Truyện Teen

Anh Ơi, Người Em Thích Là Anh !

Chương 27 – Chương 27

Vì chiều được nghỉ nên Hà Anh quyết định đến trại trẻ Hoa Xuân .

_ Tại Hoa Xuân _

– Con chào mọi người – Cô chạy vào với bộ mặt hớn hở .

– Chị Hà Anh – Mấy đứa trẻ vui mừng chạy lại quấn quýt lấy cô .

– Sao con lại đến đây ? – Mẹ Nhiên ngạc nhiên nhìn cô nói . Đáp lại sự ngạc nhiên là một nụ cười vô tư đến đáng yêu của cô .

… Cô ở đó cả buổi chiều . Cô ôn lại kỉ niệm với họ và cùng vui đùa với mọi người .

_15:50_

Cô nhẹ nhàng cầm giỏ hoa quả lên một quả đồi cao . Ở đó , một nấm mồ lẻ loi cùng một cây cao và to , một vài chiếc lá vàng rơi lả lơi trên đó. Cô gạt xuống và xếp hoa quả lên . Thắp lấy một cây nhang .

– Mẹ ! Con đến thăm mẹ này . – Cô gái cười tươi nhìn nấm mồ .Sống mũi bỗng cay cay nhưng cô vẫn nở nụ cười tươi , cô lẳng lặng ngắm nấm mồ .

_16:30_

– Có chuyện gì ? – Phong lạnh lùng xuống xe nhìn người con trai trước mặt .

– Ân có Long rồi . Giờ Minh Anh vẫn alone nên mày đến với cô ta đi – Anh Tiền khinh khỉnh nói .

– Mày có ý gì ? – Nhíu mày lạnh nhạt .

– Chẳng có ý gì cả , không phải mày thích Minh Anh sao ?

– … – Phong im lặng

– Im lặng là tao nói đúng rồi . – Anh Tiền khiêu khích .

– Tao không muốn tốn thời gian vào những việc vô bổ , có gì nói nhanh .- Phong lãnh đạm nói .

– Tao chỉ khó chịu khi mày ở bên Minh Anh – Anh Tiền nói như hét vào mặt Phong . Phải ! Cậu có tình cảm với Minh Anh nhưng sự đáng yêu của cô nàng lại kích thích đến sự trêu chọc của cậu . Đôi lúc sự vô tâm của cậu vô tình làm cô buồn nhưng cậu lại không biết an ủi ra sao .

-Tao sẽ giữ khoảng cách với cô ấy – Phong lạnh nhạt nói .

– Đừng gặp nữa thì tốt hơn .- Anh Tiền đút tay túi quần nói .

– Điều đó thì không thể vì lúc cô ấy buồn mày đâu biết an ủi thế nào .

_ Bốp_

– Chuyện của tao ! – Anh Tiền đấm thẳng vào mặt Phong hét lên .

Phong như núi lửa phun trào , không kém gì hắn… hai người đánh nhau .

– Này ! Hai anh /người làm gì vậy ?-Hai cô gái xuống từ 2 chiếc xe chạy tới ngăn hai người .

– Anh có sao không ? – Minh Anh lo lắng hỏi Phong khi vừa gỡ Phong ra khỏi Anh Tiền .

– Thích đánh nhau thế sao ? – Hà Anh lạnh lùng nhìn Anh Tiền nói .

– Sao cô lại ở đây ? – Anh Tiền nói

– Đi qua thấy xe quen nên tạt vào .- Cô nói đều đều .

– Sao anh lại làm vậy ? – Minh Anh gắt gỏng lôi Phong đến chỗ Anh Tiền và Hà Anh nói .

– Không có chuyện gì to tát đâu ,em về đi !- Phong nói ,giọng nhẹ nhàng hơn .

– Hai người hẹn nhau ra đây để đánh nhau sao ? Vì cái gì ? – Minh Anh nói như sắp khóc .

– Ba người ở lại nói chuyện , tôi về trước ha !- Cô vui vẻ nói rồi toan quay lưng bỏ về thì…

– Cô đi rồi tôi làm sao ? – Anh Tiền kéo cô lại . Cô khẽ giật mình và thoáng bối rối khi Minh Anh cứng đờ nhìn cô .

– Liên quan gì đến tôi đâu (-_-) – Hà Anh tròn mắt ngạc nhiên nói .

-Là vì em !- Phong nhìn Minh Anh nói rồi lôi cô ta đi theo mình .

Hà Anh bỗng thấy nhói , cô đang làm sao thế này ? Vì gì ? Vì anh nắm tay người khác , vì anh đánh nhau chỉ vì 1 cô gái ? Vì cái gì ? Dù vì gì thì từ trước đến cô đâu có danh phận gì với anh ngoài danh phận em gái bạn thân đâu . Cô như chết lặng khi anh nói vậy . Đúng ra cô phải đi nhanh hơn mới phải . À không ,đúng ra cô không nên tạt vào để rồi phải vướng bận .

Anh Tiền khẽ nhếch môi cười cợt bản thân . Cậu xứng đáng bị vậy mà .

– Tôi về đây !- cố trấn tĩnh bản thân mình , Hà Anh nói rồi cất bước đi .

Khoảng không gian kia giờ chỉ Anh Tiền.

Cô nhấn ga đi . Đi qua 1 chiếc xe màu trắng , cô nhấn ga mạnh hơn và vụt qua hẳn . Kể ra , cô suýt đâm vào xe máy đi phải trước nhưng nhờ sự uyển chuyển của đôi bàn tay mà việc nhấn ga của cô cũng chỉ dọa người . Có người còn tưởng cô không cẩn thận nên suýt gây tai nạn .

Cô cần một lí do để buông hẳn ? Và có lẽ đó là anh mãi chẳng thể nào thuộc về em

….

Cô về đến nơi vừa vào nhà thì…

– Bạch Hà Anh !- Một giọng nói vang lên phía sau quen thuộc khiến cô khẽ quay người lại nhìn . Cô đơ toàn tập miệng mấp máy không nói nên lời .

– Ủa ai vậy ?- Tiếu Hoa từ bếp đi ra nhìn Hà Anh nói . Cô nàng lịch sự cúi chào .

– Sao Sao …- Hà Anh chưa hết ngạc nhiên – Mọi người đâu ? – Cô quay lại nhìn Tiếu Hoa nói .

– Anh Hoàng , Anh Chung , Anh Long và Ân đi vào viện rồi …- Tiếu Hoa chưa kịp nói hết thì người kia kéo mạnh tay Hà Anh lôi đi . Tiếu Hoa cũng giật mình gọi đằng sau ý ới .

– Lái xe !- Người đó đẩy mạnh cô vào xe lạnh lùng nói rồi vòng ra cửa kia .

– Vương Minh Hoàng ! Anh làm cái gì ?Làm tôi mang thai to ngần này rồi mà anh lại đi vào đây hú hí với con nào ở đây ? – Cô gái bước vào phòng bệnh với cái bụng bầu khá nặng .

Hoàng đen mặt . Chung , Long, Ân và Tuyết tròn mắt ngạc nhiên .

– ES ( elder sisiter) – Ân ngạc nhiên nói .

– Hứa trông nom mà để vậy sao ? Lúc nào cũng chị chị em mà thế sao ? – Cô gái quát to – Được ! Tôi đi chết cho mấy người xem

Cô gái vùng vằng bỏ ra ngoài . Hoàng nhanh chân chạy ra . 4 người kia nhanh chóng chạy ra xem thì thấy cảnh tượng ngọt hơn ăn kẹo .

– Bỏ ra ! Em đi lâu thế , anh không nhớ em hay sao mà vào đây thăm người ta vậy ? Cô ta là ai ? – Hoàng nhanh chân chạy lại ôm cô gái từ sau . Anh vui mừng khôn xiết . Cô ấy đã về . Dịch Dạ Nguyệt đã về .

– Không phải anh đã chạy theo em sao ? – Hoang khẽ cười nói .

– Không vừa lòng tí nào ! – Dạ Nguyệt bướng bỉnh nói .

– Chị bớt vô lí đi ! Này khóa xe đây , em về đây !- Hà Anh và Phong vừa hay , cô liền chạy lại chỗ 2 người .

– Sao không ở lại với chị ? – Dạ Nguyệt nhìn cô nói . Cô đang định nói gì đó …

– Anh Phong / Mày sao thế này ? – Mấy người kia và Hoàng vừa thấy Phong liền chạy lại trừ Ánh Tuyết . Dạ Nguyệt bị đưa vào một góc .

– Sao đâu ! Ngã xe thôi . – Phong khẽ cười nói .

– Ngã cũng đẹp đấy chứ !- Cô cười nói rồi cất bước đi .

– Con nhỏ nó bị sao vậy ? – Dạ Nguyệt nhìn Hoàng nói . Hoàng bất giác nhíu mày nhìn bóng lưng lạnh lùng và đơn độc kia.

– Chắc tại hôm qua Hoàng gắt chăng ? – Chung vuốt cằm nói .

– Há !? – Ân và Long đồng thanh . Còn Dạ Nguyệt liếc mắt nhìn Hoàng .

– Đây là …- Phong chỉ vào Dạ Nguyệt nói bỏ lửng .

– Đây là Dạ Nguyệt , con gái tập đoàn Dịch Thiên , vị hôn thê của Hoàng .- Long nói .

– Mày có người yêu sao tao không biết ? – Chung và Phong nhìn Hoàng nói .

Hoàng im lặng không nói gì .

– Em cần lời giải thích của chị về cái THAI này !- Ân chỉ vào bụng Dạ Nguyệt nói .

Hoàng bắt đầu hơn đen mặt nhìn Nguyệt .

– Không phải 2 đứa chúng mày … – Long mập mờ nói

– Bụng giả .- Hoàng nói .

– Ủa sao biết ? – Dạ Nguyệt cười tươi nói .

– Vì anh ý quá hiểu chị rồi haha !- Ân nói rồi cười .

– Về nào ! À phải vào chào hỏi bạn kia đàng hoàng rồi về sau .- Dạ Nguyệt lôi Hoàng vào lại phòng bệnh .

– Mọi người ở lại nhé , tao về trước đây – Phong lên tiếng nói.

– Về trang điểm lại đi , tao hỏi tội mày sau – Long nhìn Phong nhắn nhủ

– Trang điểm xinh vào !- Chung nháy mắt đùa cợt rồi cũng theo gót mấy người kia .

…..

– À ! Xin lỗi khi nãy đã có những hành động lỗ mạn như vậy . Để bạn nhìn thấy cũng thật ngại quá . Mình tên Dịch Dạ Nguyệt , mới về nước . Hân hạnh được gặp bạn .- Dạ Nguyệt niềm nở chào hỏi Ánh Tuyết .

– Rất vui được gặp bạn!- Ánh Tuyết nở nụ cười nói và cũng hơi cúi chào . Cô ta phải cố kiềm chế cái cảm xúc cáu điên người để lịch sự nhất có thể .

– Rất cảm ơn cậu đã cứu giúp người yêu tôi . Nếu sau này có cơ hội nhất định tôi sẽ trả ơn cậu .- Dạ Nguyệt tươi vui nói.

"Cô rời xa Hoàng để trả ơn là vui đó " – Cô ta thoáng nghĩ rồi lại cười lịch sự .

– Giờ cũng muộn rồi ! Thôi mình về đi .- Long lên tiếng nói .

Mọi người chào Tuyết và ra về . Còn Ân hơi nán lại . Nếu để một lúc nữa thì Dạ Nguyệt không yên tay chân mất .

– Có gì sao ? – Ánh Tuyết nhìn Ân nói.

– Chị nên dừng những việc chị đang làm đi . Không cẩn thận chị hại cả nhà đấy .- Ân nhẹ nhàng nói rồi cũng ra về .

….

_15p trước_

– Chị đúng thật là ! Về bao giờ vậy ? – Hà Anh nhìn Dạ Nguyệt đang cố làm bụng mình to lên nói .

– Mới xuống máy bay thì vào luôn đấy . -Dạ Nguyệt nói .

– Vậy là mới về ?

– Đến cổng thì thấy em vô nhà đó .

-#$&@€£¥…- Hà Anh kể chuyện cho Dạ Nguyệt .

– Bà đây về rồi xem ai dám đụng vào người yêu bà – Dạ Nguyệt đanh đá nói .-Mới ở chỗ dưới kia về sao ? Người có mùi hương khói này.

Cô không nói gì chỉ cười . Vừa đến nơi thì cô nàng này không kìm được mà xuống xe lên phòng bệnh luôn .

– Ui da !-Cô xuống xe và khẽ xoa lấy cổ tay đỏ ửng của mình .

– Sao không ?-Phong từ xe phía sau lại gần cô nói .

– Sao anh lại ở đây? -Hà Anh ngạc nhiên nhìn Phong .

– Nãy về đến gara thấy em đi với ai đó , bị ném khá mạnh . Tưởng bị ức hiếp nên phóng xe đuổi theo thì đến đây .- Phong cười hiền nói.

– Anh mau về rửa vết thương đi , mọi người nhìn lại lo -Hà Anh cố gắng kìm nén nỗi buồn mà cố vui nói.

– Lên xem mọi người thế nào -Phong nói rồi hai người cùng bước đi . Họ đi với nhau trong im lặng . Cô không nói gì vì sợ nói thì đụng vào nỗi đau của anh . Anh không nói gì vì sợ cô hỏi đến những điều anh chưa muốn nói ra rồi làm cô khó xử .

– À…

– Đúng là hai đứa dở hơi . – Phong đang định nói gì đó thì cô lầm bầm rồi chạy lại đến chỗ 2 người kia . Anh cũng đành thôi không nói gì .

….

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *