Dị Giới

Bộ Lạc Du Thú – Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Chương 8 – Nồi Cùng Canh Nóng

Tác giả: Tử Sắc Kinh Cức

Edit + Beta: Hwan

*****************

Vô luận là thú nhân đang nghỉ ngơi hay bận rộn đều sẽ nhịn không được thường thường liếc mắt nhìn than ảnh đang ngôi bên bờ sông.

Các thú nhân cảm thấy hăn mang đến cho mình hy vọng. Hắn mang đến cho bọn họ sự tin tưởng có thể thành lập bộ lạc, cho bọn họ dũng khí, làm cho bọn họ cảm thấy bọ họ cũng không có bị thần vứt bỏ. Bởi vì thần thú đem giống cái này đưa đến bên người bọn họ, vì vậy giống cá này cứu tính mạng của Mischa. Những việc này làm cho bọn họ cảm thấy giống cái này thực mê người, huống chi giống cái này cũng thực xinh đẹp. Hắc hắc, tuy rằng bọn họ cảm thấy mình không có hy vọng lớn, nhưng ở trong lòng vẫn ảo tưởng một chút, lão đại nhà mình sẽ không biết.

Mà Lâm Mộc bị bọn họ dung ánh mắt cực nóng nhìn chằm chằm đã dung hai giờ ngôi bên bờ sông. Đối với các thú nhân càng phát ra ánh mắt cực nóng, Lâm Mộc là biết đến, chính là nói đến cảm giác thì thật không có. Dù sao hắn cũng không cảm thấy hắn là giống cái, đối với những ánh mắt kỳ hảo cùng với những chiêu bài của các thú nhân theo đuổi giống cái – triển lãm cơ thể cường tráng. Ân, nhìn đến những thú nhân ở trước mặt triển lãm mỹ kiện chiêu bài —— triển lãm cơ bắp, Lâm Mộc cảm thấy chính mình 囧囧 hữu thần.

Nâng cằm, nhìn dòng nước trong suốt chảy qua trước mặt. Bọn họ đã dừng lại nơi này ba ngày. Bởi vì có mục đích tìm kiếm địa phương phù hợp, Patrick nhượng Carl, Khoa Ân, Khắc Đặc còn có Locker cùng Jason, phân biệt bốn hướng tìm kiếm, đám người còn lại thì cứ ở tại chỗ.

Locker là một sư tử có tính cách hàm hậu, chỉ vì hình thú có thêm một cặp sừng, cho nên bị trục xuất khỏi bộ lạc. Sau lại gặp Patrick, cùng Patrick đánh đến mặt mũi bầm dập, sau quyết định đi theo Patrick, bái hắn làm lão đại. Mà thú hình của Jason cùng Patrick thự tương tự, chẳng qua thú hình của Patrick là mãng xà còn của Jason càng giống rắn hổ mang, đồng dạng thân thể màu đen thật lớn, có đôi cánh thật lớn. Jason cùng Patrick từ nhỏ cùng nhau lớn lên, bởi vì thú hình quái dị nên bị bài xích, cho nên hai người trở thành hảo hữu. Cá tình Jason lạnh như băng làm cho Lâm Mộc hoài nghi có phải hay không, động vật máu lạnh đều có tính cách hướng ra bên ngoài phát ra lãnh khí, Patrick cùng vậy, mà Jason cũng vậy.

Lại nói tới Lâm Mộc ngồi bên bờ sông hai giờ, kỳ thật nội dung hắn rối rắm rất đơn giản, từ sau khi nghỉ ngơi, ba ngày nay Lâm Mộc luôn luôn đau bụng, tuy rằng thực không nghiêm trọng, nhưng lại làm cho tâm tình của hắn thật không tốt, nhưng lại thực lo lắng vì tình trạng hiện tại của hắn – bị tiêu chảy. Đúng vậy, hiện tại làm cho hắn thực lo lắng, hắn lo trong tình trạng không có muối mà bị mất nước là quá nghiêm trọng. Mặc dù còn chưa tới tình huống nguy cấp, nhưng là hắn cảm thấy phòng ngừa chu đáo vẫn là tất yếu. Hiện tại hắn bị bắt uống máu ba ngày một lần, hắn cũng không muốn tưởng tượng thêm, hắn tuyệt đối không có ý nguyện trở thành quỷ hút máu, lại càng không tưởng tượng quỷ hút máu còn sống. Tuy rằng trong lòng hó hét muối, nhưng ngay bây giờ có muối là chuyện không tưởng, cho nên hắn liền không cố chấp.

Lâm Mộc cảm thấy việc cấp bạch là cải thiện tình trạng ăn uống, cho nên sau khi nghĩ ra đối sách, xoay người trong đám thú nhân bận rộn nhìn một chút, rất nhanh liền nhìn thấy thân ảnh muốn tìm.

Ánh mắt Patrick vẫn luôn truy tìm thân ảnh kia, nhìn hắn tại bờ sông ngẩn người. Nhìn hắn nâng cằm không biết suy nghĩ gì, nhíu mày, miệng không tự giác chu, Patrick thực cảm thấy thự may mắn thân là thú nhân có thị lực tốt có thể nhìn thấy hết những biểu hiện đáng yêu của hắn. Chính là, hắn đang phiền não chuyện gì? Nhìn hắn nhíu mày, một khắc đều muốn đến bên hắn nói cho hắn biết, làm cho hắn không cần phiền não, có thể đem hết thảy giao cho y. Chính là mặc dù tâm tình của mình đối với hắn mọi người đều nhìn ra được, nhưng là y biết mình không thể biểu hiện trắng ra như vậy, bởi vì Lâm Mộc là không đồng dạng. Cùng với những giống cái ở bộ lạc trước kia không giống. Hơn nữa… Patrick nhìn thật sâu thân ảnh kia, tốt đẹp như thế, hắn thật sự có thể chứ?

“Patrick.”

Patrick mày không thể nhận ra nhíu một chút, y không rõ vì sao Lâm Mộc lại biểu hiện trịnh trọng như vậy.

“Ta bây giờ thực phải cần có một cái nồi. Ta không thể lại theo các ngươi uống nước lã. Cho nên giúp ta làm nồi đi. Kính nhờ.”

“Nồi?” Patrick không biết đồ vật mới mẻ kia, bất quá Patrick không ngại mà hỗ trợ, “Nói cho ta biết làm như thế nào, ta giúp ngươi.”

Lâm Mộc nghe được Patrick sẽ hỗ trợ, cười đến thực sáng lạn, “Ha hả, cám ơn. Ngươi thật tốt.”

Lâm Mộc nói làm Patrick nháy mắt hoảng thần, bất quá y rất nhanh phục hồi lại tinh thần.

Cùng với Patrick cẩn thận nói về bộ dáng của cái nồi, nên dung tài liệu gì để làm. Mà việc Patrick không biết gì làm cho Lâm Mộc hiểu rõ các thú nhân ngoại trừ sinh hoạt với thịt nướng thì cũng chỉ là thịt nướng, cho nên hắn cảm thấy cần phải cải thiện, tuy hiện tại chỉ có thể làm nồi đá. Nếu có nồi, như vậy làm thêm chén gỗ, thìa gỗ, đũa gỗ, làm gì cũng thuận tiện.

“Phải làm hai cái nồi đá, một lớn một nhỏ, kích cỡ ngươi tự lo liệu. Còn có chén gỗ, ta cũng không nên chiếu theo sức ăn của thú nhân các người mà làm.”

Patrick gật đầu tỏ vẻ không thành vấn đề.

Lâm Mộc nhồi xổm bên cạnh Patrick nhìn y dùng tài liệu không biết tên làm nồi đá. Hắn phát hiện các thú nhân dùng thạch đao làm vũ khí, nhưng bởi vì nguyên nhân thú hình quá mức cường đại, cho nên vũ khí của bọn họ chỉ để dung cắt thực vật, khi săn khú bọn họ thích dùng hình thú.

Lâm Mộc nhìn Patrick đem một tảng đá to làm dần dần tạo ra bộ dáng của nồi, “Ngươi thật lợi hại, có phải tất cả các thú nhân đều có thể đem tảng đá làm như đậu hũ?”

“Đậu hũ?”

Ôi,lại nói ra từ bọn họ không biết, “Một loại thực vật thật mềm. Có cơ hội làm cho ngươi ăn.” Nói xong Lâm Mộc cảm thấy mình nói quá, không nói trước hắn có biết làm đậu hũ không, nếu biết, thế giới này có đậu tương hay không cái đã.

“Ân.” Patrick gật đầu nói, xong lại tiếp tục công việc trên tay.

Ngay tại thời điểm Lâm Mộc quyết định đổi ý, một than ảnh màu trắng nhảy vào trong ngực hắn.

“Cầu Cầu? Không là cùng Casso đi chơi sao?” Nói xong cũng rất cao hứng đem tiểu thịt cầu hung hăng vuốt ve một lần.

“Các ngươi đang làm cái gì?” Hài tử đặc biệt có tiếng nói thanh thúy truyền đến.

Lâm Mộc sờ sờ đầu Casso, nhìn Mischa hỏi: “Thế nào, có phát hiện cái gì chơi được không?”

Sau khi Mischa uống thuốc kia liền rất nhanh hạ sốt, ngày hôm sau tinh thần liền tốt lên, chính là còn có chút ho khan nhưng không nghiêm trọng lắm. Nghĩ đến khi đó đứa bé này đỏ mặt đi đén trước mặt mình, cùng mình nói quyết định không ghét mình làm cho Lâm Mộc cảm thấy thực buồn cười, thật là một tiểu hài tử biệt nữu.

Mischa biểu tình có chút thất vọng nói: “Không có thu hoạch, ngay cả nấm mà ngươi nói cũng không có. Những cây nấm khác chúng ta không biết, sẽ không có hái.” Nghĩ đến hôm nay không được ăn cây nấm mỹ vị, Mischa đã cảm thấy thất vọng, nó không thích cả ngày đều phải ăn thịt.

Lâm Mộc còn chưa kịp an ủi Mischa đang thất vọng, đã thấy nó tò mò nhìn đồ vật Patrick đang làm.

“Patrick thúc thúc đang làm cái gì?” Mischa thấy Patrick đang mài nồi đá rất tò mò.

“Đó là nồi, có thể nấu ăn. Còn có thể nấu sôi nước, thường xuyên uống nước lã đối với thân thể không tốt.”

Nghe được dùng để nấu thực vật Mischa cùng Casso đều dùng ánh mắt lòe lòe nhìn hắn.

“Thực vật nấu lên sẽ ăn ngon sao?”

Nước trắng có thể nấu đồ ăn ngon sao? Bất quá nghĩ tới việc bọn họ hay ăn, “Có lẽ đi.”

Nghe được Lâm Mộc trả lời, tuy rằng không phải ngữ khí rẳng định, bọn họ vẫn rất cao hứng, dù sao bọn họ đối Lâm Mộc vẫn rất có lòng tin, nhất là Casso, càng cao hứng mà phe phẩy cái đuôi nhỏ.

Lâm Mộc nhìn Casso cùng Mischa bởi vì lời hắn nói mà cao hứng, “Các ngươi cùng ta đi vào trong rừng này tìm ít thực vật dung để nấu nhé?”

“Ân!” Mischa cao hứng mà đáp ứng.

Casso cũng gật đầu theo, Cầu Cầu ở trong ngực Lâm Mộc cũng rì rầm hai tiếng tỏ vẻ đồng ý.

Patrick thấy bọn họ tán gẫu cao hứng, bắt đầu cũng không có nói chêm vào, hiện tại nghe bọn hắn nói muốn đi tìm thực vật, nghĩ đến mấy ngày nay Lâm Mộc không có tinh thần gì, lúc ăn cơm chỉ ăn chút hoa quả làm y thực lo lắng. Hơn nữa, từ khi ở nơi này nghỉ ngơi, Lâm Mộc cũng không có thường thường đi vào rừng tìm thực vật, chính y tìm tới “rau dưa” hắn cũng chỉ ăn chút ít ( đó là bởi vì người ta không khẩu vị), hiện tại nghe thấy hắn muốn đi tìm thức ăn, tuy rằng Lâm Mộc tìm những thứ ăn không ngon bằng thịt, nhưng chỉ cần Lâm Mộc thích là được.

“Nhớ rõ không cần đi quá xa.” Nói xong, đối với Casso đứng cạnh Lâm Mộc dặn: “Bảo vệ tốt bọn họ.”

Casso đột nhiên có sứ mệnh, Patrick thấy nó nghiêm túc thân mình. Chính là một tiểu béo lang làm như vậy, thấy thế nào cũng rất buồn cười.

Mischa thấy Patrick chấp thuận bọn họ đi, liền lập tức lôi kéo Lâm Mộc hướng rừng rậm chạy tới.

Lâm Mộc đối Patrick cười cười, sau đó ôm Cầu Cầu đi theo bước chân vội vàng của Mischa.

Đi ở trong rừng rậm, bởi vì cách thời gian ăn cơm trưa còn dài, cho nên hắn cũng không sốt ruột. Đem Cầu Cầu đặt ở trên người Casso, nhìn tiểu tử kia lập tức đi đến trên đầu Casso ngoan ngoãn gục xuống, Casso cũng không giận, liền như vậy ngẩng đầu đi, xem ra hai tiểu tử này tình cảm không tồi.

Lâm Mộc hít thở không khí trong lành, vươn tay duỗi thắt lưng, sau đó tinh thần phấn chấn đối với Mischa nói: “Đi, chúng ta đi tìm đồ ăn ngon.”

Mischa thấy Lâm Mộc làm động tác này có vẻ thực thoải mái, cũng bắt chước làm một chút, a, không có gì cảm giác. Nghe thấy ăn ngon tinh thần liền vui vẻ.

“Ân, chúng ta đi tìm cây nấm đi.” Từ sau khi ăn cây nấm Lâm Mộc nướng, Mischa cảm thấy đó là mỹ vị tốt nhất.

“Cây nấm là phải, những thứ khác chúng ta cũng không buông tha.” Nói vung bàn tay to lên, “Xuất phát.” Lâm Mộc cảm thấy cùng tiểu bằng hữu ở cùng một chỗ, chính mình cũng biến thành nhỏ.

Đầu tiên bọn họ đi đến chỗ Mischa phát hiện có nấm. Bởi vì Mischa chỉ nhận thức được mỗi đông cô, hơn nữa nghe nói có rất nhiều cây nấm có độc không nên hái, cho nên nó cũng không dám hái.

Có lẽ do mấy ngày trước có mưa, cho nên trong rừng rậm mọc không ít nấm. Lâm Mộc nhìn trước mắt một mảng lớn nấm, “Mischa, nơi này có rất nhiều cây nấm có thể ăn. Ta dạy ngươi nhân biết một số nấm có thể ăn, về sau ngươi thấy chỉ cần để ý hái là được. Cây nấm phơi nắng có thể bảo tồn thật lâu. Chờ sau khi chúng ta có muối, có thể nấu cùng với thịt để ăn, mỹ vị cực kỳ.” Lâm Mộc nghĩ đến lúc hắn ở nhà làm ra các món với nấm, ở trong này đều là mỹ vị hiếm có a.

Mischa nghe Lâm Mộc nói có nhiều nấm có thể ăn, còn có thể bảo tồn thật lâu liền trợn to đôi mắt trong suốt nhìn Lâm Mộc: “Như vậy thật tốt quá. Chúng ta có thể hái về phơi nắng. Về sau chúng ta còn có thể chứa đựng nhiều cây nấm, như vậy mùa đông liền không phải chịu đói.”

Nghe Mischa nói, Lâm Mộc xót xa trong lòng, vuốt đầu Mischa, “Trước kia mùa đông sẽ chịu đói sao?”

“Ân, bởi vì chúng ta hàng năm đều dành nhiều thời gian để tìm chỗ ở, phương bắc con mồi lại thiếu, tồn không được bao nhiêu thực vật. Cho nên chúng ta đều phải tính toán cẩn thật thức ăn, mỗi ngày chỉ có thể ăn một bữa cơm. Ta ăn không đủ no, phụ thân đem phân cho ta một ít.” Nghĩ phụ than thập phần yêu thương nó, đem thực vật tiết kiêm cho nó, lại tình nguyện chịu đói, Mischa liền cảm động muốn khóc, nó hút hút cái mũi, cười nói: “Mùa đông, Casso tương đối thảm một ít, hắn sức ăn so với ta lớn hơn, năm trước sau khi qua mùa đông, hắn cũng chỉ dư xương cốt, bộ dáng một chút cũng không đáng yêu.”

Casso liếc xéo Mischa một cái, thế nhưng tại trước mặt Lâm Mộc làm hư tổn hình tượng của nó. Đối với hình tượng hiện giờ của nó, tiểu béo lang ngốc manh, không hề hư tổn hình tượng

Lâm Mộc đau lòng nhu nhu thân mình Casso, đối Mischa nói: “Sẽ tốt lên. Tìm được chỗ ở thích hợp, mùa đông năm nay chúng ta nhất định sẽ không phải chịu đói.”

“Ân, mùa đông thật sự thực lạnh, ta không dám đi ra khỏi sơn động, chỉ có thể nằm cạnh phụ thân. Ta nghe bọn hắn nói, chúng ta có thể ở trong phòng thật sang ngời, thật ấm áp đúng không?”

“Là thật, chúng ta sẽ ở trong phòng vừa sang lại vừa ấm. Mùa đông đến chúng ta sẽ không phải chịu khổ nữa.” Nhìn thấy đáng lẽ cái tuổi này chỉ biết ăn biết đùa, chỉ mà Mischa lại phải suy xét đến vấn đề như vậy, Lâm Mộc liền nhịn không được xót xa trong lòng. Dựa theo Patrick nói, giống cái trên thế giới này là thực trân quý, bởi vì giống cái khó tồn tại, số lượng so với thú nhân rất ít, cho nên sẽ được bộ lạc chiếu cố rất tốt. Nếu Mischa ở trong bộ lạc có lẽ cũng không cần suy xét này đó đi.

“Ân, ta tin tưởng ngươi. Phụ thân nói, ngươi là thần thú tặng cho chúng ta may mắn. Ngươi có thể cứu vớt chúng ta.”

Lâm mộc thật không ngờ trong mắt bọn họ mình đã trở thành cứu thế chủ, sửng sốt một chút, cười nói: “Ha hả, là đồng thời cố gắng sống sót thôi, còn sống là tốt rồi. Đừng nói việc này nữa, chúng ta nhanh hái nấm nào. Còn muốn tìm thứ khác để ăn nữa, giữa trưa chúng ta phải ăn một bữa thật ngon, thật no nào.”

“Ân. Nhất định ăn thật ngon.” Mischa mang theo chờ mong tại Lâm Mộc chỉ đạo hái nấm.

Lâm Mộc nhìn thấy có ba loại nấm có thể ăn, nấm đông cô, nấm rơm còn có nấm kim châm. Hắn một bên giảng giải cho Mischa cách phân biệt nấm, một bên nhìn một mảng nấm kim châm lớn.

Bởi vì nấm mọc thật nhiều, còn nhìn thấy cả mộc nhĩ lẫn một ít ngân nhĩ. Hai người hái một đống lớn, tự mang về là không có khả năng, cho nên Lâm Mộc nhìn Cầu Cầu và Casso đồng thời ghé vào nhau nghỉ ngơi, “Đi, nói với Pitricia tìm người hỗ trợ mang thực vật về.” Patricia đã muốn quen việc Lâm Mộc cho Cầu Cầu về tìm việc trợ.

Cầu Cầu chít chít đối Lâm Mộc kêu, Lâm Mộc biết nó đang muốn cùng mình đói ít lộ phí.

“Không thấy ta hái rất nhiều sao? Giữa trưa cho ngươi ăn no chết, ha hả.”

Cầu Cầu nghe được hứa hẹn liền cao hứng chạy đi.

“Đi, chúng ta tiếp tục đi tìm.”

“Vâng!” Đối với việc tìm được nhiều đồ ăn ngon, Mischa rất là duy trì.

Khi Lâm Mộc trở về, các thú nhân đang xử lí con mồi. Đi đến bên người Patrick, nhìn chỗ mình để đồ thu hoạch được, Lâm Mộc rất vui vẻ, Mischa vui vẻ vây quanh chỗ thực vật ấy.

Hôm nay thu hoạch thực phong phú, trừ bỏ núi nấm hái được kia còn gặp được cây quyết, Sau đó Lâm Mộc cùng Mischa lại gặp được rừng trúc, măng tự nhiên không có thiếu, dù sao cũng có thể làm măng chua để lâu. Trong rừng trúc gặp được một ít cây tùng lớn cũng không buông tha. Sau lại gặp một ít cây sơn tra, trái sơn tra vừa lúc chín. Khiến cho các thú nhân dựa vào khí vị mà tìm bọn họ hái một ít, còn hái một ít lá cây sơn tra, Mischa còn có chút ho khan, cây sơn tra đối với việc trị liệu ho khan quá tuyệt.

Lâm Mộc nhìn thấy nồi đá liền nhanh chóng ngồi xuống nhìn, những cái nồi kia thật to, nhìn nồi nhỏ nhất có vẻ thích hợp với mình, to gấp năm lần đó! Sờ sờ độ dày, cũng không tệ lắm, hơn nữa mài rất bóng loáng. Lại nhìn nhìn chén gỗ thìa gỗ, mài cũng thực bóng loáng, vì thế thực vừa lòng.

Patrick tuy nhìn thấy Lâm Mộc cười thực thỏa mãn những vẫn hỏi: “Thế nào?”

“Làm thật không tồi, thế nhưng trong thời gian ngắn liền làm xong. Ngươi thật lợi hại.”

Tuy rằng được người mình thích khích lệ thực tốt, nhưng vẫn phải nói đó hoàn toàn không phải công lao một mình y, “Bởi vì cảm thấy giữa trưa ngươi muốn dùng, ta làm cho bọn họ đồng thời hỗ trợ làm.”

“Lâm Mộc, cái này là cái gì?” Mischa tò mò đưa tay đùa nghịch bát đũa, Casso cũng dùng móng vuốt lôi kéo cho Lâm Mộc một ánh mắt thực nghi hoặc.

“Những thứ này dùng để dựng đồ ăn, lúc ăn cơm ta nói cho các ngươi biết dùng như thế nào.” Nói xong hướng bọn họ tuyên bố, “Nếu đồ ăn đều chuẩn bị tốt, như vậy bữa trưa liền không giống như lúc trước. Đến hỗ trợ.” Nói xong nhượng Patrick cùng Mischa đồng thời cầm cây nấm, ngân nhĩ cùng hoa quả các thú nhân hái về đem đi tẩy rửa.

Giữa trưa rốt cuộc Lâm Mộc cũng uống được canh nóng. Mà các thú nhân cũng thực thích phương pháp nấu ăn cùng với rau dưa như vậy, tuy rằng thực vật hơi lâu chín. Về phần Mischa bọn họ thì lại càng không nói đến, mỗi người đều ăn no.

Lâm Mộc thành thơi uống canh ngân nhĩ nấu từ nồi nhỏ, bởi vì bỏ thêm loại trái cây ngọt nị, rất ngọt ngào. Một nồi nhỏ ất nhanh phia chia xong, lúc này trong nồi đang nấu nước sơn tra cho Mischa

“Lâm Mộc, canh ngân nhĩ uống thật ngon. Buổi tối chúng ta lại nấu nữa đi. Hơn nữa cái bát cùng cái thìa dùng thật tốt. Tại sao ngươi có thể nghĩ ra thật nhiều thứ tốt thế.” Mischa nhịn không được cảm thán. Ngẫm lại có lẽ Lâm Mộc là bảo vật mà thần thú ban cho bọn họ.

Lâm Mộc nhìn bộ dáng thỏa mãn của Mischa cũng rất vui vẻ, “Ha hả, được, không cần chờ đến tối, đợi ta nấu thêm một nồi, để trong ống trúc, khát là có thể uống.” Ngân nhĩ đối với thân thể thực tốt, cho Mischa uống nhiều chút.

Mặt khác hai tiểu tử ăn no chống đỡ ghé vào cùng nhau nghỉ ngơi cùng tỏ vẻ đồng ý cách làm của Lâm Mộc.

“Ân, cái loại ngân nhĩ trắng trắng này ăn thật ngon. Còn cái loại đen đen thì làm gì?”

“Cái loại này thích hợp để nấu ăn.”

Mischa suy nghĩ một chút, “Tuy rằng không biết vị như thế nào, nhưng nhất định ăn thật ngon.”

Bữa tiệc này mọi người đều ăn thật ngon, cơm nước xong tìm địa phương để ngủ thì thật quá mỹ mãn.

[1] Trong bản raw là thạch oa, là nồi làm bằng đá, cho nên mình để nồi đá

[2] Thạch đao: đao làm bằng đá

Ờ thì tưởng tượng vũ khí anh Pitricia dùng tương tự như vậy nè xD

[3] Đậu tương hay còn gọi là đỗ tương, đậu nành

Đậu nành

[4] Trong truyện là hài tử không được tự nhiên, cho nên mình để thành biệt nữu ^^

[5] Nấm rơm hay nấm mũ rơm(danh pháp hai phần: Volvariella volvacea) là một loài nấm trong họ nấm lớn sinh trưởng và phát triển từ các loại rơm rạ. Nấm gồm nhiều loài khác nhau, có đặc điểm hình dạng khác nhau như có loại màu xám trắng, xám, xám đen… kích thước đường kính “cây nấm” lớn, nhỏ tùy thuộc từng loại. [theo Wikipedia]

Nấm rơm

Món ăn làm từ nấm [ ví dụ minh họa =))))]

Nấm rơm xào thập cẩm

[6]Nấm kim châm là một loài nấm màu trắng được sử dụng trong ẩm thực các nước châu Á như Nhật Bản, Trung Hoa, bán đảo Triều Tiên. Dạng cây mọc hoang có màu khác. Nấm có hình giá đậu nhưng với kích thước lớn. Mũ nấm lúc còn no có hình câu hay hình bán cầu, về sau chuyển sang dạng ô. Mũ nấm có màu vàng ở giữa có màu vàng thẫm hơn. Cuống có màu trắng hay vàng nhạt, nửa dưới có màu nâu nhạt. [theo Wikipedia]

Nấm kim châm

Ví dụ minh họa món ăn làm từ nấm kim châm

Ngon hơm?

[7]Nấm mèo hay mộc nhĩ đen (danh pháp khoa học: Auricularia auricula-judae) được biết đến do hình dạng tựa tai người, có màu nâu sẫm đến đen, mọc trên các thân cây mục. Nó có kết cấu tựa cao su, tương đối cứng và giòn.[theo Wikipedia]

Nấm mộc nhĩ hay còn gọi là nấm mèo

Ví dụ minh họa món ăn

Đậu phụ xào nấm môc nhĩ và ớt chuông

[8]Mộc nhĩ trắng, còn có tên khác là Ngân nhĩ hay Nấm tuyết (danh pháp khoa học: Tremella fuciformis), là một loài nấm được sử dụng trong ẩm thực của một số nước châu Á như Trung Quốc, Việt Nam. Tại Trung Quốc, nó được gọi là 银耳 (ngân nhĩ) hay 白木耳 (bạch mộc nhĩ), và trong tiếng Nhật là shiro kikurage. Loại mộc nhĩ này mọc trên thân cây và có màu trắng nhạt trong mờ. Nó không có mùi vị gì nhưng được sử dụng và đánh giá cao nhờ kết cấu giống như thạch cũng như một số tính chất bổ dưỡng.

Ngân nhĩ

Ví dụ món ăn

Ăn cái này bổ nè, mát nè.

Canh ngân nhĩ chưng lê: qing.blog.sina.com.cn/tj/b7138b943300348j.html

[9] Pteridium aquilinum là một loài thực vật có mạch trong họ Dennstaedtiaceae. Loài này được (L.) Kuhn miêu tả khoa học đầu tiên năm 1879. Trong QT hiện ra là quyết cây dương xỉ. Thấy QT nói là ăn được.

Dương xỉ cẩm thạch

[10]Măng là các cây non mọc lên khỏi mặt đất của các loài tre, bao gồm Bambusa vulgaris và Phyllostachys edulis. Măng được sử dụng làm thực phẩm ở nhiều nướcchâu Ávà được bán dưới nhiều hình thức như măng khô, măng tươi và măng đóng hộp.

Măng xanh

~~[11] Trong raw là duẩn, thấy dịch là măng nhưng lại thấy để 1 thời gian mới ăn, nên theo mình hiểu đó là làm đồ chua, ví dụ như măng chua, củ cái muối chua v.v

Măng muối chua đóng hộp

măng chua ở thường được ăn sống, nấu canh chua, canh măng [xương hay thịt] hay là bỏ vào lẩu thịt chó ấy [ ngon chẹp chẹp, món tủ của bợn editor đó =))]

Canh măng nấu cá

[xii]Chi Sơn tra hay chi Táo gai(danh pháp khoa học: Crataegus), một số tài liệu còn gọi là sơn trà[2] hoặc đào gai, là một chi lớn chứa các loài cây bụi và cây gỗ trong họ Hoa hồng (Rosaceae), có nguồn gốc ở khu vực ôn đới Bắc bán cầu tại châu Âu, châu Á và Bắc Mỹ. Quả của loài Crataegus pinnatifida (sơn tra Trung Hoa) có vị chua, màu đỏ tươi, trông tương tự như quả táo tây dại nhỏ. Chúng được dùng để làm nhiều loại đồ ăn nhẹ kiểu Trung Hoa, bao gồm sơn tra bính (山楂饼 – bánh sơn tra) và đường hồ lô (糖葫芦).

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *