Truyện Teen

Bạn Gái Của Đại Ca Thật Đáng Sợ!

Chương 19 – Chương 19

[ Riêng ] [ Đại Thần ] Muội qua đây một lát.

[ Riêng ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] Có chuyện gì ạ.

[ Riêng ] [ Đại Thần ] Ta cho muội 5 giây.

[ Riêng ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] Muội qua ngay mà.

Sau đó cô sử dụng bùa bay để tới chỗ của Đại Thần. Nhưng khi đến rồi, cô thật không biết chuyện gì đang xảy ra. Tình trạng hỗn loạn lúc bấy giờ khiến cô phải bất ngờ. Những người xem thấy Ma nữ tới kênh thế giới trực tiếp bùng nổ

[ Thế Giới ] [ Manica ] Ma nữ tới rồi kìa.

[ Thế Giới ] [ Thiên Thần ] Vậy Hoàng Vũ Bảo Phong nói sự thật đúng không?

[ Thế Giới ] [ Tâm Tích ] Chứng tỏ vụ tranh dành Phong Tiên Vân Vân là không có?

[ Thế Giới ] [ Tằm Tá ] Không phải, Pk vì Phong Tiên Vân Vân là có nhưng chỉ có Hạo Kiệt say mê cô ta mà cô ta lạ thích đại thần. Hắn tìm đại thần Pk là vì cô ta. Đại Thần chấp nhận Pk là do bất đắc dĩ.

[ Thế Giới ] [ Vũ Triều ] Vậy Đại Thần nói có ý trung nhân. Là ma nữ sao?

[ Thế Giới ] [ Thiên Chúa ] Ma nữ cũng tới rồi còn sai sao?

Qua lời nói của bọn hóng chuyện cô đã hiểu phần nào. Nhưng tại sao Đại Thần lại chọn cô chứ? Có rất nhiều người ngoài cô mà? Suy nghĩ đó của cô ngay lập tức bị chặt đứt bởi tin nhắn của Đại Thần

[ Riêng ] [ Đại Thần ] Giúp ta.

Bất chấp đi..

[ Hiện Tại ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] Chưa giải tán. Ta đã đến, chưa đủ để chứng minh?

[ Hiện Tại ] [ Nhất Tiêu Ca ] Các người thấy chưa. Đại Tẩu đã đến, chứng tỏ Đại Ca ta và Phong Tiên Vân Vân không chút quan hệ.

[ Hiện Tại ] [ Hạo Kiệt ] Tuy vậy, nàng vẫn có ý với hắn. Ta phải giết hắn.

[ Hiện Tại ] [ Phong Tiên Vân Vân ] Hạo Kiệt, đừng làm vậy. Ta tin hắn có tình cảm với ta. Chỉ ngại thôi.

[ Hiện Tại ] [ Nhất Tiêu Ca ] Ta lạy cô. Đại Ca mang cả Đại Tẩu ra rồi mà cô vẫn vọng tượng vậy à?

[ Hiện Tại ] [ Phong Tiên Vân Vân ] Cô ta không đủ tư cách. Kiệt, giúp ta giết nàng, có được không?

[ Hiện Tại ] [ Hạo Kiệt ] Được, theo ý nàng.

Sau đó Hạo Kiệt bay nhanh về phía nàng, vung cây kiếm ngang thắt lưng ra chiêu cường bạo hướng nàng mà đánh tới.

[ Battle End ]

Mọi người chưa kịp định thần thì đã thấy Hạo Kiệt đang nằm dưới sàn. Cột máu không còn một giọt.

Bất ngờ dâng cao, mọi ánh nhìn đều hướng về phía Lâm Vũ Trúc Anh, không thể tin được nàng mạnh đến như vậy. Nên nhớ Hạo Kiệt xếp thứ 25 trong BXH. Nếu nàng mạnh như vậy sao không có trong BXH chứ.

[ Hiện Tại ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] Đừng nhìn muội vậy chứ. Muội không tham gia đấu danh nên không có trong BXH là đúng rồi.

[ Hiện Tại ] [ Nhất Tiêu Ca ] Ta biết, nhưng không nghĩ muội mạnh vậy. Thực lực cũng trong Top 10 đấy.

[ Hiện Tại ] [ Hoàng Vũ Bảo Phong ] Ta không bao giờ nhìn nhầm. Có phục?

[ Hiện Tại ] [ Phong Tiên Vân Vân ] Ta không tin. Ta sẽ còn quay lại.

Xong biến, kênh thế giới yên ổn trở lại. Về giao diện nhóm..

[ Nhóm ] [ Nhất Tiêu Ca ] Sợ, chạy rồi.

[ Nhóm ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] /_ Giờ nên làm gì đây.

[ Nhóm ] [ Hoàng Vũ Bảo Phong ] Ta bán nick. Không chơi nữa.

[ Nhóm ] [ Nhất Tiêu Ca ] Vậy ta cũng bán. Nhưng còn Đại Tẩu?

[ Nhóm ] [ Lâm Vũ Trúc Anh] Muội chỉ giúp thôi, không phải Đại Tẩu. Um, hai người bỏ thiệt ạ?

[ Nhóm ] [ Nhất Tiêu Ca ] Giờ game chán rồi. Ta với hắn ngoài đời cũng có quen.

[ Nhóm ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] Dạ. Muội không còn được nói chuyện với hai huynh nữa rồi.

[ Nhóm ] [ Hoàng Vũ Bảo Phong ] Ta cho muội số của ta. Coi như đền ơn nãy giúp ta.

[ Nhóm ] [ Nhất Tiêu Ca ] Lát cũng gửi muội số của ta.

[ Nhóm ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] Muội cảm ơn. Vậy muội cũng không chơi nữa. Muội qua tạm biệt bạn bè.

[ Nhóm ] [ Hoàng Vũ Bảo Phong ] Ừ

[ Nhóm ] [ Nhất Tiêu Ca ] Muội đi đi

Cô thoát ra khỏi nhóm, ấn vào khung inb với Lăng Thiên Ý hiện nãy giờ

[ Riêng ] [ Lăng Thiên Ý ] Mày quen Đại Thần à?

[ Riêng ] [ Lâm Vũ Trúc Anh ] Không quan trọng lắm. Tao không chơi game nữa. Cho tao số mày lát tao gọi kể cho.

[ Riêng ] [ Lăng Thiên Ý ] Này. 17384***

Cô đợi một lát 2 người kia cũng gửi số tới. Cô liền nhấn vào chứ xóa nick. Kết thúc 1 năm chơi game. Cô chơi game cũng chỉ vì hâm mộ Đại Thần. Mà giờ còn có số Đại Thần còn gì vui bằng. Cô nhấn nút gọi cho Lăng Thiên Ý.

” Alo ”

” Chào cưng, chị là Lâm Vũ Trúc Anh ”

” Á, con khốn nạn. Bỏ bà một mình trong game. ”

” Thôi, thôi. Tao xin lỗi mà. ”

Sau đó cô lần lượt kể chuyện cô làm sao quen Đại Thần, rồi đến cả chuyện có số của Đại Thần. Nghe xong Lăng Thiên Ý hét lên

” Chội ôii, lãng mạn ghê chưaa? ”

” Tao tát chết mày nhé? ”

” À thôi cưng đừng nóng. Chị sợ ”

Sau đó buôn thêm 1 lúc và cô tắt máy. Sau khi VSCN sạch sẽ thay bộ quần áo ngủ và lên giường nằm ườn ra. Tâm trạng cô rối bời. Bật đèn ngủ lên và ngắm trần nhà, cô do dự không biết có nên gửi tin nhắn chúc Đại Thần ngủ ngon không? Cứ suy nghĩ và rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

~~~ 2 giờ sáng ~~~

Ọt ọt ọt

Thanh âm tinh túy từ cái bụng của nó vang lên. Nó tự hỏi

Sao Erik vẫn chưa gọi nhỉ?

Cái bụng đói làm nó khổ sở, nó hết lăn qua bên này lại lăn sang bên kia. Đậy đầu vào gối, cào bới tóc xù. Cuối cùng quyết định bản thân phải tự lực cánh sinh. Nhấc cái chân lên và lê xuống dưới bếp nó lấy cơm làm cơm làm bát cơm rang thơm ngon.

Cạnh

Tiếng động khiến nó giật mình quay lại. Bất ngờ khi nhìn thấy chủ nhân tiếng động ấy lại là hắn. Hắn nhìn vào chỗ cơm rang, nhẹ mở tiếng

– Đói.

Nó bật cười nhìn hắn. Rang nốt chỗ cơm còn lại chia làm 2 bát đưa cho hắn một bát. Hắn cầm thìa múc một ít cho vào miệng, nhẹ nhíu mi. Miệng nhẹ nhàng nhai..nhai..nhai.. Nuối xuống rồi.

Nó tâm tình phức tạp nhìn hắn, mong chờ xem hắn sẽ nói gì. Nhưng không..đáp lại sự mong đợi chỉ là im lặng. Thấy hắn vẫn ăn tiếp nó cũng động vào phần cơm của mình.

Lúc rửa bát, nó ủ rũ thở dài. Người gì đâu làm cho ăn cũng không cảm ơn hay khen một tiếng.

Chỉ là sau suy nghĩ ấy, một bàn tay to lạnh lẽo nhẹ nhàng chạm đầu nó 1 cái kèm theo đó là thanh âm ma mị cùng tiếng cười khẽ dịu dàng

– Ngon.

Khi nó quay lại, hắn đã đi lên phòng từ lúc nào.

Nhẹ mỉm cười. Rửa bát xong nó cũng lên phòng đánh một giấc.

—– Sáng Hôm Sau —-

Rầm

Cô đạp cửa phòng nó, xông vào và đá nó đang nằm trong cái chăn:

– Dậy, con heo này.

– Tao ngủ thêm lát đi._ Nó uể oải đáp

– Tao gọi ba lên đấy_ Cô cầm điện thoại, môi nở một nụ cười ác ma.

– Rồi, tao dậy._ Nó bực mình xốc chăn đứng dậy, cầm đồ hùng hổ xông vào nhà vệ sinh.

Được 1 lúc, nó thò đầu ra hướng cô

– Ê, mày lấy tao cái quần trong.

…Và cô đi lấy…

Sau khi xong xuôi, cô và nó xuống dưới nhà ăn sáng. Cùng chào ba Hoàng một tiếng. Lâm Hoàng ngẩng đầu nhìn nó, hơi bất ngờ với diện mạo của nó. Xong ông mỉm cười

– Quậy ít thôi đó cô.

– Phụ hoàng yên tâm, nữ nhi của người biết chừng mực. Rồi nó cầm váy, chân nhấc ra sau và nhún xuống.

Ăn sáng xong nó vẫn nhờ cô cho quá giang một đoạn.

~~~ Ở Trên Xe ~~~

– Con bé lần trước cứu tao mày điều tra chưa? _ Nó hướng cô hỏi

– À, là Du Tử Liên. Nhà con bé này khổ lắm đấy. Bố mẹ li hôn, bố qua Trung sinh sống nhận nuôi người chị là Du Tử Châu. Đứa em thì do mẹ nuôi. Bố khá giả qua đấy làm ăn được nên cho con gái về đây du học. Mua 1 căn hộ và tiếp tục làm việc ở đây. Còn mẹ thì lấy việc buôn bán ngoài chợ là chủ yếu, có tiền thì đều đưa cho người chị.

– Du Tử Châu? A, trùng hợp thật. Được rồi, cảm ơn mày, dừng ở đây đi _ Nó chỉ tay vào bên hè trên đường.

Trong lúc đi bộ, không ngừng suy nghĩ cách để chơi với đứa con gái tên Du Tử Châu này.

Để rồi xem, nó sẽ làm gì với cô ta!!

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *