Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 103 – Khắc ghi giây phút đó

Thẩm Kiều ngã vào vòng tay của

anh không hề cử động, tác dụng của

thuốc phát huy, nó dường như đã

đốt cháy dòng ý thức cuối cùng của

cô, và những luồng sức lực cuối

cùng cũng dần tan biến.

Hành động tháo cúc áo của Dạ

Mạc Thâm rất giống một chiếc máy

đã cũ.

Đôi mắt Thẩm Kiều khẽ mở, mơ

màng dõi theo từng động tác của

anh.

Hơi thở của hai người như tỏa ra

một luồng nhiệt nồng cháy.

Sau khi anh cởi đến chiếc cúc

cuối cùng, Dạ Mạc Thâm đang ngồi

trên xe lăn đột nhiên ôm chặt lấy

Thẩm Kiều, rồi anh cũng theo đà

đứng dậy.

Thẩm Kiều như thể bị cuốn vào

vòng mê hoặc bối rối đến nỗi cô

không nhận ra tại sao một người tàn

tật như anh lại đứng dậy khỏi xe lăn

như vậy.

Anh vẫn ôm chặt lấy cô, bế vào

chiếc giường lớn trong phòng ngủ,

toàn thân cô được nằm gọn trên

giường êm ái.

Gối đầu phía sau gáy toát mồ

hôi ướt đẫm. Một thân thể vạm vỡ

hừng hực sức cháy đè lên cơ thể

nhỏ bé của cô, trước mặt cô, tiếng

thở mạnh mẽ của anh như thể cuốn

lấy cô, đôi bàn tay chắc khỏe nóng

bỏng của anh đang nhẹ lướt trên eo cô.

“Tôi hỏi cô lần cuối, cô đã nghĩ kĩ

chưa?”

Thẩm Kiểu: “…”

“Không hối hận?”

Như đang nói chuyện một mình,

nhưng Dạ Mạc Thâm chỉ muốn cạnh

giường êm ái.

Gối đầu phía sau gáy toát mồ

hôi ướt đẫm. Một thân thể vạm vỡ

hừng hực sức cháy đè lên cơ thể

nhỏ bé của cô, trước mặt cô, tiếng

thở mạnh mẽ của anh như thể cuốn

lấy cô, đôi bàn tay chắc khỏe nóng

bỏng của anh đang nhẹ lướt trên eo

cô.

“Tôi hỏi cô lần cuối, cô đã nghĩ kĩ

chưa?”

Thẩm Kiều: “…”

“Không hối hận?”

Như đang nói chuyện

một mình, nhưng Dạ Mạc Thâm chỉ muốn cạnh

mắt ra nhìn người đàn ông trước

mặt.

Trong đêm tối, bóng dáng người

dần phai mờ, lấp đầy sự chiếm lĩnh

của bóng tối và tiếng thở nhanh, rồi

hai thân thể dần dần quyện vào

nhau, chỉ còn thấy ánh mắt…

Dạ Mạc Thâm nghe thấy tiếng

cô hồn hển gọi tên anh: “Dạ… Dạ

Mạc Thâm…”

Anh vừa lòng rồi đấy. Đôi môi

mỏng của anh cong lên nhẹ nhàng

chiếm lấy bờ môi nóng bỏng của cô,

thì thào nói: “Ngoan.”

Cuối cùng anh cũng thôi hành

hạ cô.

Quá thật, anh giống như một

nhà leo núi lâu năm, rất linh hoạt

tránh mọi chướng ngại vật và tiến

đến đỉnh núi với tốc độ cực lớn.

Cuối cùng khi anh lên đến nơi,

Thẩm Kiều chỉ cảm thấy từng cơn

đau từ đâu đó lan tỏa ra khắp cơ thể,

cô mở to mắt, khiến cô lấy lại sự tỉnh

táo trong khoảng hai giây.

Lúc này, ánh mắt của Dạ Mạc

Thâm bừng sáng lên, bên trong như

ẩn sâu hàng tỷ vì sao.

Thẩm Kiều sững sờ nhìn anh,

đôi mắt đẹp long lanh như vầng sáng

mặt trời.

Đôi môi mỏng của anh buông

xuống bờ môi cô như muốn cuốn hết

tất cả, che đi đôi mắt của cô, giọng

nói anh khàn khàn.

“Từ nay về sau, cho dù cô có đi

tới đâu hay có thân phận gì, đều phải

mãi khắc ghi khoảnh khắc này cho

tôi.

Thẩm Kiều dường như đã mơ

một giấc mơ thật dài, thật lãng mạn.

Trong giấc mơ, cô đã mơ mình

trở thành một chú thỏ trắng bé nhỏ,

đi lạc vào rừng sâu rồi không may

đụng phải một con sói xấu xí to lớn,

vừa nhìn đã biết con sói xấu xí đang

rất đói, thấy vậy thỏ con vội vàng

quay đầu bỏ chạy.

Nhưng hai bàn chân của thỏ quá

ngắn, sức chạy không kịp với sói, bởi

vậy dù thỏ đã cố gắng chạy thật

nhanh trước đó rất lâu, nhưng nó vẫn

không thoát ra khỏi vòng vây của

con sói lớn.

Ngay sau đó, thỏ đã bị sói bắt

được.

Ngay lập tức, sói nuốt sống thỏ,

đến một mảnh xương cũng chẳng

còn.

Thẩm Kiều giật mình tỉnh lại, cô

đột nhiên mở mắt, hóa ra tất cả chỉ là

một giâc mơ!

Khi cô mở mắt ra nhận thấy

xung quanh chỉ toàn một màu trắng,

tiếng còi đang phát ra từ bên ngoài

và mùi thuốc khử trùng nồng nặc

xộc vào mũi.

Bệnh viện!

Tại sao… Tại sao cô lại ở đây?

Thẩm Kiều muốn ngồi dậy,

nhưng cô vừa cử động thì nghe

tiếng xương khớp phát ra tiếng

động, một cơn đau nhức lan ra khắp

người, toàn thân cô như muốn rã rời,

không thể cử động được nữa.

“Cô hai đã tỉnh rồi.” – Bà Trần

bưng phích nước mở cửa bước vào,

ánh mắt bà hiền hậu ngắm nhìn cô.

Nhìn thấy bà Trần, Thẩm Kiều khẽ

gật đầu chào bà.

Sau đó cô lại cúi đầu, bắt đầu

suy nghĩ lại về những gì đã xảy ra

trước đó, cô nhớ rằng… Cô đi dự tiệc

với Dạ Mạc Thâm, tiếp đó cô bị Lục

Tầm Thường đưa di…

Mọi chuyện sau đó xảy ra thế

nào thì cô không thể nào nhớ nồi,

một cảm giác rất khó chịu. Mọi hồi

ức về những điều đã xảy ra như bị

xóa sạch, trong tiềm thức Thẩm Kiều

muốn hét lên thật to.

Bà Trần thấy vậy, vội vàng đặt

phích nước xuống bàn: “Mợ hai mợ

có chuyện gì vậy? Có chỗ nào không

thoải mái đúng không? Tôi gọi bác sĩ

qua xem sao nhé?”

Thẩm Kiều nắm lấy cổ tay bà, lo

lắng hỏi: “Dạ Mạc Thâm đâu? Bọn họ

đâu? Anh ấy đi đâu rồi?”

Cô nhớ rằng Lục Tầm Thường

đã đốt hương gây mê trong phòng,

anh ta nói rằng muốn Dạ Mạc Thâm

nếm thử chút đau khổ mà anh chưa

từng trải qua.

Thẩm Kiều biết loại đau khổ này!

Cô nhớ rõ sau đó Dạ Mạc Thâm đã

đến đó, nhưng những gì xảy ra tiếp

đấy… Cô không thể nhớ được. Tất cả

ký ức của cô như thể đã bị bóp nát

trong cơn u mê và cô không thể nhớ

được điều gì nữa.

“Mợ hai, trước tiên mợ hãy giữ

bình tĩnh. Cậu hai vừa về nhà tắm

rửa sẽ sớm quay lại đây thôi.”

Về nhà tắm rửa? Thẩm Kiều trợn

tròn mắt: “Anh ấy không sao chứ?”

Bà Trần không biết bọn họ đã

xảy ra chuyện gì, nghỉ ngờ nhìn

Thẩm Kiểu: “Cậu hai có thể có

chuyện gì sao mợ chủ? Người sao là

mợ hai đấy, sức khỏe của mợ chưa

ồn định. Ba ngày qua cô đã phải vào

bệnh viện hai lần rồi, đợi sau khi mợ

xuất viện tôi sẽ lại nấu thêm canh

cho mợ ăn đề bồi bổ nhé.”

Thẩm Kiều vẫn đờ người ra,

không chút phản ứng.

Dạ Mạc Thâm có sao không?

Chẳng phải anh đã vào phòng

đó sao? Nhưng cũng phải thôi, nếu

anh ở đó không đủ lâu, thì chắc chắn

không bị ngấm mê hương.

Nhưng… Liệu Lục Tầm Thường

và người của bọn họ có để anh ra

ngoài cùng lúc không?

Hơn nữa…

Càng nghĩ tới chuyện này, Thẩm

Kiều lại đau đầu khó chịu, bởi vì cô

đã cố xâu chuỗi từng chỉ tiết lại với

nhau nhưng thật sự vẫn không thề

nhớ được điều gì đã xảy ra sau đêm

qua.

“Mợ hai, mợ đừng suy nghĩ

nhiều nữa, rồi mọi chuyện cũng ổn

thôi, hãy nằm xuống nghỉ ngơi di.

Sao vậy? Cô cảm thấy đau ở chỗ nào

sao? Tôi gọi bác sĩ qua xem nhé?”

Nghe vậy, Thầm Kiều hoàn hồn,

lắc đầu lia lịa: “Không cần cô Trần,

tôi cảm thấy rất bình thường nên

không cần gọi bác sĩ đâu.”

“Mợ hai uống bát canh nhé?”

Bà Trần đứng dậy mở nắp phích

nước, rót cho Thẩm Kiều một bát

canh nóng hồi, ngửi mùi đã thấy

thèm. Quả thật Thẩm Kiều có chút

đói bụng, cô lễ phép gật đầu duỗi tay

cầm lấy bát canh gà, lặng lẽ thưởng

thức.

Đột nhiên Thẩm Kiều hỏi: “Dạ

Mạc Thâm… Anh ấy sẽ sớm đến đấy

chứ?”

Bà Trần cười nói: “Đúng vậy cô

chủ, cậu hai đã nói với cô Trần rồi,

cậu ấy sẽ quay lại ngay, dặn tôi phải

chăm sóc thật chu đáo cho mợ hai nữa.

Nghe vậy, Thẩm Kiều thở phào

nhẹ nhõm, anh sẽ quay lại là tốt rồi.

Cô có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi.

Thẩm Kiều đang uống canh gà,

bà Trần đột nhiên nghiêm nghị nói:

“Mợ hai, không phải bà Trần đây

muốn nặng lời với cô, mà cậu mợ vẫn

còn trẻ nên hãy tiết chế một chút,

bởi vì chuyện đó mà mợ phải vào

bệnh viện liên tục, như vậy lâu dài sẽ

không tốt cho sức khỏe của mợ đâu.”

Nghe thấy, Thẩm Kiều đang

uống canh gà bỗng khựng lại, cô hơi

nghiêng đầu, vì chuyện đó?

Cái chuyện đó, chuyện đó… Là chuyện gì?

“Cậu mợ ý, cho dù là vợ chồng

trẻ mới cưới, cũng phải tiết chế lại,

dù sao thời gian vấn còn nhiều. Mợ

hai, bà Trần đứng trên cương vị

người từng trải khuyên mợ như vậy

là thật sự muốn tốt cho mợ. Mợ sẽ

không giận tôi chứ?”

Thẩm Kiều đặt bát canh gà trên

tay xuống bàn, cô sốt sắng hỏi: “Bà

Trần, ý của bà là sao… Tôi không hiểu lắm

Bà Trần: “…”

Nên nói với cô hai thế nào được

nhỉ? Bà Trần giằng co một hồi, đột

nhiên chỉ vào cổ Thầm Kiều.

Thẩm Kiều vô thức cúi đầu nhìn

theo hướng bà Trần nói, nhưng cô

không thể nhìn thấy gì.

Bà Trần: “Ôi… Mợ hai ơi là mợ

hai, tôi đã nói rồi, người trẻ tuổi thì

nên kiềm chế một chút, những lời tôi

nói mợ hãy nhớ kĩ trong lòng là được rồi.

Thẩm Kiều nghĩ rằng bà Trần

này thật khó hiểu, những lời bà nói…

Thật sự cô không hiểu gì hết trơn.

Cho đến khi Thẩm Kiều đã uống

xong bát canh gà và đi vào phòng

tắm, cô nhìn mình trong gương, lúc.

||||| Truyện đề cử: Cho Dù Là Khổng Tước Cũng Bị Vu Giáo Sư Ăn Sạch |||||

này Thẩm Kiều mới giật mình hiểu ra

lời ngụ ý của bà Trần khi nãy có ý

nghĩa thế nào!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *