Truyện Ma

Chồng Tôi Là Diêm Vương

Chương 45 – Địa Chỉ Bất Thường

Tôi đã nghe câu này trước đây, tôi vẫn cảm thấy rằng, đó là một số phận bi thảm không thể giải quyết, cho đến khi chết đi.

Bây giờ tôi lại nghe thấy những lời tương tự từ miệng anh, nhưng tôi cảm thấy như lời âu yếm.

Cho nên, phụ nữ rất dễ dỗ dành, miễn là họ được sưởi ấm trái tim, thậm chí uống nước lọc, họ cũng cảm thấy ngọt ngào và ngon miệng.

“Cách đây nhiều năm trước, một con quỷ sai đã trốn thoát, tuy nhiên vẫn luôn bị phong ấn ở một nơi này.” Giang khởi vân lạnh lùng liếc nhìn tiểu quỷ có sừng đang run rẩy.

Hóa ra, con quỷ có sừng sắc nhọn này là quỷ sai của minh phủ. Không biết bao nhiêu năm trước, bị tà pháp triệu oán bám vào người, ban đầu, nó dính vào một người quý tộc, lấy giết người làm thú vui, sau đó, nó thường dụ dỗ những người sống khác đến để tra tấn giết hại.

Một pháp sư muốn đối phó với nó, bởi vì nó còn mang danh âm sai. Nên tên pháp sư buộc phải phong ấn nó trong phòng tra tấn dưới lòng đất này.

Thời gian đã trôi qua hai trăm năm. Trong lúc này, minh phủ đã tra rõ những người mất tích, bởi vì không biết tung tích hắn ở đâu nên từ bỏ. Sau đó, nơi này biến thành một vũng bùn ở sườn núi, nó liền ngủ say dưới lòng đất.

Khu dự án của hầu thiếu văn, ngay trong đêm đó. Người phụ nữ trung niên đã bị giết kia, cùng với ông già và một người thanh niên trẻ nữa mây mưa ở cánh đồng, bên cạnh chiếc quan tài, ông chồng đến bắt gian tại trận, mấy người đánh nhau, đẩy quan tài. Khi đó nó đã bỏ trốn.

Nó bán vào người đàn ông kia, theo luật pháp trước kia, đối với gian phụ thì sẽ bị xuống chảo dầu hoặc ngồi cọc gỗ. Còn đối với dâm phụ sử dụng loại kim đen đâm thủng ngực hoặc nở hoa lê.

Tôi đã từng nghĩ rằng tầng địa ngục thứ mười tám trong Phật giáo và nhà tù thứ hai mươi tư trong Đạo giáo chủ yếu là hư cấu, nhưng bây giờ có vẻ như … đây thực sự là trường hợp.

Khi chúng tôi trở lại công trường xây dựng, Hầu thiếu văn đến vào giữa đêm, với một hình tượng sụp đổ. Đi với hắn, còn có thẩm thanh nhụy kiêu ngạo.—– dường như hầu thiếu văn không chờ đợi được, mà lại tới cầu xin thẩm thanh nhụy ra tay giúp.

Thật bất ngờ khi hắn tới đây, tôi cùng anh tôi theo sĩ quan Lư đi bắt nghi phạm. Thẩm thanh nhụy đã đến cửa động xem xét, và nói rằng không có gì trong đó. Hắn còn bị 2 người mộ gia gà mờ lừa, rồi bỏ chạy. Còn nói chúng tôi tự cho mình là đúng, là tài giỏi.

Những lời này đều được lão Lưu nói. Ông nói rằng người phụ nữ này rất kiêu ngạo đến nỗi bắt ông đã chuẩn bị rất nhiều thứ, mọi thứ đã sẵn sàng, thì cô ta mới đi xem xét, kết quả lại nói bên trong không có gì, đúng là chơi người mà.

“Hai người, chuyện gì đang xảy ra vậy, tại sao lại mang đồ vật bên trong phóng chạy? Nếu nó quay lại để gậy rắc rối thì sao? Dự án của tôi vẫn còn–” Hầu thiếu văn hét lên với chúng tôi một cách lo lắng.

” Không có phóng chạy, những thứ bên trong bám vào người nghi phạm, và giết chết vợ anh ta. Chúng tôi và cảnh sát đã đuổi theo nghi phạm và gửi đồ đi trước khi bắt được hắn. Hiện tại nơi này không còn vấn đề gì nữa rồi.” Tôi kiên nhẫn giải thích cho hắn.

Hầu thiếu văn bán tín bán nghi hỏi: ” vậy là nơi này đã bình ổn, sẽ không có người chết nữa chứ?”

“Amh tôi nói, cần xua tan đi tà khí, âm khí, rồi đào nơi này lên, phơi nắng vài ngày, sẽ tốt hơn nếu loại bỏ lớp đất bên dưới, sau đó lấp đầy là được…. Những dụng cụ trong này, nên tặng cho bộ phận di tích văn hoá”

“Thứ kia, thật sự đã được giải quyết? Mộ tiểu thư, đừng gạt tôi”

Tôi hơi tức giận. Đã khi nào tôi nói dối hắn?

Hắn nhìn vào sắc mặt tôi, thấy tôi quay đầu không phản ứng,vội mỉm cười móc ra tấm séc: mộ tiểu thư đừng giận, tôi chỉ là đang sợ hãi. Tới đây, Tôi sẽ kí cho cô một triệu.

“Không cần,” tôi lắc đầu, “Hầu thiếu gia, hiện tại anh cần sử dụng tiền, anh không phải trả chi phí cho chúng tôi, tôi cho nợ, chờ anh kiếm lời rồi nói sau.”

Nói xong, tôi quay lại và bỏ đi. Giang khởi vân đứng dưới gốc cây cách đó không xa. Tôi bước đến đưa tay ra, chạm vào ngón tay anh ta.

Anh ta nắm lấy tay tôi. Mặc dù nhiệt độ bàn tay anh ta lạnh, nhưng nó làm tôi cảm thấy có một đám bong bóng màu hồng.

Bất thình lình, một giọng nữ cao vút vang lên bên cạnh tôi: “… ngươi có bản lĩnh xử lý âm sai hình sự?”

Tôi quay đầu lại, thấy Thẩm thanh nhụy mặc một bộ váy liền thân ngắn, mặc ngoài là một chiếc áo choàng, trông rất đắt tiền.

“Cô vì sao biết đó là một âm sai hình sự”: tôi hỏi lại.

Thẩm thanh nhụy cười nhạo báng: “Trang trí bên trong vừa thấy là biết, chỉ có ngươi, một tân binh, làm sao nhìn thấy. Chỉ bằng ngươi có thể thu thập quỷ sai 200 năm chạy thoát khỏi minh phủ sao? Ta xem là ngươi để nó chạy, hiện tại tới thổi phồng để lừa tiền”

“… Hãy nghĩ những gì cô thích.” Tôi quay lại không phản ứng.

Cô ta vẫn tiếp tục nói.

Giang khởi vân bên cạnh tôi đột nhiên nói: Thanh nhụy

Thẩm thanh nhụy bị chấn động, sau đó biểu cảm vui mừng như điện, nhìn quanh bốn phía, nói trong sự phấn khích: “Đế Quân đại nhân, người ở đâu “?

Tôi đã bị sốc khi nghe Thẩm thanh nhụy gọi anh ta là “Đế Quân”?! Cô ta biết danh tính của Giang khởi vân? tuy cô ta không thể nhìn thấy Giang Khởi Vân, nhưng đã quá quen thuộc với giọng nói này?

Lúc nãy Giang khởi vân gọi cô ta là Thanh nhụy, thân mật cỡ nào mà xưng hô như vậy.

“Phong ấn pháp trận thế nào rồi?” Giọng nói của Giang khởi vân không dao động, anh ta vẫn rất điềm tĩnh và thờ ơ.

Thẩm thanh nhụy phấn khích đến ngiwx khí không xong: “Thưa đế quân, ngày 9 tháng 9 là sinh nhật người, ở thanh ngọc đạo giáo, có hoạt động hiến tế quy mô lớn. Rất nhiều thế gia sẽ tới. Tôi hẹn bọn họ, Gia chủ hội đàm, dốc toàn bộ nhân lực, cố gắng duy trì trận pháp đến lúc đó”

“… Ừm. Lui ra đi.” Cái nhìn của Giang Khởi Vân lạnh lùng và phức tạp.

Mặc dù Thẩm thanh nhụy không nhìn thấy anh ta, nhưng vẻ mặt cô ta vẫn vui vẻ hạnh phúc. Cô ta lùi lại vài bước và quay lưng bỏ đi. Trước khi rời đi, cô ta nhìn tôi khinh bỉ.

Tôi không vui. Sự thù địch của cô ta đối với tôi là rất rõ ràng, tình yêu của cô ta dành cho Giang khởi vân còn rõ ràng hơn. Mà Giang khởi vân đối với ý này hoàn toàn không để ý, và cũng không có ý định giải thích điều đó với tôi.

Anh ta vẫn ôm tôi, nhưng tôi thấy khó chịu và nhẹ nhàng rút tay ra.

Anh tôi nói, quan tài đen là cái thứ tốt. Anh ấy đã hỏi hầu thiếu văn muốn xin quan tài. Hầu thiếu văn ước có người xử lý cái thứ đồ vật đen đủi kia nên đồng ý ngay, anh tôi đã gọi cho âm sai đại bảo và yêu cầu hắn ta lái một chiếc xe tải tới.

Trời rất khuya. Tôi hiện tại thể trạng không tốt, không thể thức suốt đêm, đứng ở đó dụi mắt mạnh mẽ. Anh tôi đưa chìa khoá xe cho tôi, bảo tôi ra ghế sau ngủ tạm. Anh ấy đợi âm sai đại bảo tới, sẽ đưa tôi về ngay.

Khi tôi lên xe, Giang khởi vân đi theo. Anhta đặt tôi ngồi lên đùi, bàn tay to lớn đẩy quần áo của tôi lên.

Đây là bên ngoài! tâm trạng của tôi không tốt, tôi quá buồn ngủ, không thể mở mắt ra. Vậy mà anh ta tư nhiên còn thưởng……

“Anh … đủ rồi!” Tôi khó chịu, thấp giọng nói.

Anh ta ngước mắt lên, đôi đồng tử vàng sẫm lạnh lẽo với ánh mắt kỳ lạ, nó dường như cảnh báo tôi đừng có từ chối.

Anh ta nói, tôi với anh ta là minh hôn thê tử. Đời này chỉ được theo anh ta cho đến chết, bổn phận của người vợ, không chỉ mở rộng cơ thể khi anh ta muốn, mà còn phải nuôi dưỡng Linh thai cho anh ta.

Do đó, từ chối cùng kháng cự chính là khiêu khích uy quyền của anh ta.

Anh lạnh lùng nhìn tôi, cái lưỡi ướt đẫm quấn quanh nhũ hoa …

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *