Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 117 – Có một số chuyện chỉ nên nói một lân

Dạ Mạc Thâm: “…” Người phụ nữ này thật sự ngu ngốc như vậy sao? Chắc hẳn là vậy rồi, nếu không cô ta cũng đâu có ngu đến mức di hỏi những vấn đề này.

“Là do tôi thể hiện chưa rõ?” Dạ Mạc Thâm nheo mắt lại, đôi môi nhẹ nhàng hé mở: “Hay là do cô quá ngu ngôc?” Thẩm Kiều ngơ ngác, anh ta thể hiện cái gì cơ? “Người đàn bà hai lần đò kia, có một số chuyện chỉ nên nói một lần mà thôi, cô đừng có mơ tưởng tôi sẽ lặp lại lần thứ hai cho cô nghe!“ Dạ Mạc Thâm lạnh lùng nói, giọng điệu có một chút đanh đá.

Thẩm Kiều ngạc nhiên trừng mắt với anh ta: “Nói cái gì vậy chứ?” Chết tiệt! Dạ Mạc Thâm thấy vẻ mặt mông lung ngơ ngần của người đối diện, anh thật sự rất muốn túm lấy cô rồi hung hăng đánh mấy cái vào mông cho hả giận. Anh đã khó khăn lắm mới nói ra được những lời đó, thế mà cô lại không nghe thấy được! Anh ngẫm nghĩ một lúc rồi cười khinh bỉ, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: “Xem ra, người chồng như tôi không hề tồn tại trong mắt của cô.” Thẩm Kiều: “Anh nói cho rõ đi, rốt cuộc ý của anh là gì? Trước kia tôi ngủ một mình rất ngon, vì sao đột nhiên phải ngủ cùng với anh hả? Chẳng lẽ chỉ vì tôi với anh…” Cô chưa nói hết thì đã bị Dạ Mạc Thâm cắt ngang: “Đủ rồi!” Dạ Mạc Thâm đột nhiên tức giận, vẻ mặt lúc này của anh khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

“Không biết thì đừng có hỏi, cái người đàn bà dại dột này, cô muốn chết hả? Nếu mà cô muốn tiếp tục ngủ một mình thì gọi người giúp việc vào mang cái giường nhỏ xíu kia đến đây cho cô đi. Cô nghĩ là tôi muốn ngủ cùng người đàn bà đã qua một đời chồng như cô sao? Như vậy thì làm mất giá của tôi lắm. Đúng là sỉ nhục tôi mà!” Thẩm Kiều: “…“ Dạ Mạc Thâm tự mình xoay chiếc xe lăn lại rồi rời khỏi phòng.

Anh vừa đi thì căn phòng đột nhiên trở nên yên tính, Thầm Kiều bị những lời của anh làm tức điên lên được. Cô biết cô không thể gọi người giúp việc mang cái giường của cô trở lại đây được, nhưng nếu anh ta cảm thấy ngủ cùng cô là đang sỉ nhục chính mình, vậy cô cũng không cần phải tự làm mất mặt bản thân! Cô ngủ dưới sàn nhà là được chứ gì? Thẩm Kiều đi ra ngoài tìm người giúp việc đem đến cho cô hai tấm đệm, sàn nhà cũng đã quét dọn sạch sẽ, cô tự mình trải chăn đệm ra, sau đó cũng thả gối của mình xuống đó.

Cô chuẩn bị xong xuôi hết thì lập tức đi tắm rửa, sau đó vui vẻ chui vào trong chăn ngủ thiếp di.

Lúc Thẩm Kiều đang ngủ say thì đột nhiên cô có cảm giác có ai đó đang dùng sức kéo chăn của cô.

Cô theo bản năng ôm chặt lấy nó, nhưng mà người nọ vẫn kéo chăn của cô đi! Thẩm Kiều liền mở to hai mắt, cùng lúc đó cô lại nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của người nọ.

Dạ Mạc Thâm!! “Anh làm cái gì vậy hả?” Thầm Kiều tức giận hỏi.

Dạ Mạc Thâm chỉ lạnh lùng nhìn cô mà nói: “Cô nói thử xem?”Thẩm Kiều bình tĩnh lại rồi mới ngồi xuống, cô nhanh tay túm lấy cái chăn còn lại: “Tôi đang ngủ ngon thì anh kéo chăn của tôi, anh còn dám hỏi tôi câu đó sao?” Dạ Mạc Thâm cười khinh bỉ: “Chăn là của cô hả?” “„H Được rồi, chăn này là cô lấy từ trên giường của anh ta.

“Anh cứ dùng tạm cái chăn trước đây của anh đi!“ Thẩm Kiều nói: “Anh nói mấy người giúp việc thu dọn hết chăn đệm của tôi đi rồi, đáng lẽ ra anh nên nhường cho tôi cái giường này mới đúng chứ.” Cô thực sự chịu không nổi, từ lúc cô mang thai thì luôn cảm thấy buồn ngủ, nói xong thì cô cũng không muốn nhiều lời với anh nữa.

Cô lập tức ôm cái chăn vào lòng rồi nói: “Chăn của anh nằm ở trong tủ đó, anh tự đi lấy đi, tôi ngủ trước đây!” Xong xuôi cô lại nằm xuống đắp chăn lên.

//

Rốt cuộc cô cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Một phút sau, cái chăn lại một lần nữa bao lấy cô, cô lại tiếp tục đá nó, thế nhưng nó vẫn trở về.

Thẩm Kiều nóng đến không được, cô đang ngủ say thì tính tình cô giống hệt một đứa con nít. Cô xoay người một cái, lúc này hơi nóng đã không còn truyền đến lưng cô nữa, mà nó đã chuyển sang phía trước ngực cô! Thẩm Kiều mơ màng mở to hai mắt, cô nửa tỉnh nửa mê nhìn quanh thì đột nhiên cô đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Dạ Mạc Thâm.

Con ngươi của anh ta rất trong trẻo lại xinh đẹp vô cùng.

Thẩm Kiều ngơ ngác nhìn một lúc lâu, cô cố gắng trừng mắt nhìn rồi nhịn không được mà vươn tay ra sờ đến mặt của Dạ Mạc Thâm. ngón tay gần chạm đến khuôn mặt anh thì đột nhiên cơn buồn ngủ lại ập đến, cô vội vàng nhắm lại hai mắt mà ngủ.

Trong lúc ngủ mê, cô bỗng nhiên cảm nhận được sự hô hấp nóng bỏng của ai đó, có cái gì đó mềm mại đang dán lên đôi môi của cô.

Thẩm Kiều theo phản xạ mà tránh né nó đi, thế nhưng cái đồ vật mềm mại đó trông không hài lòng với hành động của cô, nó không ngừng đi theo cô rồi mạnh bạo dán lên môi của cô.

Được thôi, nếu đã trốn không được thì cô cứ để mặc nó làm gì nó ngón tay gần chạm đến khuôn mặt anh thì đột nhiên cơn buồn ngủ lại ập đến, cô vội vàng nhắm lại hai mắt mà ngủ.

Trong lúc ngủ mê, cô bỗng nhiên cảm nhận được sự hô hấp nóng bỏng của ai đó, có cái gì đó mềm mại đang dán lên đôi môi của cô.

Thẩm Kiều theo phản xạ mà tránh né nó di, thế nhưng cái đồ vật mềm mại đó trông không hài lòng với hành động của cô, nó không ngừng đi theo cô rồi mạnh bạo dán lên môi của cô.

Được thôi, nếu đã trốn không được thì cô cứ để mặc nó làm gì nó nóng rực trong người, bàn tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng của cô.

Nụ hôn càng ngày càng sâu, trong bầu không khí yên tĩnh này, Dạ Mạc Thâm có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình.

Thình thịch! Thình thịch! Một tiếng lại một tiếng vang lên, âm thanh như pháo hoa nở rực trong màn đêm yên tĩnh.

Tuy cách xa nhau, thế nhưng âm thanh đó lại như bùa chú mà xâm nhập vào sâu trong linh hồn của anh, từng chút từng chút một…

“Ưm..” Bởi vì anh quá mạnh bạo nên Thẩm Kiều không thể tiếp tục ngủ yên được nữa, lông mày cô nhíu lại, đôi tay nhỏ bé vô thức vươn tới đầy anh ra.

Dạ Mạc Thâm bắt lấy cổ tay của cô, thân hình cao lớn của anh áp lên trên người cô.

Trong chốc lát, Thẩm Kiều cảm thấy có gì đó không đúng nên cô chậm chạp tỉnh lại.

Khi cô mở to mắt ra, mặc dù không thể thấy được gì cả nhưng cô lại cảm nhận được bản thân đang bị đè bởi một người đàn ông, mà người đàn ông này đang dùng hết sức đề hôn cô.

Thẩm Kiều sửng sốt mười giây, lát sau cô liền biết được trong phòng đang xảy ra chuyện gì.

Đôi mắt xinh đẹp của cô trừng lớn trong màn đêm, thân thể nhỏ bé của cô vội vàng vùng vẫy để thoát khỏi Dạ Mạc Thâm, cô dùng hết sức để ngồi dậy.

“Thả…ưm…” Dạ Mạc Thâm sờ môi của cô rồi cười nhẹ: “Ồ, bây giờ mới chịu phản ứng lại thì có muộn lắm rồi không?” Thẩm Kiều nghe Dạ Mạc Thâm nói như thế, thân thể cô đột nhiên cứng đờ, cô vội vàng dùng hết sức nâng người dậy cắn anh một cái.

A…

Trong bóng đêm, âm thanh hít một hơi thật sâu của Dạ Mạc Thâm truyền đến tai cô, Thầm Kiều mắng trong lòng: “Đáng lắm!” Sau đó cô vội vàng đẩy anh ta ra.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *