Ngôn Tình

Cô Vợ Đánh Tráo

Chương 101 – Ôm tôi được không?

Hơi nóng chẳng biết từ đâu mà

lan ra khắp cơ thề, Thầm Kiều cảm

thấy não mình nóng ran, tai và mặt

cũng nóng phừng phừng.

Cô không thể ở lại nơi này thêm

một giây phút nào nữa, cô muốn…

Rời khỏi đây.

Thế nhưng ý thức của cô rất mơ

hồ, Thẩm Kiều chỉ có thể cắn chặt

môi dưới của mình, cơn đau khiến cô

khôi phục lại ý thức, cô lập tức nhồm

người dậy bò ra ngoài.

Thế nhưng loại thuốc này thực

sự quá mạnh, cô bị ép uống hơn nửa

bát thuốc, không biết bọn họ đã bỏ

bao nhiêu thuốc mê ở trong đó.

Lẽ nào…. Hôm nay cô phải chết

ở nơi này sao?

Môi dưới của cô không biết đã bị

cô cắn thành hình dạng gì nữa rồi,

Thẩm Kiều chỉ biết rằng miệng cô

toàn mùi máu tanh, nhưng cơn đau

đó cũng chỉ giống như con kiến cắn

con voi mà thôi, cho dù có dùng bao

nhiêu sức lực đi chăng nữa thì con

voi cũng chẳng hề hấn gì cả.

Ngay khi Thẩm Kiều muốn bò ra

khỏi phòng vệ sinh, một bàn tay to

lớn lạnh buốt đã tóm lấy cô.

Đó là ai vậy?

Thẩm Kiều hất tay đối phương

ra gần như là theo phản xạ, cô nói:

“Mau cút đi!”

Dạ Mạc Thâm cau mày hung dữ,

nhìn Thẩm Kiều ở trước mặt mình.

Nhiệt độ chạm vào vừa rồi nóng

như lửa, có thể thấy được loại thuốc

này mạnh đến mức nào, nhưng đến

tận lúc này mà cô vẫn còn giữ được

ý thức để hất tay anh ra, ý chí kiên

cường của cô gái này thật khiến Dạ

Mạc Thâm phải kinh ngạc, kết quả

vào giây phút Thẩm Kiều ngầng đầu

lên, ngay cả một người thường ngày

bình tĩnh như Dạ Mạc Thâm cũng

không thể nhịn được mà mở to hai

mắt nhìn cô.

Khóe miệng cô chảy đầy máu

tươi, môi dưới bị cô cắn đến mức

máu thịt be bét.

Máu tươi chảy xuống khóe

miệng cô, gần như đập thằng vào

mắt Dạ Mạc Thâm.

“Cô…” – Nhìn thấy cô muốn cắn

mình, ánh mắt Dạ Mạc Thâm thay

đổi hẳn, tiến lên trước kéo cô dậy,

sau đó vô thức đưa tay mình vào

miệng cô.

Cô dùng lực cắn thật mạnh, Dạ

Mạc Thâm kêu lên một tiếng.

“Đáng… chết!” – Trên trán Dạ

Mạc Thâm lấm tấm giọt mồ hôi lạnh,

giọng nói đứt quãng – “Cô kia, cô….

Nếu cô mà dám cắn đứt ngón tay

của tôi… Thì cô không xong với tôi đâu.

Trong lúc bối rối, Thẩm Kiểu

dường như đã nghe thấy giọng nói

của Dạ Mạc Thâm, lúc đầu cô còn

nghĩ mình bị ảo giác, nhưng khi nhận

ra cô đang cắn ngón tay của người

nào đó, Thẩm Kiều lập tức ngầng

đầu lên.

Những cái bóng dần dần chồng

lên nhau, sau đó hiện lên rõ mồn một

trước mặt cô.

Dạ Mạc Thâm đang ngồi trên xe

lăn, nhìn chằm chằm vào cô với

khuôn mặt sắt đá, ngón tay bị cô cắn

đến chảy máu.

“Là anh…” – Thẩm Kiều dần dần

tỉnh táo trở lại, cô đột nhiên đưa tay

đẩy anh ra – “Anh ra ngoài đi, ra

ngoài mau!”

“Để làm gì?“- Ngón tay của Dạ

Mạc Thâm bị cô cắn đến mức chảy

máu, thật đau lòng biết bao, kết quả

bị cô làm đau đến vậy, nháy mắt Dạ

Mạc Thâm đau đến mức thay đồi sắc

mặt, truy hỏi Thẩm Kiều với thái độ

khó chịu.

Người phụ nữ đáng chết này,

anh đến cứu cô, vậy mà cô lại đuổi

anh ra! Còn cắn anh ta đến mức này!

Thẩm Kiều giải thích một cách

khó nhọc: “Anh ta đốt hương gây

mê!”

“Hương gây mê?” Dạ Mạc Thâm

lặp lại lời nói của cô, nhưng biểu cảm

trên khuôn mặt không hề có chút

thay đổi, như thể chuyện này đã nằm

trong dự tính của anh vậy.

Thẩm Kiểu: “Anh đi ra đi, anh

còn tiếp tục ở lại nơi này, anh cũng

sẽ bị trúng thuốc mê đấy.”

Anh là một kẻ tàn tật, quanh

năm ngồi trên xe lăn, nếu như thật

sự trúng phải thuốc mê, đến lúc đó

phải làm thế nào?

Nghe xong, Dạ Mạc Thâm nheo

mắt nhìn Thẩm Kiều gần như không

một mảnh vải che thân nằm trong

vòng tay mình.

Người phụ nữ này, bản thân đã

biến thành bộ dạng này rồi mà vẫn

còn tâm tư lo lắng sợ người khác

trúng thuốc mê sao?

“Thay vì quan tâm việc tôi bị

trúng thuốc mê hay không, tốt hơn là

lo mà tìm cách giải quyết cho bản

thân mình đi!“ – Dạ Mạc Thâm nhắc

nhở cô với giọng điệu lạnh như

băng.

Thầm Kiều lắc lắc đầu: “Không,

tôi không biết…”

Cơn đau trước đó khiến cô tỉnh

táo một lúc, nhưng cũng chỉ tỉnh táo

trong chốc lát, lúc này ý thức lại bắt

đầu rời rạc, đôi mắt xinh đẹp cũng

bắt đầu trở nên mơ hồ.

Dạ Mạc Thâm cũng để ý thấy

điều đó, đột nhiên anh dùng tay véo

mạnh cằm của cô: “Mau tỉnh táo lại

cho tôi!”

Đôi mắt lờ đờ của Thẩm Kiều

tỉnh táo trở lại, nhưng chỉ một vài

giây sau đó, nó lại trở nên mơ hồ.

“Mau… Đi di…” – Đôi môi đấm

máu vẫn cố gắng thì thầm với anh

những lời này, giống như một cỗ máy

lặp đi lặp lại.

Dạ Mạc Thâm: “….”

Anh cố gắng dùng sức, nghiến

răng nghiến lợi véo cô thật mạnh: “Ý

chí của cô yếu đuối như vậy sao?

Kiên trì một chút nữa thôi, bác sĩ sắp

tới nơi rồi!”

Một giây tiếp theo, toàn thân Dạ

Mạc Thâm cứng đờ lại.

Bởi vì tay Thẩm Kiều đột nhiên

quấn lấy cổ anh như một cây nho,

bàn tay mềm yếu của cô đặt ở cổ

anh, rồi khuôn mặt vốn dĩ đã đỏ bừng

của cô từ từ tiến sát lại trước mặt

anh, trông có vẻ như cô đang muốn

hôn anh.

Đồng tử của Dạ Mạc Thâm mở

khe khẽ, trước khi cô hôn anh anh đã

quay ra hướng khác.

Nhưng Thẩm Kiều không vì thế

mà chịu từ bỏ, không hôn được môi

anh, cô bèn chuyển sang hôn lên cổ

anh.

Dạ Mạc Thâm siết chặt bụng

dưới của Thẩm Kiều, véo nhẹ vào eo

Thẩm Kiều và kéo cô ra khỏi mình.

“Người phụ nữ chết tiệt này,

mau tỉnh táo lại cho tôi!”

“Nóng…. Tôi thấy nóng quá.” –

Sau khi Thẩm Kiều bị anh đầy ra, cô

duỗi hai tay về phía anh làm động

tác muốn ôm, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ

vẻ bất mãn, xem ra thật sự không có

cách nào khiến người ta từ chối.

Lẽ ra Dạ Mạc Thâm nên đẩy cô

ra, nhưng… Đôi lông mày của Thẩm

Kiều hiện ra trước mắt anh chẳng

hiểu sao lại trở nên mềm mại lạ

thường.

Ánh đèn mờ ảo của khách sạn

càng khiến hai người cảm thấy hưng

phấn hơn.

“Ôm tôi đi.. Có được không?”

Giọng nói của Thẩm Kiều khác với vẻ

lạnh lùng thường ngày của cô, lúc

này, giọng nói của cô chứa đầy vẻ e

lệ cần có ở một người phụ nữ, đôi

mắt bình tỉnh giống như làn nước

mùa thu của Thẩm Kiều cũng đang

chuyền động.

Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế

nào, Dạ Mạc Thâm lao vào hôn cô.

“A.” – Môi dưới của cô bị rách,

khi Dạ Mạc Thâm hôn lên vết thương

của cô, có lẽ hơi đau nên Thẩm Kiều

đã kêu lên một tiếng.

Dạ Mạc Thâm cảm thấy nhiệt độ

trên người Thẩm Kiểu bỗng nóng

như lửa đốt, có lẽ là do vết thương

trên môi cô đã khiến cô bị đau, vì vậy

anh đã đổi sang hôn chỗ khác, anh

nhẹ nhàng hôn và cắn nhẹ vành tai

co.

Hôn được một lúc, Dạ Mạc

Thâm đột nhiên nhận ra điều gì đó

không ồn, đôi mắt vốn đang nhắm

nghiền trước đó đột nhiên mở to ra.

Loại thuốc này quá mạnh, đột

nhiên anh đã bị hạ thuốc mê mà anh

không hề biết.

Người phụ nữ nằm trong lòng

anh đang tìm đủ mọi cách để kéo

anh, đôi tay nhỏ bé vẫn đang cởi

từng cúc áo của anh, nhưng không

cách nào cởi được, loay hoay một

lúc lâu vẫn không thể cởi ra được.

Ánh mắt của Thẩm Kiều vẫn còn lo

lắng, cô dùng hai tay nắm lấy cổ áo

của anh ta định dứt ra.

Kết quả… Lực vẫn chưa đủ

mạnh, nên chưa đạt được như cô

mong muốn.

Thẩm Kiều tức giận, nắm lấy cổ

áo của anh, dùng sức giật thật

nhé. mạnh.

Dạ Mạc Thâm quan sát từng

hành động của người phụ nữ trong

vòng tay mình, trong lòng là cảm

giác bất lực.

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé tỉnh

nghịch của cô gái ấy, nói với giọng

khàn khàn: “Đừng quậy nữa, bác sĩ

sắp đến nơi rồi.”

Nhưng hiện giờ Thẩm Kiều gần

như đã không còn nhận thức được

chuyện gì nữa rồi, chỉ biết dựa vào

người Dạ Mạc Thâm theo quán tính,

nào có thể hiểu được những thứ mà

Dạ Mạc Thâm đang nói cơ chứ? Cho

dù có nghe thấy anh nói di nữa thì

cũng chỉ như gió thoảng qua tai mà

thôi.

Bởi vậy nên Thẩm Kiểu cố vùng

vẫy thoát khỏi tay Dạ Mạc Thâm.

Dạ Mạc Thâm vẫn không hề suy

chuyển gì, ánh mắt tuy sâu thằm

nhưng kiên định, trong đó vẫn có vài

phần tỉnh táo, những giọt mồ hôi

lạnh trên trán cũng chẳng ít chút

nào.

“Buông ra, buông tôi ra.” – Thẩm

Kiều lắc lắc mấy lần nhưng vẫn

không tài nào mở mắt ra được, cô vội

vàng níu lấy cổ Dạ Mạc Thâm cắn

một cái.

“..”~ Ngay lập tức, sắc mặt Dạ

Mạc Thâm trông thật khó coi, cái

cảm giác sưng tấy ấy suýt chút nữa

làm anh tan nát!

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *