Ngôn Tình

Chàng Rể Siêu Cấp

Chương 628 – Sự thật

“Bồ ”

Tô Nghênh Hạ đi đến bên giường, dáng vẻ tự trách.

Cô biết thời gian qua vì quá lo lắng cho Hàn Niệm

mà quên đi tình hình của Tô Quốc Diệu. Đây là

một chuyện hết sức bất hiếu, nếu không phải

được Thi Tinh nhắc nhở, có lẽ cô sẽ không lên lầu

để gặp Tô Quốc Diệu. Cô thật sự là một đứa con

gái thiếu trách nhiệm, cô hoàn toàn quên mất

chuyện bố mình đang bệnh nặng. Điều này khiến

trong lòng Tô Nghênh Hạ thật sự rất áy náy.

Sau khi nghe thấy tiếng của Tô Nghênh Hạ, Tô

Quốc Diệu bỗng mở mắt nhìn, ông đã chờ đợi giây

phút này lâu rồi, vì thế khi nghe được tiếng cô, ông

xúc động tới mức nước mắt chảy ra.

“Bồ.” Lúc Tô Nghênh Hạ thấy bố mở mắt, vô cùng

ngạc nhiên.

Không phải Tô Quốc Diệu đang hôn mê sao? Vì

sao đột nhiên tỉnh lại?

“Bó, bố tỉnh rồi sao? Bồ thấy thế nào? Có chỗ nào

không thoải mái không? Con sẽ đi gọi bác sĩ

ngay.” Tô Nghênh Hạ kích động nói.

Tô Quốc Diệu lắc đầu, kéo tay Tô Nghênh Hạ

giống như sợ cô lại bỏ đi.

“Bó, bố làm sao thế? Bố đừng khóc nữa.” Tô

Nghênh Hạ nhìn thấy vẻ mặt của bố mình thì càng

thêm tự trách.

“Nghênh Hạ, cuối cùng bố cũng đã đợi được con.”

Tô Quốc Diệu kích động đến mức run rầy nói.

“Chờ con sao?” Tô Nghênh Hạ nghi ngờ nhìn Tô

Quốc Diệu, không hiểu lời bố nói có ý nghĩa gì.

Lúc này, Tô Nghênh Hạ đột nhiên nhìn thấy những

vết bằm tím trên cánh tay đang giơ lên của Tô

Quốc Diệu, cô nhanh chóng kéo tay áo của bố

mình lên, sau đó liền ngắn ngơ.

Toàn bộ cánh tay gần như đều là những vết bằm

tím, rõ ràng là có cả những vết thương mới cũng

như vết thương cũ.

Chuyện gì đang xảy ra?

Tô Quốc Diệu vẫn luôn ở nhà, sao có thê tự dưng

bị thương như thế?

“Bó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ai đánh bố?”

Tô Nghênh Hạ đau lòng nói.

“Tất cả là do mẹ con, thương tốn trên cơ thể bố

đều do mẹ con gây ra.” Tô Quốc Diệu nén giận nói.

Tưởng Lam?

Tô Nghênh Hạ mở to hai mắt, không dám tin chuyện này.

Những thương tích này thật sự là do Tưởng Lam gây ra.

Sao có thê chứ?

Trong khoảng thời gian này, bà vẫn luôn ở cạnh

chăm sóc Tô Quốc Diệu, sao có thể vô duyên vô

cớ đánh bố như thế được?

Nhưng ngoài bà ra, không có ai có thể đến gần Tô

Quốc Diệu. Nếu không phải Tưởng Lam làm thì

còn ai có thể làm chuyện này?

“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?” Tô Nghênh Hạ

thấp giọng hỏi.

Tô Quốc Diệu lắc đầu, nói: “Mỗi khi mẹ con nỗi

giận đều trút hết lên người bố. Mỗi ngày bố đều bị

đánh. Nếu bố không giả vờ hôn mê có thể mẹ con

đã ra tay tàn nhẫn hơn.”

//

– —————–

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *