Truyện Ma

Chồng Tôi Là Diêm Vương

Chương 230 – Chương 230

Ngại phiền toái? Giang khởi vân tin tưởng tôi, tôi vui vẻ còn không kịp, sao phải phiền toái?

” Nhưng …. Tôi có thể hỗ trợ cái gì? Tôi không có tiền cũng không có quyền”. Tôi nhìn anh ta

Ở dương gian, tiền quyền hai chữ này không thể thoát được, mà tôi với hai chữ này không có duyên phận.

Giang khởi vân cười cười nói:” em chịu hỗ trợ là được, ta cũng đỡ phải chuyện gì cũng đi tìm thẩm gia, em cũng đỡ phải lộ ra vẻ mặt tức giận”.

Tôi xoa xoa mặt, rõ ràng như vậy sao?

Trong khoảng thời gian này thẩm gia sống khép kín hơn rất nhiều, đại khái là do thẩm thanh nhụy bị cấm đoán, người thẩm gia biết đế quân mà bọn họ cung phụng đã tức giận, cho nên cảm thấy bất an, không còn công khai như trước kia

Thanh loạn trộm cứu thẩm thanh nhụy ra, giang khởi vân nhìn mặt quyền hành phát hiện ra chuyện này.

Thẩm thanh nhụy sau đó ôn nhu đi rất nhiều, ít nhất trong khoảng thời gian này tên của cô ta tôi cũng chưa nghe thấy, trong vòng tròn truyền ra thẩm gia khôn rất bá đạo, ước chừng thẩm thanh nhụy rất có công

Nếu nói muốn nắm giữ quyền lực thế tục nhất định, tôi đây chỉ có thể nhìn tới mộ gia, anh tôi là trưởng tử trưởng tôn, mà bố tôi bây giờ hoàn toàn không có ý định nhận trưởng.

Cho nên tương lai của mộ gia chúng tôi, là ông nội cùng mấy huynh đệ tranh giành quyền lực, hoặc anh tôi sẽ trực tiếp nhận chức gia chủ

Nhưng chúng tôi bổn gia cùng thế tình cảm không mới lạ, về cơ bản không giống thẩm gia nhất thống thiên hạ, các đệ tử đều cúi đầu nghe theo.

Thái gia gia nhà tôi mặc kệ những vấn đề tầm thường này, chỉ lo tới vợ yêu của ông ấy, trong nhà không sảy ra đại loạn là được.

Nhưng quyền lực vẫn nằm trong tay thái gia gia, ông nói một, không ai dám nói ai, quyền to tài chính, bí mật quan trọng, pháp khí cũng đều nằm trong tay thái gia gia, bọn con cháu muốn chiếm làm của riêng cũng rất khó.

Xem ra phải cùng anh tôi thương lượng một chút, để bắt đầu tiếp quản?

“……. Nhưng em hiện tại không cần chạy loạn, em cùng ta láo loạn lâu như vậy, còn không phải muốn hai đứa nhỏ này bình an sao? Chuyện nguy hiểm em tránh xa một chút”. Giang khởi vân nhìn xuống bụng tôi.

Còn ba tháng nữa, ô lão thái nói linh thai chủ yếu dưỡng khí tinh thần, da thịt là thứ dễ nhất mà cũng là thứ cuối cùng nuôi dưỡng nó lớn lên, ở một hai tháng cuối cùng, sẽ lớn thật mau.

Nếu muốn thái gia gia giao quyền lực cho anh tôi……. Chuyện này phải làm nhanh một chút mới được, tôi không muốn bụng lớn rồi còn phải cùng họ hàng trong nhà tranh đấu gay gắt.

Sinh gia ở mộ gia, không thể thoát khỏi số phận, đồ cổ, chết người, ác quỷ, vận mệnh, lợi ích giao tiếp

Thái gia gia một thân máu đỏ bò ra từ ngôi mộ, gặp gỡ sư phụ đạo sĩ, gia tộc chúng tôi con cháu đều sinh hoạt trong vòng tròn này, người duy nhất bước ra một nửa là thành túc thúc thúc, nhưng thúc cả ngày cùng thi thể, cùng kết án giết người.

Tối hôm sau, tôi từ trong phòng nhìn xuống sân sau, chỗ cửa phụ có một bóng người ngồi xổm hút thuốc, bộ dáng khả nghi, tôi mau chóng gọi điện nói cho anh tôi.

Anh tôi xách theo gậy bóng chày inox đi xuống, một chốc lát liền bắt người kia vào trong sân

Tôi đi xuống vừa thấy, đó là thủ thi nhân rừng già.

( Rừng già còn gọi là Lão Lâm, ad nên giới thiệu ngay từ đầu nhưng quên mất)

” Chết tiệt, ông ngồi xổm trước nhà tôi muốn làm gì? Đánh dấu đúng không?” Anh tôi vung chày inox lên chuẩn bị cho hắn vài cái.

Rừng già vừa chốn vừa nhìn chằm chằm vào tôi, vết sẹo trên má run lên, trông thật ghê tởm

” Các ngươi….. Thật sự phá hủy hang ổ luyện thi nhân sao?” Hắn nghi ngờ hỏi

” Vô nghĩa, nếu không chúng tôi còn tay còn chân đánh ông sao, ông thật thành nói, có phải cùng luyện thi nhân cấu kết không? Vì sao khi chúng tôi đi vào nhà đông lạnh tìm luyện thi nhân, ông lại gửi tin tức cho tôi, ông tại sao biết chúng tôi ở đó?” Anh tôi lạnh giọng hỏi

Rừng già nửa bên mặt giật giật, có chút tức giận nói:” ta có lòng tốt nhắc nhở các ngươi, ta đi ra ngoài trốn tránh, nghĩ nơi an toàn nhất chính là gần toà nhà đông lạnh của họ, cho nên trốn trong một nhà kho đối diện, kết quả nhìn thấy các ngươi xuất hiện ở đó…..”

Anh tôi tấm tắc hai tiếng:” rừng già, ông cũng đã lớn tuổi, lời nói này ông cảm thấy chúng tôi sẽ tin tưởng sao?”

Rừng già sắc mặt thay đổi không dám hé răng.

” Chúng tôi đến nhà ông, bình nuôi dưỡng thể không ít, ông còn dám nói bản thân với luyện thi nhân không có quan hệ? Ông có rất nhiều thi thể thông qua bọn họ lấy đi, tôi còn nhìn thấy vợ ông…..”

Rừng già vẻ mặt nghiêm túc, đột nhiên đứng dậy trừng mắt đỏ hoe, hung tợn nhìn anh tôi quát:” ngươi ta làm gì cô ấy?”

Tôi bị hắn hét lên làm cho hoảng sợ, vốn dĩ diện mạo của hắn hung thần ác sát, đột nhiên hung dữ lên thật doạ người

Anh Tôi cười nói:” ông không muốn về nhà xem? Chúng tôi vốn dĩ muốn đi tìm ông, kết quả, lại được mẹ ông kêu vợ ông ra chiêu đãi chúng tôi…..”

” Ngươi, ngươi,……. các ngươi thiêu tiểu Kiều nhi?” Rừng già sắc mặt trắng bệch, nhìn dáng vẻ không giống giả vờ, ông ta thật sự đối với thi nữ kìa…….

Tôi xoa xoa Thái Dương, có chút đau đầu, loại thiên vị thi thể này xuất phát từ nội tâm, thật tuyệt vời.

Rừng già một bộ dáng nghĩ về quá khứ, anh tôi vui vẻ nói:” ông cũng là, ông cho vợ ông mặc một chiếc áo ngủ có phải tốt hơn không, trắng trơn từ bình bò ra, tiểu gia ta thiếu chút nữa đánh chết cô ấy”.

Rừng già ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu nói:”…… Ta biết chuyện này sớm muộn gì cũng không che được…… từ từ, cho mẹ ta đi ra khỏi nhà, sẽ mang một cây đuốc đốt hết thứ trong bình….. Hiện tại thế giới khác nhau, chỗ nào còn cần thi nhân”.

” Ông không cần phải bi quan như vậy, đổi nghề là được, ông về nhà cửa nguyện ý với bạn gái bị thổi phồng, hay là cùng tiểu kiều nhi làm chuyện này, ai quản ngươi nhiều như vậy, đúng không?” Anh tôi cười nói.

” Các ngươi….. Không mang chuyện của ta nói ra ngoài sao?” Rừng già nghi ngờ nhìn anh tôi, lại nhìn tôi, hắn có điểm không tin anh tôi, nên ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm tôi, muốn tôi xác nhận.

” …… Chúng tôi không nói ra ngoài, cũng không làm tổn thương mẹ ông, những cái bình đó, ông trở về xem sẽ biết”. Tôi nhìn hắn nói

“Cảm ơn …” Rừng già nhìn tôi gật đầu

” Vậy ông đến trước cửa nhà tôi ngồi xuống, là vì cái gì?

Rừng già mặt giật giật hai lần gật đầu nói:” xác thật là chuyện không tốt…….. ta tới tìm các ngươi là do người khác ủy thác”.

“Ai?”

” Viện trưởng bệnh viện kia”.

Tôi cau mày nghe rừng già nói xong, hóa ra sau khi sào huyệt luyện thi nhân bị hủy hoại, không có người tới thu thi thể chín khiếu Ngọc, viện trưởng không biết, tiếp tục sắp xếp một khối thi thể vô chủ vào nhà xác, thi thể này liền đắp đống ở nhà xác

Sau khi Rừng già trộm đi tránh đầu sóng ngọn gió, bệnh viện mời một lão nhị đầu có kinh nghiệm phong phú, còn mang theo một tiểu đồ đệ, lão nhân kia đem thi thể chín khiếu ngọc bỏ vào một tủ đông lạnh

Ngày đó, lão nhị đầu kia dặn đồ đệ không được mở tủ đông lạnh đó, hắn về quê uống rượu ăn mừng xong sẽ lên ngay.

Tiểu đồ đệ vẫn luôn cẩn thận làm theo, nhưng nhà xác có động tĩnh bất thường, tiểu đồ đệ sợ quá chạy đến phòng bảo vệ nói chuyện cả đêm

Trước bình minh, lão nhị đầu thật sự quay về, nhưng theo một phương thức khác….

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *