Ngôn Tình

Chào Buổi Sáng, Phó Phu Nhân

Chương 7 – chương 7

“Cô ấy không muốn thu cô?”

Trầm Hoan không lắc đầu.

Phó Tư Dịch nhìn cô, mày nhăn đến càng sâu. “Cô ấy không muốn thu cô, cô
liền ủy khuất muốn khóc sao? Này về sau, gặp chuyện lớn hơn chuyện này,
cô chẳng lẽ cũng muốn khóc?”

Đầu tiên hắn cần phải cho cô biết
cách đề phòng, làm cho cô biết, giới giải trí không phải dễ dàng, những
đóa hoa được nuông chiều từ bé không thể dừng chân.

Phát hiện Phó Tư Dịch hiểu lầm cô, Trầm Hoan khẩn trương ngẩng đầu, vội vàng hướng
hắn giải thích, “Tôi không phải bởi vì chuyện này….”

Phó Tư Dịch thu tay, nghi hoặc nhìn cô.

“Chỉ là ngài lãng phí công sức lớn như vậy, nhưng ta lại làm hỏng….. Ngài…….”

Cô nói không thành lời, biểu tình nôn nóng, nhưng Phó Tư Dịch lại chợt hiểu rõ, “Cô cảm thấy có lỗi với tôi?”

Trầm Hoan chậm rãi gật đầu, rồi sau đó khổ sở mà cúi đầu đứng thẳng bất động.

Cô cũng không phải vì bị Hồ Tĩnh cự tuyệt mà cảm thấy khổ sở, mà là, cảm
giác mình đã phụ sự kỳ vọng của Phó Tư Dịch, hắn đều đã mờ Hồ Tĩnh rồi,
nhưng chính mình lại làm mất đi cơ hội.

Phó Tư Dịch nhìn kỹ cô một lúc lâu, bỗng nhiên gật gật đầu, bộ dáng nghiêm trang, “Cô đúng là có lỗi với ta”

A?

“Mời tôi ăn một bữa có lẽ có thể tha thứ cho cô” Phó Tư Dịch cười rộ lên, trong mắt có chút tia sáng.

Trầm Hoan trợn tròn đôi mắt, nhìn bộ dáng mỉm cười của Phó Tư Dịch, phát ngốc.

“Cô xem, Hồ Tĩnh là bạn học cũ của tôi, công việc lại bận rộn như vậy, kết
quả biểu hiện của cô còn không được như mong muốn. Cô nói, có phải hay
không là rất có lỗi với tôi?” Phó Tư Dịch lại nói thêm một câu, đạo lý
rõ ràng không kẽ hở,

“Tôi……”

Trầm Hoan một trận bực
mình, chính mình đều đủ ủy khuất, hắn còn ở đó nói cô, cái gì nha, cô
cũng tưởng mình biểu hiện rất khá, nhưng Hồ Tĩnh cả người giống một khối băng, cô thiếu chút nữa liền như bị lột một lớp da.

Càng nghĩ
liền càng ủy khuất, càng ủy khuất càng tức, một điểm áy náy đối với Phó
Tư Dịch lúc nãy liền không còn một mảnh, cả người liền khó xử đứng đó,
vẫn không nhúc nhích.

Phó Tư Dịch hạ mi, “Như thế nào? Tôi nói không đúng?”

Trầm Hoan càng buồn bực, nghẹn nửa ngày, rầu rĩ nói, “Tôi cũng chỉ có 200
đồng, trong chốc lát khi gọi món ăn, ngài cứ từ từ dùng. Tôi còn muốn
ngồi xe bus về.”

Cái ngữ khí u oán này———–

“Khụ khụ…….” Phó Tư Dịch bống dưng ho nhẹ một tiếng, tiếng cười trầm thấp.

Trầm Hoan kéo kéo góc áo, khó xử mà đứng.

Nghe tiếng cười sung sướng của Phó Tư Dịch, Trầm Hoan đỏ mặt, lỗ tai càng hồng đến kỳ cục.

Như thế nào cô luôn mất mặt ở trước mặt hắn, lần trước là bởi vì trà hoa lài, lần này……..

“Lúc này không khổ sở?”

Trầm Hoan ngẩng đầu, không rõ nguyên do mà nhìn Phó Tư Dịch cao hơn cô nửa cái đầu.

Người đàn ông trước mặt khóe miệng cười nhạt, trong mắt có tia sáng bức người, không thấy có ý tứ trách móc cô nửa phần.

Trong nháy mắt, cô hiểu được, liền ngơ ngẩn, “Ngài là…..”

“Trước đừng nghĩ nhiều, đều có tôi, trời không còn sớm, về nhà đi thôi, cẩn
thận trễ xe bus” Phó Tư Dịch có thâm ý mà nhấn mạnh vào ba chữ xe bus.

Tức khắc, “đùng” một tiếng, gương mặt Trầm Hoan càng nóng mạnh, thẳng đến
khi bóng dáng Phó Tư Dịch biến mất, cô còn đứng nguyên ngây ngốc.

Vừa rồi, hắn rõ ràng là đang giễu cợt cô!!

Tác giả có lời muốn nói:

Khụ khụ, tôi bị Phó Tư Dịch lôi cuốn rồi.

Tiến triển này có phải nhanh quá không?????

Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà xuyên thấu cửa kính tầng 15, đưa tay khẽ
vuốt trên má, thực nóng. Hồ Tĩnh nhắn hai mắt, căng thẳng cả ngày trên
mặt tùy ý lộ ra thật sâu mệt mỏi.

Phó Tư Dịch đi vào chính là nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.

Lặng im một lúc, hắn đứng yên bên cạnh Hồ Tĩnh, tầm mắt dừng ở đường phố dưới lầu dòng xe cộ đang hối hả về nhà.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *