Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 138 – Thất sủng

Thẩm Kiều đỏ mặt rụt tay lại, tức giận trừng Dạ Mạc Thâm một cái.

“Ai cần anh giúp tôi cầm máu chứ? Đáng ghét!” Dạ Mạc Thâm lạnh lùng hừ một tiếng, “Thế nào? Lẽ nào cô muốn người khác cầm máu giúp cô?” Thẩm Kiều chẳng muốn giải thích với anh, nói thêm chỉ khiến cho không khí càng trở nên căng thẳng mà thôi, cô lại ngồi xuống nhặt đống mảnh vỡ. Dạ Mạc Thâm mắng một câu: “Đầu óc cô chỉ dùng để trang trí à? Nhiều mảnh vỡ như vậy mà chỉ biết dùng tay?” “…” Thẩm Kiều đột nhiên ngầng đầu lên: “Anh đồng ý cho tôi dùng chổi?” Lúc cô ngồi xổm xuống nhặt mảnh vỡ, trong lòng Thẩm Kiều nghĩ chính là Dạ Mạc Thâm đang cố ý chỉnh cô, hẳn là muốn cô dùng tay nhặt, vì vậy cho dù cô đi lấy chổi cũng vô dụng. Không ngờ anh lại cho phép cô dùng chổi.

Dạ Mạc Thâm nguy hiểm nheo mắt lại, lệ khí trên người rất nặng: “Cô nói cái gì?” “Không.” Thẩm Kiều đột nhiên đứng dậy, xoay người đi lấy chổi, nếu như anh đã đồng ý thì cô ngốc mới không dùng chổi.

Lúc trở lại, Thẩm Kiều chỉ nhìn thấy bóng lưng Dạ Mạc Thâm.

Dạ Mạc Thâm vừa đi, khí lạnh trong không khí cũng rời đi theo anh, xung quanh khôi phục lại nhiệt độ bình thường. Thẩm Kiều nhanh chóng quét dọn sạch sẽ mảnh vỡ trên đất, đúng lúc dì Thanh đi qua, thấy cảnh này không nhịn được kinh ngạc thốt lên: “Ôi thanh niên hiện đại các cháu làm việc kiểu gì đây, ném hỏng nhiều cốc như thế này. Haiz. Nhìn tuổi trẻ khỏe mạnh, nhưng thực ra làm việc còn không bằng mấy lão già bọn dì.” Thẩm Kiều lúng túng đặt chổi xuống rời di.

Chờ đến giờ tan ca, Tiểu Nhan tìm cô, sau đó lo lắng chớp mắt hỏi Thẩm Kiều.

“Nghe nói trong buổi họp lúc sáng, cậu Dạ làm khó dễ cậu, sao cậu này kém cỏi như thế này? Bây giờ mới qua bao lâu mà cậu đã thất sủng rồi.” Thẩm Kiều: “…” Tiểu Nhan: “Tớ đã nói với cậu rồi, đàn ông đều giống nhau, chiếm được thì sẽ không còn trân trọng nữa, sau đó lại chạy đi lấy lòng người phụ nữ khác, đúng không? Huống hồ cậu Dạ của chúng ta còn bị tàn phế, tớ cảm thấy anh ta không nên như vậy, có mình cậu là đủ rồi.” Nghe đến đó, Thẩm Kiều rất bất đắc dĩ hỏi: “Đến cùng là cậu đang làm tổn thương tớ hay an ủi tớ thế?” “Có hết!” Tiểu Nhan cười híp mắt ôm cánh tay Thẩm Kiều nói: “Vừa tổn thương vừa an ủi cậu nhé, có điều cậu cũng quá không để tâm rồi, tớ cảm thấy cậu phải không được chịu thua, giành lấy sủng ái của Dạ thiếu mới đúng.” Thẩm Kiều: “… Cậu nghĩ nhiều quá rồi!” Tiểu Nhan còn muốn nói cái gì nữa, phía trước đột nhiên lại có thêm một bóng người, bước chân của Tiểu Nhan và Thẩm Kiều không thể không dừng lại.

Tiểu Nhan có chút bất ngờ nhìn người trước mặt.

“Dạ, Dạ phó tổng!” Dạ Lẫm Hàn cười một cái với Tiểu Nhan, nụ cười kia lập tức làm trái tim Tiểu Nhan nóng lên, cô rũ mắt, mặt e lệ.

Dạ Lẫm Hàn nhìn về phía Thẩm Kiều: “Có rảnh không?” Thẩm Kiều sửng sốt một lúc, nửa ngày không phản ứng lại.

“Sao thế?” Cô hỏi.

Dạ Lẫm Hàn nhìn cô cười không nói, Thẩm Kiều cũng không phải người ngu ngốc, nhỏ giọng nói với Tiểu Nhan bên cạnh: “Cậu về trước đi, ngày mai tớ lại nói với cậu.” “Ừ.” Tiểu Nhan gật gật đầu, sau đó nháy mắt với Thẩm Kiều rồi mới rời khỏi.

Chờ Tiểu Nhan vừa đi, Dạ Lãm Hàn lấy chìa khóa xe ra: “Đi thôi, anh mời em ăn cơm.” Cái gì? Thẩm Kiều còn chưa kịp phản ứng thì Dạ Lẫm Hàn đã xoay người rời đi rồi, cô đứng tại chỗ tự hỏi một lúc rồi mới đi theo. Trong công ty không ít ánh mắt của nhân viên nhìn ra, Thẩm Kiều xoắn xuýt xoa xoa ngón tay, đi theo sau lưng Dạ Lẫm Hàn: “Cái đó… Anh hai, em không đói.” Nghe Thẩm Kiểu nói, Dạ Lẫm Hàn cười khẽ: “Yên tâm, không phải là nơi có thể ăn no.” Thẩm Kiều: “Nhưng mà…” “Chỉ một bữa cơm mà thôi, em không thể đi cùng anh hai sao?” Được rồi, bị anh ta nói như vậy, Thẩm Kiều đột nhiên cảm thấy bản thân cũng hơi quá đáng, người ta còn chưa làm gì cả, chỉ là đơn thuần quan tâm muốn mời cô ăn một bữa mà thôi, vậy mà cô lại từ chối người ta nhiều lần như vậy.

Theo Dạ Lẫm Hàn xuống bãi đỗ xe, Dạ Lẫm Hàn rất lịch sự mở cửa xe giúp Thẩm Hàn, lúc cô cúi người lên xe còn đặt một tay lên đỉnh đầu cô, phòng ngừa cô bị cụng đầu.

Sau khi Thẩm Kiều ngồi vào ghế, Dạ Lẫm Hàn còn cúi người thắt dây an toàn cho cô.

Khi Dạ Lẫm Hàn đến gần, khí tức nam tính mát lạnh từ trên người anh ta tiến vào hô hấp Thẩm Kiều, Thẩm Kiều căng thẳng đến mức ngừng hô hấp theo bản năng, mãi đến khi anh ta thắt dây an toàn cho mình xong cô mới nhận ra bản thân nên tự thắt! Có điều Dạ Lẫm Hàn đã vòng qua thân xe mở cửa xe ngồi vào ghế lái, trong lòng Thẩm Kiều cảm thán đây đúng là thân sĩ vô cùng ôn nhu.

“Em nói em không thích ăn đồ ngọt, thích ăn cay, vậy anh hai dẫn em đi ăn lầu cá cay nhé?” Lầu cá cay? Lúc nghe được từ này, mắt Thẩm Kiều nhanh chóng sáng ngời, theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng, có điều cô vẫn lúng túng nói: “Anh hai, tại sao anh biết em thích ăn cái này?” “Anh để thư kí điều tra sở thích của em, sau đó thì biết.” Dạ Lẫm Hàn nói, lại muốn xoa đầu cô.

Chỉ có điều khoảng cách của hai người không gần như lúc sáng, hơn nữa thấy tay anh ta tới gần, Thầm Kiều liền né sang bên cạnh theo bản năng, Dạ Lẫm Hàn không thể chạm tới đầu cô.

Tay Dạ Lẫm Hàn dừng trong không trung một lúc rồi thu về.

“Có phải hành động của anh hai không phù hợp, nên em mới sợ anh hai?” “Không, không có.” Thẩm Kiều lắc đầu: “Em chỉ lo lắng Mạc Thâm sẽ gây sự với anh, em không muốn gây phiền toái cho anh hai, vì vậy…” “Không sao đâu.” Dạ Lẫm Hàn cười nhạt: “Trước đây anh đã nói với em rồi, Mạc Thâm là người ngoài lạnh trong nóng. Lại nói, hôm nay ở phòng họp em gặp oan ức, anh haim thấy em và Mạc Thâm dạo gần đây rất ít cười, nhất định mấy ngày nay em trải qua không vui, đúng không?” Vui vẻ? Đã rất lâu rồi Thẩm Kiều không còn cảm nhận được tâm tình này.

Từ sau khi cô gả cho Lâm Giang, cô liền không biết cái gì là vui vẻ, chứ nói gì tới việc ly hôn tiến vào nhà họ Dạ, rất nhiều lúc nơi này khiến cô cảm thấy chẳng khác gì khe hở địa ngục.

Rất khủng bố.

Nghĩ tới đây, Thẩm Kiều nhắm mắt lại, thanh âm bình tĩnh: “Có vui hay không cũng không quan trọng, đã thành thói quen rồi.” Nghe Thẩm Kiều nói, Dạ Lẫm Hàn cười nhạt, ngữ khí nhiễm vẻ ưu sầu: “Quen với việc không vui, em đây… Cô gái phải cười nhiều mới tốt, nhất là em còn trẻ như vậy, vẻ mặt lúc nào cũng buồn rầu không tốt, hơn nữa cũng ảnh hưởng tới sức khỏe.” Cười nhiều…

Thẩm Kiều cười khổ một cái.

“Ý anh không phải loại cười này, mà là nụ cười xuất phát từ nội tâm.” Thẩm Kiều không cười nổi, cô bất đắc dĩ nói: “Anh hai, anh đừng làm khó em.” “Ừ.” Dạ Lẫm Hàn thật sự không làm khó dễ cô nữa, trong xe yên tĩnh không ai nói gì, chiếc xe nhanh chóng đi về phía trước.

Tới nơi, lúc Dạ Lẫm Hàn và Thẩm Kiều đi vào trong, Thẩm Kiều vẫn đi theo sau lưng anh ta, cố gắng duy trì một khoảng cách với anh ta.

Sau đó thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh, bộ dáng có tật giật mình, mãi đến tận tiến vào phòng riêng.

Bộp! Thẩm Kiểu đột nhiên va vào lưng Dạ Lẫm Hàn.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *