Ngôn Tình

Chế Tạo Hào Môn

Chương 2 – Sự thay đổi của chồng

Hoäc Khải biết dù mình có xin lỗi thì

Ninh Thần cũng không tin, bởi vì trong

lòng cô, tên ngu ngốc nào đó đã khiến

hình tượng xấu tệ của anh ta ăn sâu bén

rễ rồi.

Thế nhưng nếu mình đã được sống

lại trong cơ thể Lý Phong, nếu muốn

dùng cơ thể này làm khởi điểm để hoàn

thành việc mình muốn làm, vậy thì nhất

định phải thay đổi mọi thứ.

Anh ngẫm nghĩ thật kỹ xem sau này

mình nên làm gì, cả căn phòng chìm

trong im lặng, chỉ có tiếng Đường Đường

cố gắng húp mì thỉnh thoảng lọt vào tai.

Sau khi đăng quảng cáo suốt hai

tiếng đồng hồ nhưng không thấy ai có ý

định mua hàng, Ninh Thần đành từ bỏ

“công việc” của ngày hôm nay.

Cô đứng dậy, đang định đi thu dọn

bát đũa của con gái thì thấy trên bàn

trống trơn.

Khi quay người đi vào phòng bếp

xem thử, mới thấy Hoắc Khải đang lau

chùi gian bếp rất nhanh nhạy.

Là trưởng tôn dòng chính của nhà

họ Hoäc, tất cả mọi việc đều có người

khác lo liệu giúp, nhưng Hoäc Khải chưa

từng thích dựa dẫm vào người xung

quanh. Anh thích tự nấu nướng, tự rửa

bát, tự mặc quần áo, tự giặt quần áo.

Đến cả chiếc xe thường ngày mình

lái, anh cũng tự rửa.

Không phải vì thương bảo mẫu vất

vả, mà vì anh cảm thấy mình là một con

người, mà đã là người thì phải làm gì đó.

Nếu không, chỉ băng cứ cắt mỗi cái đầu

xuống mà đặt trong văn phòng, các bộ

phận khác ném vào lò thiêu luôn đi

Nhất là hôm nay, anh cảm thấy

mình nên làm điều gì đó. Không chỉ đơn

thuần để cải thiện mối quan hệ với Ninh

Thần, mà anh hi vọng có thể cho chính

mình thấy anh vẫn là một con người.

Đã lâu lắm rồi Ninh Thần không thấy

chồng mình làm việc nhà. Cảnh tượng

này cứ như mới ngày hôm qua thôi, mà

cũng giống như đang năm mơ vậy.

Thế nhưng, giấc mơ nào cũng có lúc.

phải tỉnh lại.

Đợi khi Hoäc Khải bước ra khỏi

phòng bếp, hai mẹ con cô đã chui vào

chăn rồi.

Đúng lúc này, cô nhóc đột nhiên bảo

mình muốn đi tè nên chui ra khỏi chăn.

Cô bé quay đầu liếc mắt nhìn mẹ

mình vẫn đang chăm chú với vòng bạn

bè của Wechat, rồi nhanh chóng chạy tới

trước mặt Hoäc Khải, dúi vào tay anh

thứ gì đó, không quên ra dấu “suyt”.

“Đường Đường, nhanh lên, cảm lạnh

bây giờ!”, Ninh Thần hô lên

“Ờm ờm, con biết rồi!’, Đường

Đường cười hì hì chạy vào phòng vệ sinh,

chưa được mấy giây đã lại chạy ra.

“Con đi vệ sinh kiểu gì mà nhanh

thế?”

“Ôi chao, ban nấy con muốn đi tè

mà bây giờ không muốn nữa rồi”.

Cuộc đối thoại của hai mẹ con lọt

vào tai anh, Hoắc Khải cúi đầu nhìn thứ

trong tay mình, hóa ra là nửa cái xúc.

xích ngô.

Hiển nhiên, đây là phần ăn của

Đường Đường còn chừa lại. Bởi vì mẹ

không cho bố ăn, cho nên con bé để lại

một nửa, nhân cơ hội đi vệ sinh lén lút

đưa cho anh.

Nhìn nửa cây xúc xích trên tay rồi

nhìn cô nhóc đang đùa nghịch trong

chăn với mẹ, cho dù Hoäc Khải đã trải

qua chuyện thê thảm nhất của đời người,

lúc này cũng không kiềm lòng được, hốc

mắt đỏ ửng.

Đây là tình thân mà người ta không

thể nào ngó lơ được, là ánh sáng le lói

mà anh nhìn thấy trong thời khắc tuyệt

vọng nhất, tối tăm nhất.

Nghĩ tới việc cô nhóc này đang

trong thời kỳ phát triển chiều cao, nhưng

chỉ được ăn mì sợi không hề có dinh

dưỡng, đến cả cây xúc xích ngô cũng chỉ

ăn một nửa vì muốn chừa lại cho anh.

Hoắc Khải siết chặt nắm đấm,

móng tay cảm sâu vào đa thịt.

Hai ngày trước, anh hoàn toàn tuyệt

vọng vì tình thân.

Hai ngày sau, anh lại có được tình

thân.

Chỉ khi mất đi mới càng biết trân

trọng.

Câu nói này, cuối cùng Hoắc Khải

cũng hiểu rồi.

Anh chậm rãi cầm nửa cây xúc xích

lên, nhẹ nhàng đưa vào miệng, cản một

miếng, rồi nhai thật chậm. Loại thức ăn

mà ngày xưa anh không buồn liếc lấy

một cái, bây giờ anh lại ăn rất chậm,

nhai rất kỹ.

Khi miếng xúc xích cuối cùng chui

vào bụng, Hoäc Khải bỗng nói: “Anh xin

thề, nhất định sẽ cho hai mẹ con em

cuộc sống tốt nhất trên thế giới này! Nếu.

không làm được, sét đánh anh chết!”

Câu thề này thốt ra cùng miếng xúc.

xích ngô. Thứ gì đã ăn vào bụng thì

không thể nhổ ra được nữa.

Tiếng nô đùa trên giường ngừng lại,

Đường Đường thò đầu ra khỏi chăn để

nhìn anh, nhưng nhanh chóng bị Ninh

Thần ấn về.

“Ngoan ngoấn nẵm ngủ đi, ngày mai

còn phải đi học!”, Ninh Thần trách con

gái một câu rồi đột nhiên hồi đáp lại câu

nói của Hoäc Khải: “Tỉnh lại đi, tôi nghe

ngán lằm rồi!”

Hoäc Khải không lên tiếng, anh biết

có nhiều chuyện không thể cải thiện

trong một chốc một lát được. Anh chỉ

nói ra chuyện mà anh muốn làm, sau

này, sẽ biến những chuyện ấy thành hiện

thực.

Trong phòng ngủ chưa đầy mười

mét vuông, chiếc giường rất nhỏ, chỉ có

một mét hai.

Theo trí nhớ của anh, chiếc giường

kia có vị trí dành cho Hoắc Khải, nhưng

vì phép “lịch sự”, cộng với việc thân phận

bản thân chưa chảo chẩn, Hoäo Khải

không hề trèo lên giường.

Chiếm cơ thể của người ta rồi còn

“chiếm” luôn vợ của người ta thì thực sự

không tốt lảm. Ít nhất hiện tại Hoắc Khải

không hề có suy nghĩ như vậy. Anh

ngoan ngoãn ra nằm trên chiếc sofa cũ

kỹ đã được dùng bảy tám mươi năm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hoắc Khải

đun sẵn nước nóng, bóp kem đánh răng,

còn tiện thể chiên sẵn ba quả trứng ốp

la.

Trong nhà không có món đồ “cao

cấp” như lò vi sóng, đành phải dùng nồi

nhỏ để hâm nóng sữa bò.

Bưng đồ ăn tới chiếc bàn trên phòng

khách, bỗng thấy Ninh Thần và Đường

Đường đang ngồi trên giường nhìn anh.

Hai mẹ con họ như gặp ma giữa ban

ngày vậy, Đường Đường buột miệng hỏi

luôn: “Bố ơi, có phải bố đang rất cần tiền

không ạ?

Hoäc Khải dở khóc dở cười, đến cả

con gái cũng biết “thói quen xấu” của

anh à?

“Bố không thiếu tiền đâu, mau mặc.

quần áo đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng”,

Hoäc Khải mỉm cười.

“Áu áu, tốt quá rồi, con muốn ăn bữa

sáng bố nấu!”, Đường Đường phấn khích

định trèo xuống giường nhưng bị Ninh

Thần túm lại: “Quần áo còn chưa mặc

đã chạy lung tung, nhiễm lạnh thì sao!”

“Đế anh mặc cho con bé, em đi

đánh răng rửa mặt trước đi”, Hoäc Khải

bước tới.

“Tự dưng tỏ ra ân cần, không phải

gian thì cũng là trộm”, Ninh Thần liếc

mắt nhìn anh rồi tự mặc quần áo cho

Đường Đường

Tối qua hai mẹ con lên giường ngủ

sớm quá, đến sáng sớm nay, từ khoảng

cách gần, Hoắc Khải mới nhìn thấy hóa

ra vóc dáng của Ninh Thần đẹp đến vậy.

Dù cách môt lớp áo ngủ. vẫn cưc kỳ hấp

—a

dẫn.

“Nhìn cái gì mà nhìn”, Ninh Thần

trừng mắt lườm anh.

Hoäc Khải mỉm cười lúng túng, vội

vàng thu hồi tâm mắt.

Hai mẹ con nhanh chóng mặc quần

áo xong, vào phòng vệ sinh mới phát

hiện ra, bàn chải, kem đánh răng và cả

nước ấm đã chuẩn bị sẵn hết rồi.

Nhìn những thứ này, Ninh Thần cũng

ngẩn ra

“Mẹ ơi, hình như bố con thay đối

rồi”, Đường Đường ngẩng đầu nói.

Ninh Thần hoàn hồn, cô cúi đầu

nhìn con gái, sau cùng nở nụ cười cay

đắng: “Vậy sao…

Bất kể thế nào, Ninh Thần cũng

không tin chồng mình nằm trên giường

hai ngày là có thể thực sự lĩnh ngộ được.

mọi chuyện, thay đổi bản thân triệt để.

Đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong,

Hoäc Khải vừa thu dọn bát đũa vừa hỏi:

“Thực sự không cần anh đưa con bé đi

học à? Dù sao anh cũng không có

chuyện gì làm”.

“Nếu anh cảm thấy nhàn rỗi quá

không có việc gì làm thì đi lái xe kiếm

tiền đi”, Ninh Thần chỉnh lại quần áo cho

Đường Đường rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Hoắc Khải thở dài, không nói gì

nhiều. Anh sờ vào túi áo, định lát nữa ra

ngoài mua ít thức ăn cải thiện cho hai

mẹ con. Suốt ngày ăn mì sợi với xúc.

xích, làm sao mà được chứ.

Nhưng móc hết lượt các túi chỉ thấy

trống rỗng, không có một xu nào.

Bấy giờ Hoắc Khải mới nhớ ra, trước

khi Lý Phong bị mình “cướp” mất cơ thể,

anh ta mới thua sạch tất cả tiền lương

của tháng trước, còn nợ bạn đánh bài

hơn mười nghìn tệ.

Cái thăng phế vật.

“Đợi đất”

Ninh Thần nghe thấy âm thanh bèn

quay đầu lại, nhìn thấy Hoäc Khải đang

chạy tới. Dường như cô đã dự đoán

trước được cảnh này nên cười nhạt:

“Làm gì đây?”

Hoắc Khải rất ngượng ngùng, sáng

nay còn nói không thiếu tiền, bây giờ đã

phá giới rồi…

Nhưng bây giờ anh không một xu

dính túi, không thể đi ăn cướp vì muốn

mua thức ăn chứ?

Anh ngượng ngập nói: “À thì… anh

muốn nấu mấy món ngon ngon cho hai

mẹ con, có thể cho anh hai trăm tệ, anh

đi mua ít thức ăn…”

“Có cần cho anh thêm ba trăm tệ để

anh mua thêm mầm muối tương cà

không?”, Ninh Thần hỏi.

“Hình như trong nhà hết cả dầu hào

với tương ớt lên men rồi..”, Hoäc Khải trả

lời trong vô thức, nói được nửa chừng

mới hiểu ra ý của Ninh Thần. Anh ngẩng

đầu nhìn lên, quả nhiên thấy sắc mặt

Ninh Thần đã lạnh đi.

Cô lôi ví ra, lấy hai trắm tệ ném vào

người Hoắc Khải: “Đúng là ngựa quen

đường cũ, chó không sửa được tật ăn

phân!”

Nói rồi, cô kéo Đường Đường đi

luôn.

Cô nhóc quay đầu lại, thở dài và lắc.

đầu với Hoäc Khải, giống như anh vẫn

không làm nên trò trống gì cả.

Hoäc Khải cười cay đẳng, anh thật

sự không muốn ăn phân, chỉ muốn nấu

mấy món ngon cho hai mẹ con cô thôi.

Cúi người nhặt hai trăm tệ kia lên,

nhìn chút bụi băm dính trên tờ tiền, Hoắc

Khải không biết nói sao mới được.

Từng là cậu chủ lớn của nhà họ

Hoäc, không thèm đế mắt tới vài triệu tệ,

bây giờ phải khom lưng nhặt hai trăm

đồng.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *