Dị Giới

Bộ Lạc Du Thú – Xuyên Việt Chi Du Thú Bộ Lạc

Chương 12 – Thú Nhân Bị Thương

Tác giả: Tử Sắc Kinh Cức

Edit + Beta: Hwan

p/s: Do mình về quê, nhà không có mạng, phải chạy đi câu ké nên giờ mới đăng được. Hai tuần thi đại học mình phải đưa em đi thi, cho nên giờ đăng luôn truyện của 3 tuần, là tuần này và hai tuần kế tiếp, tổng cộng 9 chương.

**************

Ngày hôm sau các thú nhân chuẩn bị cho việc xuất phát.

Lâm Mộc nhét một ít trái cây vào ba lô của mình, cái ống trúc đựng nước cũng đổ đầy bỏ vào. Cảm thụ một chút sức nặng, còn đi, không phải rất nặng. Nhìn cánh tay có vẻ hơi cơ bắp của mình, đi vào thế giới thú nhân rèn luyện không ít a.

Patrick buộc chặt hành lý của y cùng Lâm Mộc, một đống không nhỏ. Lâm Mộc gần đây thật sự tồn không ít đồ vật.

Nhìn thấy Patrick đóng gói đồ vật, kích cỡ hơi bự.”Hình như nhiều lắm.” Hắn cau mày nghĩ nên bỏ cái nào, hình như đều thực luyến tiếc, nơi đó là đồ ăn mấy ngày nay hắn vơ vét được ở trong rừng, mỗi thứ hắn đều muốn lưu trữ.

Nhìn Lâm Mộc nhíu mày, Patrick tự nhiên biết hắn nghĩ cái gì, mỉm cười nói: “Nhiêu đây không tính bao nhiêu đối với ta.”

Nghĩ đến thể tích Patrick sau khi biến thân, lại nhìn mấy thứ này, đúng là không tính cái gì.

Lâm Mộc không nói gì, nhìn Patrick đối với mình cười ôn nhu, không dám nhìn đối phương, trong lòng thầm than, không khí vừa rồi thực hài hòa a, sao lại trở nên ái muội rồi?

“Cái kia, ta đi tìm Cầu Cầu trở về.” Nói xong bỏ chạy. Lâm Mộc vừa chạy vừa thầm mắng mình không tiền đồ, không phải bị nam nhân truy sao. Chính là vẫn là muốn chạy, khinh bỉ chính mình!

Patrick nhìn Lâm Mộc đỏ mặt chạy đi, không có sinh khí. Cho tới bây giờ thú nhân theo đuổi giống cái đều là khó khăn, giống cái rụt rè đối với thú nhân mà nói chính là thực đáng sợ.

Nhìn Cầu Cầu chơi xấu bên người Casso, thế nhưng không chịu đi cùng hắn, thật sự là tên không lương tâm.

Phải lên đường, Patrick tìm thấy Lâm Mộc thì nhìn thấy hắn đang bất mãn, nhìn Cầu Cầu vẫn như trước ghé trên người Casso, y hiểu được. Cầu Cầu cùng Casso vẫn thực thân cận a.

Bởi vì Khắc Đặc không ở cho nên Mischa cùng bọn Casso ngồi trên lưng thú hình của DaMon ê ẩm nói: “Lâm Mộc, Cầu Cầu thích đi theo Casso liền khiến cho nó cùng đi.” Cầu Cầu sao không cùng với nó chứ? Nó hoàn toàn quên mình trêu đùa Cầu Cầu như thế nào.

Chống cằm, Lâm Mộc ghé vào trên lưng Patrick, không có Cầu Cầu làm cho hắn chà đạp, Lâm Mộc cảm thấy thực nhàm chán. Casso đáng giận, thế nhưng quải chạy Cầu Cầu của hắn. Lại nhớ tới bộ dáng của Casso bị Cầu Cầu khi dễ, Lâm Mộc nhịn không được nghĩ: “Cầu Cầu thích ở cùng Casso có phải là do Casso là người duy nhất bị Cầu Cầu khi dễ không?”

“Patrick, ngươi có cảm thấy Cầu Cầu thực thông mình không?”

Patrick nghĩ tới hành động bình thường của Cầu Cầu, “Là thực thông minh.”

Lâm Mộc đột nhiên đột nghĩ, “Ngươi nói Cầu Cầu có thể là thú nhân hay không a?”

Patrick suy nghĩ một chút, cho tới bây giờ y không có nghĩ Cầu Cầu là thú nhân, bởi vì hình thú của Cầu Cầu không có sức chiến đấu, thú nhân không có sức chiến đấu rất khó sống sót.

“Ta chưa từng thấy qua Cầu Cầu loại này… Ân…, động vật. Bất quá, cũng chưa từng nghe thấy qua loại thú hình giống Cầu Cầu này.”

Ngẫm lại cũng phải, thân hình Cầu Cầu sao có thể đại khai tứ phương, cho nên Cầu Cầu chính là sủng vật của mình.

Chạng vạng đúng hạn đã đến, Lâm Mộc ghé vào trên người Patrick không đợi thú nhân phát tín hiệu liền làm cho Patrick hạ xuống.

“Ta thật gấp, nhanh xuống đi.”

Patrick làm theo, vừa đáp xuống Lâm Mộc vội vàng từ trên lưng hắn đi xuống, sau đó liền hướng bụi rậm trong rừng chạy vào, “Không được lại đây.” Lâm Mộc quay đầu lại cảnh cáo Patrick đi theo hắn.

Patrick đứng lại, “Ta ở chỗ này chờ ngươi.” Từ sau lần phát sinh ngoài ý muốn đó, Patrick cũng sẽ không nhượng Lâm Mộc một mình.

Lâm Mộc sau khi giải quyết vấn đề sinh lý thoải mái thở dài, con người thật sự có tam cấp, cấp chết người. Đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên nghe ở bụi rậm phía trước phát ra âm thanh, Lâm Mộc nghe được trong âm thanh này bao hàm thống khổ.

Nhặt cái nhánh cây, Lâm Mộc quyết định đi xem, hắn cam thấy hắn lớn gan là do có Patrick ở bên cạnh. Nhìn thoáng qua cây cối ngăn trở thân ảnh Patrick, hắn cảm thấy hắn phải có dũng khí mới được. Buổi tối ngoài ý muốn kia là ma chướng trong lòng hắn, làm cho hắn sợ hãi một mình, làm cho hắn không có dũng khí. Tuy rằng hắn biết Patrick sẽ vẫn luôn bảo vệ hắn, nhưng hắn là một nam nhân, hắn không nghĩ hắn yếu đuối như vậy.

Ở trong lòng tự cổ động, tiểu tâm đẩy bụi cây ra, Lâm Mộc thấy được một đôi mắt vì sợ hãi mà mở to.

Lâm Mộc thật bất ngờ hắn nhìn thấy: một giống cái gầy nhỏ, cảnh giác nhìn Lâm Mộc, hai tay ôm chặt thú nhân cao lớn nằm trên mặt đất, mà thú nhân kia sắc mặt tái nhợt cùng vết thương dữ tợn trước ngực biểu hiện y thật sự không tốt.

“Y làm sao vậy?” Lâm Mộc thấp giọng hỏi một câu, sợ dọa tới giống cái khẩn trương này. Nhưng thật không ngờ, bởi vì hắn nói, giống cái nhỏ gầy kia nhìn người trong ngực tràn đầy bi thương.

Khẩn cầu nhìn hắn, “Van cầu ngươi, đừng làm cho người khác giết y được không? Y là người tốt, y vì ta mới thành như vậy, đều là vì ta.” Nói xong không tiếng động mà khóc.

Lâm Mộc đối với nước mắt của người khác thật sự thực không có biện pháp, hơn nữa hắn rất tò mò vì sao người trước mặt lại nói lời kì quái như vậy: “Ta vì sao lại cho người giết y?” Nhìn đôi mắt đong đầy nước kia, lập tức bổ sung nói, “Mặc kệ y thế nào, ta cũng sẽ không khiến người giết y.” Nói xong còn nhịn không được ở trong lòng tưởng, “Chẳng lẽ hắn nhìn ra được ta cùng nhóm của Patrick ở cùng một chỗ sẽ cho người giết hại tình nhân của hắn ư?”

Phil nghe được giống cái trước mặt nói không tìm người tới, an lòng xuống dưới, “Cám ơn ngươi.” Hắn nhìn Ryland trong ngực đã muốn hôn mê, “Y là một người tốt, thật sự, người rất tốt.” Thanh âm rất nhẹ, rất nhẹ, Lâm Mộc lại nghe được rất rõ ràng.

“Ngươi vì cái gì vẫn luôn cường điệu y là người tốt?” Chẳng lẽ…

“Bởi vì trong ngực hắn là du thú.”

Patrick đột nhiên xuất hiện làm cho Phil hoảng sợ không thôi, hắn hướng phía Patrick cầu xin, “Van cầu các ngươi đừng thương tổn y được không?” Nói xong nhìn về phía Lâm Mộc, “Ngươi đáp ứng ta, ngươi sẽ không để cho người giết y.” Hắn cho rằng thú nhân xuất hiện trước mắt là cùng bộ lạc với Lâm Mộc, hận ý của thú nhân trong bộ lạc đối với du thú hắn biết, nhưng Phil càng hiểu được giống sức nặng của giống cái trong lòng thú nhân, huống chi giống cái trước mặt càng xinh đẹp, cho nên hắn cầu xin Lâm Mộc.

“Đừng làm cho hắn thương tổn Ryland được không? Van cầu ngươi.”

Ryland có lẽ là cảm nhận được khí tức nguy hiểm, cố gắng tỉnh táo nhưng lại bất lực.

Lâm Mộc nhìn người trước mặt thương tâm sợ hãi, vội vàng an ủi: “Đừng lo lắng, Patrick sẽ không thương tổn Ryland.” Vừa nói vừa cấp Patrick nháy mắt làm cho đối phương tỏ vẻ một chút.

Patrick nhìn thú nhân suy yếu trên mặt đất, “Du thú có thể làm cho giống cái cật lực giữ gìn, cái thú nhân tên Ryland này không đơn giản a.” Trong lòng nghĩ, nhìn Lâm Mộc bên cạnh đang liều mạng nháy mắt, nếu đổi là mình, Lâm Mộc sẽ giống giống cái này nhất dạng bảo hộ y sao? Nghĩ giả thiết này thật không tốt, y tuyệt đối sẽ không làm cho Lâm Mộc ở trong trạng thái không an toàn.

Phil khẩn trương nhìn thú nhân rước mắt không có tỏ thái độ ôm thật chặt cánh tay Ryland.

“Tình huống của y không tốt.” Thú nhân ở vào dưới tình huống cực độ nguy hiểm còn vẫn chưa tỉnh lại, ( Du thú xa lạ – Patrick cường đại như vậy xuất hiện) tình huống thực nghiêm trọng.

Phil thật không ngờ Patrick sẽ nói một câu như vậy, trong lòng hơi thả lỏng một chút. Ít nhất đối phương không có lập tức kêu đánh kêu giết, thuyết minh còn có hy vọng.

Lâm Mộc ngồi xổm, bắt tay khoát lên trên đầu Ryland, động tác này rõ ràng làm cho tâm tình Patrick ác liệt vài phần.

“Hắn đang phát sốt, miệng vết thương khả năng nhiễm trùng.” Mắt nhìn miệng vết thương được đắp thảo dược “Ngươi là vu y?”

Phil nghe được Lâm Mộc nói phát sốt, nhiễm trùng, tuy rằng không biết là cái gì nhưng từ Lâm Mộc nhăn lại mày chỉ biết thực nghiêm trọng, lại nghe đến nghi vấn của hắn: “Ta không phải vu y, bất quá ta cùng vu y trong tộc đồng thời đi hái dược, cho nên biết một ít thảo dược.”

Nhìn tuy rằng thấ giọng nhưng như trước hôn mê thú nhân, “Phải nhanh chữa trị cho y.” Nói xong quay đầu nhìn về phía Patrick.

Tuy rằng Patrick rất bất mãn Lâm Mộc đối với thú nhân khác để bụng như vậy, nhưng vẫn gật đầu.

Lâm Mộc cho Patrick một cái sáng lạn mỉm cười, sau đó quay đầu cùng Phil nói: “Ta có lẽ có thể cứu y.”

“Thật vậy chăng?” Phil thật sự thực kinh hỉ, hắn cảm kích nhìn Lâm Mộc.

Lâm Mộc đối với hắn cười cười, liền cúi đầu bắt đầu xem xét thương thế của Ryland. Miệng vết thương có mùi hư thối, đã muốn bắt đầu sinh mủ. Lâm Mộc cố nén, “Y yêu cầu rửa sạch miệng vết thương, hơn nữa hắn mất máu quá nhiều, nếu có muối thì tốt rồi.”

“Ta có muối.” Nói xong xuất ra một cái túi nhỏ da thú, “Không biết có đủ hay không.”

Lâm Mộc vui sướng tiếp nhận, tầm nửa cân. Đã bao lâu rồi hắn chưa ăn muối, một ngày không thấy như cách tam thu, hắn cũng không biết cách bao nhiêu thu.

“Patrick, ngươi hỗ trợ nâng Ryland ra ngoài.” Nói xong đối với người nhỏ gầy nói: “Ta kêu Lâm Mộc, ngươi tên gì?”

“Ta kêu Phil.” Phil cảm thấy giống cái trước mắt là người phi thường lương thiện.

“Phil, ta nghĩ ngươi tìm cho Ryland thảo dược cầm máu đi. Chúng ta muốn đi hái thêm.” Nói xong rồi hướng Patrick nói, “Sau khi ngươi đến chỗ đất trống an bài tốt cho Ryland, liền nấu chút nước ấm đi.”

Patrick không tính toán nhượng hai giống cái độc thân đi hái thuốc, y hướng không trung phát ra tín hiệu, rất nhanh liền có một thú nhân chạy đến.

“Khoa Lợi, ngươi ở đây chiếu cố thú nhân này. Còn muốn nấu nước.”

Ba người rất nhanh hai được đầy đủ thảo dược, thuận tiện hái một ít thảo dược tiêu thũng giảm đau.

Lâm Mộc nhượng Khoa Lợi đem thảo dược nghiền nát, hắn đem dao trong tay mình đưa cho Pitricia, “Đem thịt hư thối cắt xuống, phu thượng thảo dược, sau đó dùng da thú băng bó.” Hắn tuy rằng quyết định cứu Ryland, nhưng hắn không có dũng khí hạ dao đối với người ta. Nói xong lôi kéo Phil đang lo lắng qua một bên ngồi.

Nước trong nồi đã dùng để lau vết thương cho Ryland, hơn nữa trong nước còn bỏ thêm chút muối, làm cho Lâm Mộc đau biết nhiêu, nhưng nghĩ đến muối là của người ta, nhịn.

Trong nồi nhỏ không chỉ có nước không, hắn còn đem quả ngọt ngào bỏ vào nữa. Hắn kéo Phil nhịn không được nhìn qua, “Không có gì hay, đừng nhìn.” Nói xong cho hắn một quả ngọt ngào, “Ngươi hẳn chưa ăn cơm đi?”

Phil gặm trái cây, Ryland bị thương, mấy ngày nay hắn cũng chưa ăn cái gì.

“Hắc hắc, hiện tại chúng ta có muối, hôm nay ngươi có có lộc ăn.” Lâm Mộc quyết định muốn hảo hảo ăn một bữa, nhưng lại cho mình một cái lý do thực hảo, Phil cùng Ryland đều phải bồi bổ.

Patrick rất nhanh xử lý tốt miệng vết thương của Ryland, Lâm Mộc nấu nước đường xong rồi, hắn cấp Ryland một chén lớn, ở trong, lại cấp Phil thêm một chén nữa.

Phil dùng thìa tiểu tâm uy Ryland, nhìn y uống xong một chén canh nóng, nhịn không được rơi nước mắt.

“Lâm Mộc, cám ơn.”

Lâm Mộc cười cười, “Không có gì.”

Bởi vì muối không có nhiều, Lâm Mộc cũng không dám kiêu ngạo làm cơm, nhưng cơm chiều Lâm Mộc ăn được bữa cơm như nguyện, thỏa mãn. Mà Phil càng tin tưởng Lâm Mộc có thể nấu ra đồ ăn ngon như vậy, nhưng còn có thể làm ra nồi, bát còn có thìa – đồ dung thực phương tiện, do vậy đối với Lâm Mộc, Phil thật sâu bội phục.

Ryland bị uy chút canh gà, sau khi ăn xong lại được Lâm Mộc đắp thêm dược, dựa theo dược hiệu, Ryland hẳn là sẽ rất nhanh tốt lên.

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *