Ngôn Tình, Truyện Ma

Chồng Tôi Là Quỷ

Chương 344 – chương 173

Ăn cơm xong, khi về nhà thì trời đã tối. Tôi đi tới ngõ nhỏ trước nhà của chúng tôi, dừng chân, quay sang một cửa hàng nhỏ, mua một bó hương, một cái bật lửa, một bình rượu. Đi tới dưới đèn đường kia, tôi đốt ba
nén hương cắm trên mặt đất, sau đó mở nắp bình rượu, chậm rãi đổ rượu
xuống, rồi đặt bình không bên cạnh hương.

Hương còn chưa cháy hết
tôi đã xoay người rời đi. Bình rượu này là quỷ kia bảo tôi mang cho ông
ta nên tôi đưa tới. Ông ta giúp tôi chắc chắn về chuyện của mình và Tổ
Hàng, tôi cũng muốn cảm ơn ông ta.

Khi tôi đi chưa tới năm bước thì nghe được âm thanh phía sau: “Cảm ơn cháu, Khả Nhân!”

Tôi không quay lại mà tiếp tục đi. Cúng tế ven đường đều như vậy, làm xong thì đi, tuyệt đối không thể quay đầu lại nhìn.

Khi đi ngang qua con đường đi vào miếu nhỏ kia, tôi vô tình nhìn vào. Đã
từng nhìn thấy một đôi quỷ ở đó. Cũng không chỉ có bọn họ, thi thoảng
tôi cũng thấy quỷ trên đường này.

Từ khi ở bên Tổ Hàng, tôi thường xuyên có thể nhìn thấy những thứ này. Đặc biệt là con đường này vốn là
con đường ưa thích của quỷ. Trực giác nói cho tôi, bên này hẳn có vấn
đề. Tôi do dự một chút, vẫn quyết định đi vào trong ngõ nhỏ kia.

Tổ Hàng từng nói, trên người tôi có quỷ khí của anh ấy, là quỷ sẽ không
trêu chọc tôi. Mà trên thế giới này cũng không phải nơi nào cũng có lệ
quỷ. Hơn nữa tôi không động đến nó không phải là được sao? Nghĩ như vậy, tôi đi vào trong ngõ nhỏ.

Tôi biết tôi đang mạo hiểm, nhưng trực
giác khiến tôi đi vào trong ngõ nhỏ. Thời gian đã tương đối muộn, nơi
này hiện tại ngoại trừ những người vô tình đi ngang thì không có ai
khác.

Cửa miếu đã đóng, trên khoảng trống phía trước vẫn còn rất
nhiều rác của việc buôn bán ban ngày. Ở trong góc, không còn nhìn thấy
đôi quỷ kia, thậm chí quỷ khác cũng không có.

Phía sau miếu chính
là tử lộ dẫn tới tòa nhà nơi phát hiện Sầm Mai. Tôi đứng trước cửa miếu, do dự một chút, vẫn cảm thấy nơi đó có thứ gì đó hấp dẫn tôi.

Đèn đường rất tối, tôi có thể nhìn thấy cũng chỉ là hình dáng đại khái mà
thôi. Khi tôi đứng ở trước tử lộ kia, tim tôi bắt đầu đập mạnh. Tôi cảm
giác được sự sợ hãi, tôi cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra. Thật giống
như thân thể tôi phát ra sự lạnh lẽo khiến tôi càng cảm thấy lạnh.

Muốn vào xem hay không? Nơi đó không có người, nơi đó là âm lộ âm lâu, nơi
đó sẽ có quỷ. Hiện tại không phải là tôi đi tìm quỷ sao? Cho nên có quỷ
đối với tôi không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu kìa.

Tôi nghĩ nếu tôi cứ sợ hãi, vĩnh viễn không dám đi tìm thì có lẽ tôi và Tổ Hàng sẽ không có tương lai.

Muốn tìm được anh ấy, tôi cần phải lớn gan một chút. Cho nên tôi quyết tâm đi vào bên trong.

Nơi này mang theo rất nhiều hồi ức không tốt của tôi. Lần trước chính ở chỗ này, Tổ Hàng tìm được Sầm Mai, lại bị Sầm Mai làm cho bị thương. Khi
anh ấy từ chỗ này đi ra trông rất thống khổ.

Hiện tại tôi phải tự
mình đi vào tòa âm lâu này để xem xét bên trong. Tôi không biết tôi sẽ
thấy cái gì, nhưng trực giác mách bảo tôi đi vào bên trong đó.

Tôi không có đèn pin, thứ có thể dùng để chiếu sáng chỉ có điện thoại cùng bật lửa vừa mới mua.

Tôi cầm điện thoại đi vào trong âm lâu kia, ánh sáng điện thoại chỉ chiếu
sáng được một vùng nhỏ dưới chân. Khi tôi bước vào sân của nhà kia, điện thoại đột nhiên truyền tới tiếng báo động.

Âm thanh tút tút kia
khiến tôi kinh ngạc. Tôi nhìn bốn phía xung quanh, nhưng xung quanh chỉ
có tường bao, ở giữa là tòa nhà trát đầy vôi sống kia. Tòa nhà đen xì,
không có chút ánh sáng. Trên tường dù trát đầy vôi sống cũng không phản
quang, ánh sáng điện thoại chiếu đến cũng không thấy được gì.

Cửa
sổ gần tôi nhất, cánh cửa đã rơi tuột ra treo nơi khung cửa. Khi đèn
điện thoại chiếu tới, dưới ánh sáng mờ mờ tôi thấy trên cửa sổ có một
dấu tay. Màu trắng! Bên ngoài tòa nhà trát vôi nhưng bên trong thì
không. Tường bên trăng mốc đen lại. Ánh sáng không tốt, tôi thấy không
rõ lắm nhưng dấu tay màu trắng kia lại rất rõ ràng.

Từ dấu vết của dấu tay kia có thể thấy dấu tay này đã có một thời gian rất dài. Vì sao lại có dấu tay trên cửa sổ? Là người trát tường để lại? Hay là…

“Tút tút” lại là hai tiếng báo động của điện thoại. “A!” Tôi kêu nhỏ một
tiếng, giật mình ném điện thoại trong tay xuống đất. Trước kia không
biết đã đánh rơi điện thoại bao nhiêu lần, lần này nó rơi xuống lại tắt
ngóm. Trong bóng tối tôi không thấy được điện thoại đang ở đâu, tim tôi
đập mạnh, thở cũng khó khăn.

Nhìn màu trắng nhờ nhờ của tòa nhà
trong bóng tối, tôi nghĩa tôi nhất định là bị quỷ mê mới có thể đi vào
đây. Nhất định là như vậy. Tôi ngừng thở, ngồi xổm xuống đưa tay lần sờ
trên mặt đất tìm điện thoại. Nhưng một lần hai lần đều không sờ thấy thứ gì.

Tôi run run lấy ra bật lửa trong tay, tự nhủ ở trong lòng: “Mình bị điên rồi mới đi vào đây. Mình bị điên rồi.”

Lấy bật lửa ra, khi bật lên, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là một góc tường.
Góc tường kia bị nước mưa rỉ xuống khiến cả một vùng xám. Mà giữa đám
xám kia có một dấu tay màu trắng rõ ràng. Dấu tay này không giống dấu
tay trên cửa sổ, nó rất mới. Thời gian in lại hẳn không lâu, thậm chí
còn không có dấu vết bị nước mưa chảy qua.

Mà mấy đêm nay trời đều mưa. Dấu tay này hẳn là hôm hay hoặc vừa mới có.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *