Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 112 – Cô bị ngồc sao?

Khi Thẩm Kiều bước vào phòng tắm, bản thân cô cũng không thích cái mùi tanh tưởi trên cơ thể mình.

Nhưng việc lúc trước làm cô thực sự rất giận.

Những người đó làm việc dưới trướng tập đoàn nhà họ Dạ, trào phúng cô, trào phúng Dạ Mạc Thâm.

Chỉ cần nghĩ đến việc anh bị chính nhân viên của mình ở sau lưng cười nhạo là tàn phế, không đi lại được rồi vân vân, Thẩm Kiều đã cảm thấy cực kỳ tức giận.

Tại sao những người này lại tùy ý cười nhạo người khác như thế? Họ làm vậy thì có ích lợi gì cho bọn họ? Vòi hoa sen từ đỉnh đầu đổ xuống làm ướt cả người Thầm Kiều.

Cô cởi bỏ bộ quần áo bốc mùi trên người rồi mở ống thông gió trong phòng tắm.

Bờ vai bị bỏng khi bị nước sôi làm ướt rất đau, Thẩm Kiều vô thức bước sang bên cạnh hai bước.

“Cốc cốc.” Bên ngoài truyền đến thanh âm Dạ Lẫm Hàn gõ cửa, Thẩm Kiều theo phản xạ ôm lấy chính mình.

“Em dâu, trong đó có sữa tắm, em tự dùng đi, anh đi ra ngoài trước, lát nữa trợ lý sẽ qua gặp em.” “Vâng ạ” Thẩm Kiều gật đầu, bây giờ cô Ê quá bần, phải tắm rửa nhanh một “ chút.

Nên cô cũng không cố ky nhiều.

Khoảng hai mươi phút sau, hình như có ai đó đẩy cửa vào phòng nghỉ, rồi gõ cửa phòng cô.

“Ai đó?” Trầm mặc hồi lâu, Thẩm Kiều mới cảnh giác hỏi một câu.

Cô vừa mới rửa sạch chất bẩn trên người, lúc này đang rửa sạch bọt nước.

Bên ngoài không có người trả lời, Thẩm Kiều sửng sốt, bước tới cạnh cửa hỏi lại: “Ai vậy?” Im lặng hồi lâu, một giọng nam lạnh lùng vang lên.

“Là tôi.” Thẩm Kiều đầu tiên là sững sờ, sau đó đột ngột phản ứng lại,giọng nói này … không phải là Dạ Mạc Thâm sao? Nghĩ đến việc Dạ Mạc Thâm đang đứng ngoài cửa, tâm trạng vốn lo lắng của Thẩm Kiều càng thêm bất an. Bây giờ mới phản ứng lại cô đang ở trong phòng tắm của người khác. Dạ Mạc Thâm chắc chắn sẽ tức giận.

Nhất thời, Thẩm Kiều hoảng sợ không biết phải làm sao.

“Mở cửa.” Dạ Mạc Thâm đột nhiên nói.

Sắc mặt Thẩm Kiều thay đổi, cô nhỏ giọng nói: “Không, không được.” Dạ Mạc Thâm ở ngoài phòng tắm cau mày, nhìn xuống túi xách trong tay, lạnh lùng nói: “Tôi nói một lần cuối, mở cửa ra.” Thẩm Kiều: “…” Lại nữa! Mỗi lần anh nói chuyện bằng giọng điệu này đều là lúc anh sắp nổi giận.

Tự đáy lòng Thẩm Kiều vẫn có chút sợ anh, cuối cùng sau vài lần đắn đo, cô mới chậm rãi mở cửa ra một khe hở nhỏ, núp sau cánh cửa, chỉ ló nửa đầu ra xem xem Dạ Mạc Thâm thế nào.

Ánh mắt Dạ Mạc Thâm lạnh nhạt, trên người tỏa ra hơi thở lạnh lẽo như dã thú khiến người ta không lạnh mà run.

Thẩm Kiều nhìn sang, vừa lúc anh cũng nhìn cô, Thẩm Kiều giật )

Một chiếc túi được đưa tới trước Ê mặt cô.

Thầm Kiều sửng sốt: “Cái, cái gì đây?” “Muốn khỏa thân đi ra à?“ giọng “nói Dạ Mạc Thâm lạnh như băng, có thể nói là nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng chữ: “Nếu không sợ chết, cô có thể thử xem.

Thẩm Kiều có thể khỏa thân ra ngoài sao? Cô nhanh chóng cầm lấy chiếc túi trên tay Dạ Mạc Thâm, phát hiện bên trong là một bộ quần áo mới.

{}

Dạ Mạc Thâm rời đi ánh mắt, hít một hơi thật sâu: “Tôi cho cô mười phút, sửa sang nhanh lên.” “Ồ.” Thẩm Kiều đóng cửa lại, treo cái túi lên móc bên cạnh, sau đó cô lại mở vòi hoa sen để rửa sạch bọt.

Nói là trong mười phút, Thẩm Kiều cũng nắm chắc, trong chín phút cô đã sửa sang xong, mở cửa phòng tắm đi ra.

Xung quanh yên ắng, chỉ có một mình đang Dạ Mạc Thâm ngồi trên xe lăn.

(

Dạ Mạc Thâm quay lưng về phía cô, cả người toát ra khí lạnh.

Thẩm Kiều đứng tại chỗ một lúc, mới nhỏ giọng gọi anh: “Cái đó … Dạ Mạc Thâm, tôi xong rồi.” Dạ Mạc Thâm dừng lại một lúc, quay đầu lại nhìn cô.

Đôi mắt tràn ngập sự hung tàn (}

“Theo tôi ra ngoài.” Anh lạnh lùng nói.

//

“Rất thất vọng?” Dạ Mạc Thâm đột nhiên lạnh giọng hỏi.

Nghe được giọng anh, Thẩm Kiều hoàn hồn lại: “Cái gì?” “Người đầu tiên cô nhìn thấy là tôi, tôi làm cho cô thất vọng rồi, đúng không?” Thẩm Kiều: “Không phải vậy, tôi chỉ thắc mắc họ đã đi đâu.” Dạ Mạc Thâm trào phúng nói: “Cô nghĩ rằng tôi sẽ để người đàn ông khác nhìn thấy bộ dáng người phụ nữ của Dạ Mạc Thâm tôi sau khi tắm?” (}

“Cô coi những lời tôi nói với cô ngày hôm trước là gió thoảng bên tai à” Lời nói lạnh lùng, Thẩm Kiều không nhịn được co rụt cổ. lại, “Không có.” “Vậy thì tại sao cô lại ở cùng Dạ Lẫm Hàn? Chẳng phải tôi đã bảo cô tránh xa anh ta ra sao?” Thẩm Kiều vừa giúp anh đầy xe lăn, đồng thời giải thích: “Đây chỉ là ngoài ý muốn.” “Được, vậy cô giải thích cho {Cõ vợ đánh tráo)

Thẩm Kiều: “…” Không đúng, Dạ Mạc Thâm trở nên ngây thơ như thế từ khi nào? Hơn nữa anh thực sự có hứng thú nghe cô giải thích sao? Thẩm Kiều sững sờ một lúc, mới tránh nặng tìm nhẹ nói chuyện xảy ra trong nhà ăn.

Chẳng qua là cô cãi nhau với một vài cô gái, rồi bên kia ra tay trước, cô không thể không đánh trả.

Nói xong câu cuối cùng, giọng nói của Thẩm Kiều dần dần yếu đi, cứ như thể người làm sai chính là cô ()

Dạ Mạc Thâm không nói gì, nhưng hơi thở trên người anh càng trầm xuống, Thẩm Kiều cũng không nói nữa, đầy anh trở về phòng làm việc.

“Nếu không có việc gì, tôi về trước đây.” Thẩm Kiều nghĩ sau khi đưa anh về văn phòng thì sẽ xong, vì thế cô chuẩn bị rời đi.

Ai biết ngay khi cô xoay người lại giọng nói từ tính của Dạ Mạc Thâm lại vang lên.

“Cô sợ cái gì?” Gì? Bước chân Thẩm Kiểu dừng ()

Dạ Mạc Thâm xoay bánh xe, chậm rãi quay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cô, “Nếu là lỗi của người khác, tại sao cô lại không có chút tự tin nào?” Thẩm Kiều nghĩ anh không tin mình, khô khan xin lỗi: “Thực xin lỗi, tôi biết loại chuyện này rất không tốt, tôi.. sẽ không bao giờ tái phạm nữa.

“Cô sẽ không làm gì? Không đánh lại? Hay là nói, lần sau gặp phải loại chuyện này sẽ lao vào đánh nhau với bọn họ?” trong lòng Thẩầm Kiều oan ức {))

“Tôi đều nghe theo cậu Dạ, cậu Dạ nói gì thì là cái đó.” Dạ Mạc Thâm nhìn cô nhẫn nhịn, rốt cuộc không nhịn được hung hăng cau mày.

“Cô bị ngốc sao?”

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *