Truyện Teen

Anh Ơi, Người Em Thích Là Anh !

Chương 26 – Chương 26

– Không thể nào …- Hân như chết lặng khi nhìn vào video trong chiếc điện thoại Hoàng đặt trên bàn .

– Gói đồ ,cút khỏi đây ! – Hoàng nói ngắn gọi .

– Không phải em !- Hân dưng dưng mắt nói . Bốn người kia như chết lặng .

– Không cô thì là ai ? Chẳng lẽ Hoàng tự thuê người …

– Anh ăn nói cho cẩn thận . Tôi tin không phải Hân -Hà Anh gắt to .

– Cô không bị mù mà cũng không điếc , lời khai tất trong video này còn cãi cái gì ? – Chung hét lớn .

– Dựa vào lời khai chưa biết đến đâu mà nghe được à ? Lí do gì Hân phải làm vậy ? -Hà Anh quát .

– Em tự xem đi . – Hoàng lướt qua ảnh đưa cho cô . Là những hình ảnh Hân đứng nói chuyện với ai đó .

– Giờ cô tính sao ? – Chung nhìn Hà Anh nói .

– Các anh không thấy quá dễ dàng sao ? – Ân lên tiếng nói .

– Ân à !- Long khẽ nhìn Ân

– Lấy lời khai dễ vậy chỉ có thể là vu oan cho người khác thôi – Ân nói

– Em dựa vào đâu ? – Phong nói

– Phải rồi ! Dưới sự áp bức của cảnh sát tất nhiên phải khai thật chứ .- Chung nói .

– Người ta tất nhiên phải khôn hơn anh rồi .Khi không chịu được nữa phải nói ra và người kia chắc gì đã khai sự thật . Là một vở kịch được dàn dựng sẵn . – Hà Anh bình thản nói .

– Ý em là có người đứng sau vụ này ? Bằng chứng đây chưa đủ sao ? – Phong nhìn cô nói .

– Đây chỉ có ảnh không có đoạn video quay lại cuộc nói chuyện thì không thể nào đổ lỗi cho Hân là Hân làm được . – Hà Anh phân tích .

– Là vì ganh tị thì ai chẳng làm được . – Chung nói .

– Sao họ phải ganh tị ? Sao anh liên tục buộc tội họ vậy ? – Hà Anh quắc mắt nhìn Chung.

– Cô cùng 1 giuộc với họ sao mà cô bênh họ ghê vậy ?- Chung bật lại lời cô .

– Nói vậy khác gì mày đang 1 mực nói em tao là người xấu ? – Long bực mình quát lớn khiến Chung giật mình .

– 3 ngày điều tra . – Hoàng nhìn Hân nói lạnh lùng rồi bỏ đi .

– Làm sao đây ? -Hân òa lên khóc và ôm lấy cô .

– Trong hôm nay , trước 8h tối em sẽ cho anh câu trả lời . – Hà Anh dõng dạc tuyên bố với ánh mắt chắc nịch .

Mọi người ngạc nhiên nhìn cô gái kia . Hoàng hơi khựng lại rồi quay đầu lại nhìn cô . Đôi mày điển trai nhíu chặt , ánh mắt có chút không vừa lòng . Từ bao giờ cô lại đứng dạy phản kháng anh ? Anh không nói gì rồi đi thẳng lên trên .

– Mày điên à ?- Hân tròn mắt ướt đẫm nhìn cô .

– Tao không điên , chỉ là việc bé thôi – Cô thản nhiên nhún vai nói.

– Tự tin quá không tốt đâu .- Chung nói

– Cần gì gọi anh . – Long nói .

– Làm sao đây ? – Hân khóc lóc

– Yên tâm ! Việc gì khó để Bạch Hà Anh xuất chiêu . – Cô cười trấn an Hân và ôm cô bạn vào lòng .

– Sao cô làm vậy ? – Cô gái ung dung nói

– Làm gì ? – Người kia cười cợt nói .

– Là cô bày ra ?

– Nếu cô đồng ý giúp tôi sẽ có người khác nhận tội . Nhưng nếu không cô tự biết sẽ thế nào .

– Cô nghĩ đơn giản vậy ? – Hân nhớn mày mạnh bạo nhìn Ánh Tuyết .

– Tôi không ngu đến mức không trong túi cô đang có điện thoại ghi âm .- Ánh Tuyết nhếch môi nói với vẻ mặt quá đỗi am hiểu .- Cô gái à , cô còn non lắm .

– …- Hân im lặng một cách thản nhiên

– Sao nào ? Không phủ nhận gì sao ? – Ánh Tuyết tiếp tục .

– Vậy giờ cô muốn gì ? – Hân khẽ nhớn mày .

– Cô biết mà ! – Đôi mắt đầy ác ý .

– Vậy xin lỗi tôi không làm được – Hân nói rồi có ý bỏ đi nhưng khi mở cở lại bị người của ả chặn lại .

– Cô đành phải ngồi lại đây thôi

Hân rơi vào tình thế khó xử . Cô lao vù ra cửa sổ khiến Ánh Tuyết giật mình bật dậy .

– Hello chị gái ! – Hà Anh đứng ngay dưới nhhe nhởn .

– Còn đứng đấy ? Đuổi theo – Ánh Tuyết quay lại nhìn hai tên kia thét .

Nhưng đã muộn , họ đã phóng xe đi thẳng . Cô ta vừa lo sợ , vừa bực tức . Nếu Hoàng biết nhà cô sẽ chẳng còn gì .

– Con sao vậy ? – Ông Lưu chống gậy bước vào .

– Ông ngoại – Ả ta mếu máo đầy uất ức nhìn ông mình và chạy lại ôm ông .

– Ông đây ! Nào nào ai làm gì con ? – Ông dịu dàng vỗ về đứa cháu gái yêu quý của mình .

….

– Mạo hiểm quá Hà Anh ơi ! – Hân vẫn chưa hết sợ hãi .

– Giờ không làm vậy thì mày chỉ có thiệt thôi .- Hà Anh nói nhẹ như bông

– Nhỡ có sự cố thì sao ?- Tiếu Hoa e ngại

– Phải đó! Ở tầng bốn chứ có phải tầng 2 đâu . Nhỡ ko đỡ được thì…-Ân hơi hoang mang nói .

– Yên tâm ! Bạt đủ cho mày rơi vào – Hà Anh cười tươi rói nói . Khiến tất cả đã lo còn thêm lo

– Tao còn tưởng mày không dám nhảy luôn .- Hà Anh vừa lái xe vừa nói cười .

– Tao đau tim đấy con ranh ! – Hân hét um lên .

– Bé bé cái mồm lại . Người của tao đỡ được mày còn gì , không đỡ được tao lại bảo mày nhảy xuống làm gì . – Hà Anh cười ha hả nói .

Hân không có ý định nhảy đâu nhưng ai lại đi bán đứng bạn mình chứ . Hân không muốn mang tiếng xấu . Và rồi tự cảm thấy mình rất dũng cảm .

– Cô chủ , phía sau có người đuổi theo .- Tên vệ sĩ ngồi ghế sau nói .

– Bám chắc nhé ! – Hà Anh nói rồi.

_ Vèo_

Cô nhấn ga mạnh hết cỡ và phóng với tóc độ bàn thờ . Xe phía sau không chịu thua mà cũng đuổi theo . Không suy nghĩ nhiều , cô đánh xe phóng thẳng lên vỉa hè khiến mọi người đi bộ hoảng loạn và chạy xuống lòng đường . Nhìn có vẻ nguy hiểm nhưng lại không gây thương tích cho ai . Chiếc xe phía sau vì thế mà phải phanh gấp lại .

….

– Gọi mọi người xuống đi ! – Hà Anh thả người xuống sofa nhìn Ân nói .

– Mày còn sống sao ? – Tiếu Hoa và Lạc Lạc ngạc nhiên nhìn Hân nói .

– Mày muốn ăn đám tang của tao sớm vậy sao ? -Hân cười không nổi nói

– Tao tưởng mày đi luôn rồi. Ông trời thật biết xót thương đó nha !- Tiếu Hoa trêu người .

– Sao vậy ? – Chung bước xuống và nói . Hắn đang chơi dở ván game thì bị lôi xuống nên chẳng vui tẹo nào .

– Thế nào rồi ? Không phải…- Long nói bỏ lửng .

– Mới có gần 3 tiếng mà cô tìm ra rồi sao ? – Chung kinh ngạc nhìn cô .

– Nhanh vậy !- Phong ngạc nhiên nhớn mày . Hoàng ngạc nhiên không kém .

Hân đặt điện thoại xuống bàn và mở lại đoạn ghi âm .

– Vậy là đã rõ đầu đuôi ha . – Hà Anh cười nói – Các anh đừng có chưa rõ gì ra gì mà làm vậy .

– Cô ta chán sống rồi sao ? – Chung gằn giọng

– Cô ta thật sự quá đáng lắm rồi đấy .- Ân bực mình nói .

-Tao phải gọi bố rút hết cổ phần – Long nói rồi rút điện thoại ra định gọi .

– Tốt nhất là đừng ai làm gì . – Hà Anh nói

– Tại sao ?- Tất cả đồng thanh trừ Hoàng , cậu nhíu mày nhìn cô

– Lấy tiền đè người là thủ đoạn vô cùng hèn hạ . Lần đầu thì chỉ cần cảnh cáo là đủ rồi . Rút cổ phần ?; Khiến nhà cô ta bại sản thì mọi người vui hơn sao ? Chỉ là một vụ do cô ta tạo dựng lên , người bị thương cũng không phải là ai trong chúng ta thì sao phải làm vậy ? – Cô giải thích đúng chất một người đã trưởng thành và khiến mọi người suy nghĩ .

– Nói cũng phải ! Tạm thời thì để Tuyết khỏi hẳn rồi tính- Phong lên tiếng .

– Xin lỗi cô vì chưa tìm hiểu rõ ràng .Tôi sẽ bù cho mọi người tối nay một bữa .- Hoàng ung dung nói . Khiến Hân hơi ngại rồi cũng nói :

– Hên là có Hà Anh .

– Mày cũng liều lắm cơ – Lạc Lạc nói .

– Tao mà lại ! Lạc Lạc , 4h30 đi đón Chi Chi giúp tao rồi về lấy quần áo tắm cho con bé hộ tao nhé ! Tao bận xíu việc tối mới về .- Hà Anh cười tươi nói rồi đi luôn .

Hoàng lại nhíu mày , Phong thấy vậy cũng hơi nghi ngờ . Cô có những hành động cực kì đáng nghi nhưng gần như ít ai có thể biết .

– Lại đi chơi lung tung !- Ân lắc đầu nói .

– Nó đi đâu vậy ? – Long nhìn Ân nói .

– Về nhà đó ! Nó đón Pig qua đây thì phải .

– Sao mấy người tìm ra nhanh vậy ? – Chung nói .

– Hà Anh thông minh mà .- Ân cười cười rồi nói

– Có gì giấu tụi anh đúng không ? – Long nói .

– Là các anh không để ý đó chứ , các anh không thấy phi lí sao ? – Ân nói . Có chứ !Bây giờ nói để mấy người làm loạn à ?

– Cũng phải .-Chung gật gật đầu tỏ vẻ am hiểu .

….

Gặp mày lúc 4h tại phố ASY( mình chém bừa phố thôi ^^)

Bất chợt có tin nhắn . Chàng trai thở dài và ném điện thoại qua 1 bên

…..

Bạn đang đọc truyện trên: KhoTruyenFree.com

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *