Truyện Ma

Chồng Tôi Là Diêm Vương

Chương 40 – Hống Hách

Nội dung của WeChat là thông tin được gửi đên từ giáo viên Tiểu Uông

Cô ấy nói với tôi rằng, cô đã có hai lần mang thai tình cờ trước đó. Lần đầu tiên, cô ấy còn trẻ và không muốn có con. Bên cạnh đó, cô ấy chưa kết hôn và cũng chưa có kế hoạch sinh con.

Ban đầu dự định bỏ nó, nhưng người đàn ông giàu có của cô nói rằng, ông ta muốn chơi phụ nữ mang thai và trải nghiệm một loại cảm giác khác.

Vì vậy, cô tiếp tục nâng niu, cho đến khi bụng cô bắt đầu kích thích họ chơi “trò chơi” khốc liệt này, sau đó cô bị sảy thai. May mắn thay, trường học đang trong kỳ nghỉ. Cô lặng lẽ nằm viện vài ngày, không có ai biết việc này.

Sau lần thứ hai càng khoa trương. Cô ấy không biết mình đã có thai, và tiếp tục ” trò chơi ” kịch liệt. Khi tay người đàn ông giàu có ấy rút ra khỏi cơ thể cô, thì rất nhiều máu chảy ra….

Cô lo lắng rằng cô sẽ không thể mang thai nếu cô tiếp tục theo cách này, vì vậy cô muốn nhanh chóng có một đứa trẻ, không chỉ được tài sản từ người đàn ông giàu có, mà còn có một đứa trẻ bên mình.

Tôi đã xem xong đã bị sốc, thật khó có thể hiểu suy nghĩ của những người này.

Giang Khởi Vân nói rằng cô ấy đã được cung cấp quá mức, vì cô ấy chơi quá điên cuồng … bây giờ còn bị ảnh hưởng bởi từ trường của hộp tín hiệu, hơn nữa người đàn ông giàu có cũng đã chán và không còn hứng thú với cô ấy nữa.

Nửa sau của tin nhắn, được gửi từ giáo viên Tiểu Uông thực sự là cầu xin giúp đỡ.[Tôi biết tôi đã sai, tôi thực tình hối hận. Xin em, hãy bảo người bạn trai của em buông tha cho tôi đi, đem hai cái đồ vật tiễn đi đi, học sinh Mộ, cầu xin em giúp tôi, tôi sắp bị hù chết rồi ].

” Cái gì mà Hai cái đồ vật tiễn đi đi? Giang khởi vân, anh đã làm gì?” Sự tò mò của tôi bị cuốn hút.

Đôi mắt của Giang Khởi Vân hơi chùng xuống: “… Không có gì, chỉ làm một cái tổ, để hai thứ nhỏ bé không được sinh ra đó, có một nơi ở.”

“Ah? Tại sao tôi không cảm giác được có quỷ?!” Tôi sững sờ. Bây giờ tôi rất nhạy cảm với âm khí nhưng tôi không nhìn thấy một con quỷ trong nhà cô ấy.

“Chưa hình thành đã chết, không được tính là quỷ, mà là một chút oán khí.”

“Vậy anh làm tổ ở đâu?”

“Ở phòng tắm trong phòng ngủ của cô ta, có đặt một bể nước màu đen, bảy phần nước, trên còn đậy nắp thật chặt. Giống như tử cung của người mẹ. Hai thứ nhỏ kia sẽ trôi vào, cô ta có thể bí mật mở ra xem ” anh ta cười lạnh nói.

Cảm thấy giật mình, tôi lén đưa tay chạm vào bụng mình.

Ở đây vẫn phẳng, nhưng tôi thường cảm thấy một cổ nhiệt khí ở đây, có đôi khi còn làm tôi hơi đau.

Đứa trẻ trong bụng tôi chỉ là một thứ nhỏ như hạt dưa. Kể từ sự kiện của giáo viên Tiểu Uông, Giang khởi vân đã ở bên cạnh tôi gần như cả ngày. Anh ta có lo lắng cho đứa trẻ này không?

Trên wechat của tôi, Thông tin của giáo viên Tiểu Uông liên tục nhảy ra, Giang khởi vân sốt ruột nhập số điện thoại, để yêu cầu cô ấy giải quyết.

“Đây là ai?” Tôi tình cờ hỏi, giang khởi vân thực sự có thể nhớ số điện thoại.

“Người của Thẩm Gia, hãy để cô ta đến gặp người của Thẩm Gia để xử lý.”

“… Anh thực sự nhớ số điện thoại của người này? Mà không biết số điện thoại của tôi?” Tôi hỏi với một nụ cười yếu ớt.

Anh im lặng nhìn tôi một lúc lâu trước khi trả lời: “Được rồi, ta sẽ nhớ.”

Đôi khi xưng hô là cái có ma lực chú ngữ

Kể từ khi tôi gọi từ “khởi vân”, anh ta trầm mặc lâu hơn, nhưng mỗi lần đều sẽ gật đầu và nói: được.

Tôi dường như tìm thấy một điểm yếu nhẹ của anh ta, nhẹ nhàng chọc một chút, anh ta sẽ nhăn mặt, miễn cưỡng gật đầu trả lời yêu cầu nhỏ của tôi.

Kiểu quan hệ hài hòa này khiến tôi quên đi những điều đen tối đó.

Anh ta dường như rất thích bỡn cợt trên ngực mềm mại của tôi. Ban đêm không ngừng nghỉ, thâm chí ban ngày ở trong phòng cũng sẽ tiếp tục.

Tôi mơ hồ cảm thấy rằng anh ta đang vẽ một phù chú lên ngực tôi, nhưng mỗi lần tôi lý trí đều không kiên trì đến cùng.

Sự thân mật khác thường này, đã thay thế tình dục và trở thành khoảnh khắc tuyệt vời nhất, cho sự lan tỏa cảm xúc tinh tế giữa chúng tôi. Tôi nghĩ rằng anh ta lo lắng cho linh thai, nên anh ta đã không làm điều đó.

Chẳng mấy chốc, đồ lót của tôi đã không còn phù hợp. Tôi cùng Tống Vi đi mua khích cỡ to hơn, dọc đường đi, tôi thiếu chút nữa bị cô ấy chế giễu, đến đào một cái hố chui xuống

“tuyệt vời, tôi cũng muốn có một người bạn trai thật đẹp. Mỗi ngày đều giúp tôi xoa tới xoá lui, mút tới mút lui và nó sẽ trở nên to hơn.” Cô nói, và nhìn vào chiếc xe thể thao sáng chói đang từ từ dừng lại: ” Ái chà, Chủ tịch Bạch Phú … “

Cô dùng khửu tay kều kều trước ngực tôi. Không nặng, không nhẹ. Đụng đúng chỗ bị Giang khởi vân cắn sưng., Tôi đau đến nỗi người cong như một con tôm

Chiếc xe thể thao màu vàng này đỗ bên lề đường, người lái xe là một phụ nữ với búi tóc cao, trang điểm đẹp và tinh tế, mặc chiếc váy quyến rũ.

Cô bước ra khỏi xe, ném chìa khóa cho người giữ cửa đi đỗ xe, trong khi gọi điện thoại. Cô đi ngang qua chúng tôi một cách mê hoặc, trên đôi giày cao gót.

“… Đúng, không có pháp sự nào mà ta không thể làm, việc nhỏ thực hiện rất dễ … Chi phí không nhỏ? Ha ha, muốn mời ta Thẩm Thanh Nhụy ra tay, thấp hơn bảy chữ số, không bàn nữa … Chà, được rồi, ngươi gọi theo số này 139xxxxxx.”

Nghe tới số điện thoại tôi lập tức đứng ngồi dậy.

Đây có phải là số mà Giang khởi vân đưa cho cô giáo Tiểu Uông không?

Vừa rồi cô ta tự xưng là Thẩm Thanh Nhụy, đó có phải là Thẩm Gia khôn không.?

Trong suy nghĩ thứ hai của tôi, Giang Khởi Vân dường như rất quen thuộc với cô ta, thậm chí còn nhớ cả số điện thoại của cô ấy. Còn số của tôi, chắc hẳn Giang khởi không muốn nhớ!

“Tống vi, nhanh lên, đuổi theo người phụ nữ kia.!” Tôi kéo Tống Vi đuổi theo cô ta.

Thẩm Thanh nhụy đi lên tầng hai của một khách sạn cao cấp.

Đây là một quán cà phê dành cho nhà khá giả. Ghế dài giống như một phòng tiệc trong cung điện.

Chúng tôi chen vào một cái bàn cạnh cô ta. Tống vi nhìn vào danh sách với đôi mắt trừng trừng: “Ly cà phê bốn chữ số?!”

Tôi căng da đầu tới quầy lấy hai ly, Sau khi chờ đợi một lúc, tôi thấy một chàng trai vội vã đi về phía Thẩm Thanh Nhụy, ——. Là Hầu thiếu gia, Hầu Thiếu Văn!

Hai người nói vài lời lịch sự, giọng nói tự cao của Thẩm Thanh Nhụy vang lên: “Tình huống ngươi nói rất nguy hiểm. Ta có thể giải quyết nó, nhưng phụ thuộc vào cách ngươi hy vọng giải quyết nó … Đó là một giải pháp tạm thời, hay là trừ hậu hoạ về sau.?”

Hàu Thiếu Văn cau mày: “Tất nhiên tôi hy vọng sẽ trừ tận hậu hoạ về sau. Miễn là Thẩm tiểu thư nói có thể làm được, tôi sẽ ký cho cô một triệu séc ngay bây giờ!”

Thẩm Thanh Nhụy mỉm cười, lấy muỗng khuấy cà phê trước mặt anh ta: ” Hầu thiếu gia, giá ta đưa ra là bảy chữ số, nhưng ngươi không thể giải quyết vấn đề này với một triệu.”

Hầu thiếu văn cau mày, nghiến răng và hỏi: “Thẩm tiểu thư, cảm thấy bao nhiêu có thể giải quyết.?”

Thẩm thanh nhụy giơ tay và nói: “Năm triệu. Ta biết Hầu Gia các người, đã từng mời một Thẩm Gia Khôn tới làm pháp sự, ta ra tay, giá cả tuyệt đối không thể thua kém con gà mờ đó “.

Này, này … đang nói tôi sao?!

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *