Ngôn Tình

Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương

Chương 11 – cuộc sống mới

Edit: Cò Lười

Beta: Hà

Sau khi nhốn nháo hoảng loạn buổi
sáng kết thúc, Chi Chi làm thẻ học sinh mất một trăm đồng, dẫn theo ba
mẹ đến phòng ăn ăn sáng, ban đầu hai người bọn họ không muốn: “Chúng ta
trở về ăn bát mì là được.”

“Ba mẹ trở về cũng mấy tiếng? Ít nhất
là một tiếng.” Chi Chi bất tri bất giác lại lấy ra khí thế của mười năm
sau dạy dỗ ba mẹ không cần phải tin lời đồn, nói thầm với bọn họ: “Tuổi
đã cao, cũng không biết chú ý dạ dày của mình, chờ các người già rồi sẽ
hối hận không kịp.”

Ba mẹ Quan gia: “. . . . . .”

Trang Minh Huy nén cười: “Chi Chi là quan tâm hai người thôi, trưởng thành rồi.”

“Ba.” Trang Gia Minh bất ngờ hỏi: “Buổi tối ba ăn cái gì?”

Trang Minh Huy: “. . .”

Lần này đến lượt vợ chồng Quan Gia cười.

Mẹ Quan nói: “Gia Minh đừng lo lắng, tối hôm nay ba cháu ăn chung với chúng ta.”

“Đúng vật, bớt can thiệp vào chúng ta, quản tốt chính các con là được.”

Các gia trưởng từ chối đề tài này, bắt đầu dạy dỗ bọn họ học tập tốt, chuyên tâm đi học.

Sau khi ăn xong, ba gia trưởng mang theo bụng đầy lo lắng về nhà, Chi Chi
và Trang Gia Minh lại đến phòng học số một, buổi chiều có buỗi lễ tựu
trường, nhiều chuyện lắm.

Phòng học lớp mười ở số một tầng bốn,
cũng chính là tầng cuối, đi từ trên cầu thang, đầu tiên là hai phòng làm việc của giáo viên, sau đó là bốn phòng học, bên cạnh còn lại là toilet và một cầu thang khác.

Lớp một ở bên cạnh văn phòng.

Còn
chưa tới một giờ, trong phòng học đã tới không ít người, bàn ghế ngổn
ngang, Trình Uyển Ý cầm bản kê khai, đang ghi tên, nhìn thấy bọn họ tới
đây đã nói: “Chủ nhiệm lớp đã tới, nói nữ sinh quét dọn vệ sinh, nam
sinh đi dọn sách.”

“A, Trang Gia Minh.” Có một nam sinh ôm một
chồng sách thật dầy đi vào, nhìn thấy hắn lập tức nói: “Mau cùng mình đi xuống lấy sách, không có mấy người, nặng chết mình rồi.”

Trang Gia Minh lập tức đi xuống giúp anh.

Chi Chi thấy trong góc còn có khăn lau, cầm khăn lau bệ cửa sổ, bên cạnh có một nữ sinh tết tóc đuôi ngựa thấy cô: “Quan Tri Chi, cậu cũng ở lớp
này sao.”

“Đúng vậy.” Chi Chi trả lời một chút, bệnh cũ lại tái phát —— cô em này gọi là gì?

Nữ sinh tiếp tục nói: “Lớp chúng ta giống như chỉ cậu, Trang Gia Minh,
mình, Hàn Tông, Trình Uyển Ý là bốn người một trường học, người khác
cũng không nhận ra.”

Chi Chi nghĩ tới, nam sinh mới vừa rồi gọi Trang Gia Minh đi tên là Hàn Tông, hỏi tới đề như vậy, cô ấy tên là gì?

Cuối cùng là Trình Uyển Ý gọi ra tên của cô ấy: “Vương Thi Di, đừng có dùng ướt khăn lau, tất cả đều là nước đọng.”

Tên get!

Vương Thi Di làm bộ không nghe thấy, thì thầm trong miệng: “Thôi đi, lại sai bảo người.”

Chi Chi bị đâm trúng điểm buồn cười, lập tức vui vẻ.

Các học sinh lục tục đến, một giờ chiều, trong phòng học đã ngồi được tràn
đầy, Chi Chi vụng trộm đếm, phát hiện ban bọn họ có ít nhất sáu mươi
người.

Chủ nhiệm lớp đi vào, là một phụ nữ trung niên có chút
mập, khuôn mặt tròn trịa, đeo mắt kính: “Mọi người ngồi đi, không được
nói nữa.”

Các học sinh khẽ yên tĩnh chút, nhưng còn có người cắn lỗ tai.

Bà đi lên bục giảng, vỗ bàn một cái: “Trật tự.” Giọng của bà không cao
không thấp, không nhẹ không vang, cũng sẽ không làm học sinh cảm thấy
dịu dàng dễ bắt nạt, cũng sẽ không quá hung ác dọa người chạy, đúng mực
đắn đo phải đặc biệt tốt.

Âm thanh phía dưới nhỏ một chút.

Bà không nói lời nào, lạnh nhạt lại bình tĩnh nhìn chăm chú vào người nói chuyện.

Dưới tầm mắt ép người, người nói chuyện không kìm lòng được ngừng nói, rốt cuộc phòng học hoàn toàn yên tĩnh lại.

“Tôi họ Lâm, là chủ nhiệm lớp của các em, dạy số học.” Cô giáo Lâm nâng mắt
kính, tự giới thiệu mình: “Có thể đi vào lớp của chúng ta này, phần lớn
là học sinh khá giỏi từ trong trường học, nên biết học tập là vì người
nào. Huống chi, các em đã là học sinh cấp ba, không phải học sinh trung
học nữa rồi, tôi sẽ không lặp đi lặp lại cường điệu kỷ luật nhiều lần. . . .”

Sau lời dạo đầu, chuyện đầu tiên chính là sắp xếp chỗ ngồi.

“Đến xếp hàng trong hành lang, từ lùn đến cao.”

Các học sinh đùn đẩy sắp xếp đội, cô giáo Lâm đứng ở cửa ra vào, sắp xếp vị trí hai người một.

Đầu của Chi Chi không cao, bị chia tới hàng thứ hai với Vương Thi Di, ngồi cùng bàn.

“Hừm, trường học đề phòng yêu sớm rất nghiêm, đều không cho nam nữ ngồi với
nhau.” Có lẽ là Vương Thi Di nói nhiều, không kịp đợi phát biểu ngôn
luận.

Chi Chi cũng phát hiện, vị trí cô giáo Lâm sắp xếp hết sức
xảo diệu: một hàng mười người, chia làm bốn tổ lớn, giới tính còn lại là nữ nam nữ nam, hàng thứ hai và hàng thứ nhất trùng hợp, hàng thứ ba
giới tính đẩy ra, xếp như thứ tư và hàng thứ ba, xếp thứ năm lại lặp lại như hàng thứ nhất.

Cho nên, với vài đồng học xếp hàng mà nói, không chỉ có ngồi cùng bàn là đồng tính, sau bàn cũng có thể là đồng tính.

Trường chuyên cấp ba chính là trường chuyên cấp ba, nam nữ ngồi cùng bàn cái
gì, căn bản không có đường sống sinh tồn, trong tiểu thuyết ngôn tình
đều là gạt người.

Trang Gia Minh ở một tổ cạnh nàng, nhưng vị trí xếp từ xa phía sau, phải cố gắng quay đầu mới có thể nhìn thấy.

Kế tiếp là chọn cán bộ lớp.

Cô giáo Lâm điểm danh: “Trang Gia Minh, em làm trưởng lớp, Ninh Hồng, em
làm phó trưởng lớp, đứng lên cho mọi người xem. Tốt lắm, ngồi xuống đi,
những chức khác mọi người có thể tranh cử, trước bắt đầu từ lớp phó học
tập đi.”

Vương Thi Di lại lặng lẽ nói tiếp: “Lớp trưởng nhất định là chọn theo như thành tích, mình nhớ Ninh Hồng đứng thứ hai. Chậc,
đáng tiếc, Trình Uyển Ý lại như là thứ ba.”

Chi Chi gật đầu một
cái, cô không nhớ rõ tên tuổi của Trình Uyển Ý và Vương Thư Di, nhưng
Ninh Hồng lại khác, Gia Minh và Ninh Hồng đúng là kinh điển, năm đó cô
ghen thật lâu —— haiz, tiểu nữ sinh chính là nhàm chán ở chỗ này sao,
chuyện đánh rắm lớn một chút cũng rất để ý.

Cạnh tranh lớp phó
học tập rất kịch liệt, một số người khá hơn đi chọn, bao gồm Trình Uyển
Ý. Chi Chi quyết định một lát bỏ phiếu cho cô ấy, dù sao mượn bài thi
của cô ấy, không trả lại một phần không được.

Vương Thi Di hỏi: “Cậu muốn tham gia không?”

“Không có hứng thú.” Cô lắc đầu, ôn lại cuộc sống sân trường, chưa tới lớp
mười hai đã quá sức, những chuyện khác coi như thôi đi.

Không chịu nổi, thật không chịu nổi.

Hơn một giờ sau, tranh cử cán bộ lớp tiến vào bỏ phiếu kín, Trang Gia Minh
và Ninh Hồng bằng phiếu, kết quả là: lớp phó học tập Trình Uyển Ý, ủy
viên thể dục Hàn Tông, ủy viên văn nghệ Kỷ Khả Nhân, ủy viên lao động Dư Đào.

Đội hình như trong trí nhớ, Chi Chi nhìn từng khuôn mặt mỗi người.

Chọn xong cán bộ lớp, không sai biệt lắm đã đến ba giờ, cô giáo Lâm gọi bọn
họ đi xếp hàng ở hành lang, chuẩn bị đi lễ đường tham gia buỗi lễ tựu
trường.

Tất cả buổi lễ đều là giống nhau không có gì hay để nói, ở chỗ này không tỉ mỉ bề ngoài.

Tóm lại, sau khi buổi lễ kết thúc, những học sinh mới nhiệt nháo đi ăn bữa
cơm tối, sau đó thừa dịp trước buổi tối tự học một canh giờ tắm giặt
quần áo.

Chi Chi ỷ vào kinh nghiệm trước khi sống lại, cáo già ở
trước các bạn học phản ứng kịp đã tắm xong, hơn nữa cướp được chỗ treo
quần áo tốt nhất ở kí túc xá trước.

Làm xong mấy chuyện này, cô mới chạy đi ăn cơm tối.

Trang Gia Minh đã ăn xong rồi, gọi một phần cơm khác đợi cô: “Sao tối như vậy mới đến?”

“Tắm gội đầu.” Cô ngồi xuống, ăn thật nhanh: “Cậu tốt nhất cũng lập tức đi,
nhớ cầm bình nước sôi xuống, tắm xong lấy nước trở về, quần áo có thể để buổi tối giặt.”

Trang Gia Minh: “. . . . . .”

“Nhanh đi, nếu không xuống buổi tối tự học rất nhanh phải tắt đèn, chẳng lẽ cậu muốn dùng nước lạnh tắm sao?”

Trong kí túc xá có một nhà vệ sinh và phòng tắm, nhưng chỉ có nước lạnh,
không giành được nhà tắm chỉ có thể đun nước nóng tự mình lau, nhưng
phiền phức.

Trang Gia Minh còn chưa thích ứng cuộc sống ở đây,
cho dù có cô nhắc nhở, cũng gặp phải không ít vấn đề, thật nguy hiểm mới đến trước phòng tự học buổi tối trong năm phút.

Trong phòng học
hò hét loạn lên, mọi người vội vàng quen biết bạn học mới, sách giáo
khoa mới chất trên bàn, không khí sôi nổi vừa náo nhiệt.

Cô giáo
Lâm thấy nhưng không thể trách, tiếng chuông tự học vang vào cửa, há mồm chính là: “Buổi tối tự học hôm nay, chúng ta nói một chút về bài thi
các em thi chia lớp.”

Bọn học sinh: “. . . .”

Chi Chi: trường chuyên cấp ba chính là cứng rắn ở chỗ này sao!

Bài thi, nhanh chóng tung bay ở giữa không trung kéo bọn học sinh về thực tế.

Cô giáo Lâm vừa phát bài thi vừa cười lạnh: “Thế nào, cho là thi xong cấp
ba thì thoải mái? Cô nói cho các em biết, nghĩ hay lắm, ba năm cấp ba
chỉ biết quan trọng hơn trung học, thi cấp ba các em là so với người
cùng thành phố, thi tốt nghiệp trung học thì sao? Các em phải thi với
người toàn quốc. . . .”

Các học sinh yên tĩnh như gà, cúi đầu nhìn bài thi.

Chi Chi nghe giáo viên niệm kinh, lạnh nhạt giải những bước viết ở bài thi
trên, tinh thần bay xa: sống lại một lần lớp mười hai nữa, rốt cuộc là
may mắn, hay là tệ nhất?

Ba Quan và mẹ Quan có chút không quá thích ứng con gái không ở nhà.

Đêm hôm khuya khoắc, hai người ở trên giường lăn qua lộn lại không ngủ
được. Mẹ Quan cực kỳ lo lắng, thì thào: “Ông nói con gái của chúng ta có thể thích ứng sao? Nhiều người ở cùng chỗ như vậy, có thể không ngủ
ngon hay không?”

“Không quen cũng phải nhịn, tất cả mọi người như vậy, chẳng lẽ chỉ một mình nó yếu ớt à?” Ba Quan buồn buồn nói.

Mẹ Quan lớn giọng lên: “Thì ra nó là con gái của một mình tôi? Cái người làm ba này có lương tâm hay không?”

“Hơn nửa đêm, rầm rĩ gì thế.” Ba Quan lật người, lấy gối đầu ra: “Bà không ngủ tôi ngủ, ngày mai còn phải dậy sớm.”

Mẹ Quan cười lạnh: “Được, ông ngủ đi, về sau chuyện của con gái không có quan hệ gì với ông.”

“Lời này của bà không ý gì cả.” Ba Quan phiền não nói: “Con gái của tôi tôi
có thể không đau lòng sao? Nhưng bà có biện pháp gì, chúng ta cũng không thể để cho nó học ngoại trú về nhà? Thật vất vả thi đậu Nhất Trung, chỉ nửa bước nhảy vào đại học, bà đừng cản đường con gái của bà.”

Giọng mẹ Quan dịu xuống: “Tôi cũng vì nghĩ tới con gái tôi học đại học, nhưng. . . Haiz!”

“Được rồi, con gái bà như thế nào chính bà không biết sao? Ngủ rồi đi bán nó
cũng không biết.” Ba Quan an ủi lão bà: “Tư tưởng lớn của bà đâu rồi,
không có chuyện gì, hiện tại đi vào thành phố bà cứ như vậy, về sau nó
đi nơi khác học đại học, tôi xem bà sẽ làm sao.”

“Yên tâm, học
đại học tôi vui mừng cũng không kịp, ngược lại ông, ngày nào đó con gái
kết hôn ông đừng khóc.” Mẹ Quan không chút lưu tình nói: “Giống lúc tôi
sinh nó khóc thành như vậy, vậy thì mất hết cả mặt mũi rồi.”

Ba Quan bất ngờ bị sốc nội tình, trên mặt rất khó chịu, miệng cưỡng nói: “Ai khóc, bà nói loạn cái gì.”

“Trong lòng của ông là rõ ràng.”

“Không nói với bà nữa, hơn nửa đêm lại điên.”

Mẹ Quan đánh thắng đấu khẩu, cũng không so đo với ông, lật người đi ngủ.

Cũng trong lúc đó, Trang gia đối diện.

Trang Minh Huy mới vừa tan việc, vẫn lê thân thể mệt mỏi vào cửa, trong nhà
không có một người, trống không, chỉ có ánh trăng xuyên qua khe hở của
rèm cửa sổ chiếu vào.

Ông đứng ở cửa một lát, theo như đèn sáng.

Trong dạ dày truyền đến một loạt đói bụng, ông đeo dép đi vào phòng bếp, muốn nhìn trong tủ chứa đồ một chút có mỳ ăn liền hay không, hôm nay xong
việc muộn, cơm tối ông cũng chưa ăn, đói bụng có chút không chịu nổi.

Kéo ra hộc tủ quen thuộc, vốn tưởng rằng sẽ thấy mấy gói mỳ ăn liền quá
hạn, vậy mà cảnh tượng trước mắt lại lớn hơn dự liệu của ông —— bên
trong chất đầy mỳ ăn liền, bánh bích quy và bột yến mạch, một hộp từng
túi, đồ phải thật chỉnh tề, còn có một tờ giấy nháp ghi chép đè xuống,
viết “Trong tủ lạnh có sủi cảo”.

Trang Minh Huy bỗng chốc nắm chặt tờ giấy, đi nhanh đến trước tủ lạnh, dùng sức kéo cửa ra.

Trong tủ lạnh rỗng tuếch, nhưng ngăn tủ đông được nhét tràn đầy, không phải
sủi cảo đông lạnh, bánh trôi, chính là bánh màn thầu, bánh bao, tất cả
đều là thức ăn no bụng, cũng có một tờ giấy “Trong ngăn kéo có mỳ ăn
liền”.

“Đứa nhỏ này. . .” Ông tháo mắt kính xuống, muốn nói cái gì đó, cổ họng lại nghẹn cứng.

Trăng lưỡi liềm nơi chân trời.

Bạn đang đọc truyện trên website đọc truyện online KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *