dạ Lẫm Hàn.

Tại sao Kiều Kiều lại ở cùng một chỗ với Dạ Lẫm Hàn? Hàn Tuyết U đang nghỉ hoặc trong lòng, Dạ Lẫm Hàn ngôi đối diện bất chợt rót một ly nước trái cây giải cay và đưa đến trước mặt Thầm Kiều: “Ăn cay nhiều như vậy, uống thứ này có thể hạ „ hỏa Mặt của anh trong lúc này đều là sự nhẹ nhàng và săn sóc. Hàn Tuyết U lập tức nhìn ra có gì đó không ổn ở trong này.

Có lẽ nào Dạ Lẫm Hàn thích Kiều Kiều? Anh ta muốn xuống tay với em dâu của chính mình? Sau khi ý thức được điều này, sắc mặt Hàn Tuyết U trở nên khó coi.

Khi cô đang muốn vọt vào lôi Thẩm Kiều đi thì một suy nghĩ bỗng nhiên hình thành trong đầu làm cho bước chân của cô dừng lại.

_ Một lát sau, Hàn Tuyết U thu chân trở lại.

Cô chớp mắt.

Nếu… Dạ Lẫm Hàn thật sự có ý đối với Thầm Kiều, vậy để cho bọn họ ở cùng một chỗ không phải là chuyện tốt hay sao? Hơn nữa…

Trong lòng Hàn Tuyết U nảy sinh một ý tưởng.

Nếu như vậy cô có thể nói cho Thẩm Kiều, chủ nhân của bộ đồ tây đó thật ra là Dạ Lẫm Hàn. Đúng lúc có thể tác thành hai người bọn họ không phải sao? Một ý nghĩ nồi lên, Hàn Tuyết U đã không thể khống chế động tác của chính mình. Cô lấy di động ra và mở máy ảnh nhắm ngay hai người bên trong, tìm thời cơ chụp ảnh sau đó cất di động và dựa vào góc tường.

Trái tim cô nhảy rất kịch liệt, Hàn Tuyết U nhắm mắt lại.

Kiều Kiều, chớ có trách tôi… Tôi cũng vì… Vì muốn tốt cho cô.

Dạ Mạc Thâm kia vui giận thất thường, lại là người tàn phế. Cô là người gả hai lần, nếu đi theo anh khẳng định anh sẽ không đối xử tốt với cô, ngược lại cô theo Dạ Lẫm Hàn thì tốt hơn nhiều.

Hàn Tuyết U tự thôi miên chính mình, trong lòng nói một đống điều tốt đẹp cho Thẩm Kiều, sau đó lòng cô mới dần dần thoải mái hơn.

Không có cách nào, bởi vì cô trộm thân phận của Thẩm Kiểu, Thẩm Kiều là người duy nhất trên thế giới này mà cô cảm thấy áy náy.

Chờ sự việc lần này kết thúc, Hàn Tuyết U thề, cô nhất định đối xử tốt gấp đôi với Thầm Kiều.

Vì thế Hàn Tuyết U nói cho bạn bè của cô rằng cô sẽ không quay lại, để bọn họ tự mình ăn đi.

Sau đó Hàn Tuyết U để cho phục vụ mở một cái phòng kế bên Thẩm Kiều, cô ngồi xuống và đợi.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *